Find Entries

9 thg 9, 2010

Chap 11

Chap 11: Vô tâm

Cái nắng chói chang gay gắt của Sabaku như muốn thiêu rụi tất cả mọi người.
Văn phòng Kazekage, cũng đã gần một năm, nó vẫn trống trải như ngày nào. Bởi đến nay vẫn chưa tìm được người thay thế. Gaara thì vẫn còn quá trẻ, nên vẫn cần thời gian để cậu đủ chững chạc, trở thành một ninja tài ba của Sabaku. ( À, có ai biết là Gaara lên Kazekage năm mấy tuổi hem??)
Bóng của ba người bạn trẻ tuổi đang tiến tới gần.

- Cuối cùng cũng tới nơi rồi! Không biết có ai chưa nhỉ. – Temari lên tiếng, cả người dính đầy bụi bẩn do những trận đấu căng thẳng, bị thương không ít.

- Ai da! Chắc là chưa đâu! Đã lần nào ta về thứ nhì cơ chứ, lần này chắc cũng không ngoại lệ. – Kankurou nói.

Quả thế, tiểu đội 10 đã về đích đầu tiên. ( Pro wé!)
Ở cạnh cửa của văn phòng Kazekage, đó là một vị Jounin già, thân cận với Kazekage đệ Tứ. Nhìn cái bảng trên tay, có lẽ ông ta là giám khảo cho cuộc thi này.

- Về đến nơi nhanh thế sao, Temari-san, Kankkurou-san, và…-Vị Jounin mở lời, lúng túng.

- Neji.- Temari nói.

Tên Jounin gật gù:

- Ừ ừ… Hyuga Neji, thuộc Konoha.

- Thế chúng tôi hòan thành cuộc thi được chưa?- Neji nhăn nhó hỏi.

- Kí tên vào đây đã.- Vị Jounin già nói tiếp.

Cả ba bước lại gần Jounin ấy, kí tên vào. Sau đó, họ quay lại Konoha, hòan thành cuộc thi. ( Ý, mất ba ngày nữa á??)



Ba ngày sau…

Trong căn phòng nhỏ chất đầy những quyển sách, quyển ấn chú, Neji vẫn đang ngồi trầm ngâm và đang nghĩ ngợi về điều gì đó. Phải chăng là về cuộc thi sắp tới? ( chắc dzị òi)
Bất chợt, một tiếng gọi từ bên ngoài vọng vào:

- Neji-kun!! Neji-kun!!

Neji ngó qua cửa, sau đó, cậu bước ra ngoài, đón cô bạn thân của mình.

- Có chuyện gì hả, Ten Ten? – Neji hỏi.

Ten Ten trả lời, giọng có chút gì đó bực dọc:

- Không có chuyện thì không đến nhà cậu được à? Bạn bè gì lạ vậy?

- “Ai da, nổi giận nữa rồi đây... Quả đúng như Shikamaru nói, phiền quá..”- Neji thầm nghĩ. ( Sama nói gì.. í nhầm, nghĩ gì lạ thế?? -_-)

Ten Ten rút trong người quyển ấn chú, giơ ra trước mặt Neji:

- Này, Neji-kun! Hôm nay rãnh không? Tớ và cậu cùng luyện tập, sau đó đi ăn soba nhé! Konoha vừa mở một cửa tiệm soba cá trích ngon lắm, lại ngay món cậu thích…

Neji chen ngang:

- Sao cậu biết là tớ thích soba?

- Hề, bạn thân mà! Chả lẽ chuyện đơn giản thế mà tớ không biết?

Neji lại càu nhàu, thái độ lạnh lùng, trả lời, nhưng cứ như bị ép buộc:

- Thôi thì cũng được. Các phần thi sau cũng rất nguy hiểm, nên tớ cần luyện tập, vả lại trong thời gian này cần học thêm nhiều nhẫn thuật.

Ten Ten thắc mắc:

- Thời gian ngắn thế mà có thể sao?

Neji đáp, vẻ khó chịu thấy rõ khi cứ phải liên tiếp trả lời những câu hỏi rắc rối của Ten Ten:

- Sao lại không!?

- Ừ nhỉ...( ?)

Neji lại nói:

- Thế bây giờ bắt đầu chứ?

- Ok!! Ra bờ rừng như thường lệ đi!- Ten Ten phấn khởi.

Ngoài bìa rừng. Cuộc thi kết thúc, nên khu rừng cũng trở lại vẻ yên bình thanh tịnh. Từng cơn gió thổi ngang qua, mang hương dìu dịu của cây rừng. ( Quanh quẩn đâu đó thì lại có xác chết đấy!-_-) Nó đã gắn với biết bao thế hệ ninja ở ngôi làng này.
Ten Ten bật lên, lấy từ trong chiếc túi đựng vũ khí của mình ra ba chiếc shuriken, phóng. Neji không cần dùng đến Kaiten, cậu lấy tay chụp những chiếc phi tiêu lại, và phóng về phía Ten Ten. Cô nàng hẳn phải tránh được ngay, nhưng vẫn trầm rồ:

- Cừ quá, Neji-kun! Cậu dung tay sao? Không hổ danh là Tân Jounin.

- Tớ vẫn còn hai vòng thi mà, có nói sớm không đấy?

- Ừ nhỉ… Nhưng mà cỡ cậu thì ngại gì cái bọn Chuunin tép riu đó!? Chỉ lo các Jounin thôi!

Neji cười nhếch mép:

- Này, Chuunin không phải là tép riu đâu! Tiếp tục đi!!

- Được! Tiếp đây!!

Souryuu!!!
Cô rút cuộn ấn chú ra, quay vòng trên cao. Hàng nghìn vũ khí phóng tới Neji.
Hakkeshou Kaiten!!
Tất cả vũ khí đều bị bật ra. Nhân cơ hội lúc Neji gần dứt Kaiten, Ten Ten rút bùa nổ, phóng liên tiếp tới Neji. ( Oái!! Sama cẩn thận!!)
Neji không hề nao núng. Cậu đưa hai tay ra phía trước, tập trung chakra, và xuất chiêu.
Hakke Kyuushou!!!
Đùng!! Đùng!!
Bùa nổ bị văng lên, nổ, làm xám xịt cả một không gian rộng lớn.
Ten Ten đáp xuống đất, khá ngạc nhiên về jutsu mới này của Neji. Cô tán thưởng:

- Woa~~!! Jutsu lợi hại quá! Cậu học từ khi nào thế?

- Là nhờ Hinata-sama đấy! Trong lúc tập luyện với cô ấy, tớ tạo ra được jutsu này.

Chợt, Ten Ten lại cảm thấy buồn mà không rõ lí do. Bản thân cô cũng không biết là mình đang nghĩ gì. Neji không nhận ra điều này, thẳng thừng:

- Hôm nay tập đến đây được rồi! Có lẽ, mai cậu không cần tập cùng tớ đâu. Temari-san và Kankurou-san sẽ giúp tớ. Vả lại chúng tớ cũng là đồng đội. Tập cùng nhau sẽ giúp hiểu về cách chiến đấu hơn.

- Vậy… vậy à!? Thế thì thôi vậy! Bây giờ ta đi ăn chứ!?

- Được! Tớ cũng đói rồi.

Cả hai cùng dạo bước trên con đường làng quen thuộc khi nào. Chưa bao giờ, Ten Ten lại ngắm Neji kĩ như thế. Mãi đến bây giờ cô mới phát hiện, Neji thật đẹp hơn tất cả những người mà cô từng khen trước đây ( Sasuke, Tokie,…). Một vẻ đẹp tiềm ẩn, sắc sảo, và vô cùng mạnh mẽ. Không phải bất kì người con trai nào cũng có cái vẻ đẹp lạ kì ấy.

Đi được một quãng, Ten Ten dừng lại trước một cửa tiệm không trang trọng gì mấy, cũng chỉ như những cửa tiệm bình thường. Nhưng hương thơm thoang thoảng của nó lại khiến người ta phải chú ý tới.

- Vào nhé, Neji-kun!-Ten Ten cười.

- Ừ.

Neji và Ten Ten bước vào cửa tiệm. Vô tình, cả Temari và Kankurou cũng ở đó. ( úi chao, hết lãng mạng khi có đồng đội là hai shinobi vô cùng tài giỏi òi!!!T_T)

- Này, Neji-kun, Ten Ten –chan! Vào đây ăn chung với chúng tôi!-Kankurou lên tiếng.

Ten Ten gật đầu:

- Được thôi! Nhưng tiền ai nấy trả đó nhé!( Ủa, chứ không phải là sama mời Neji-sama à??)

- Khỏi nói. Chúng tôi cũng không định mời hai người đâu!-Temari cười khẩy.- Mà hai người đang hẹn hò hay sao thế?

Neji trả lời ngay, vẻ bực dọc:

- Không! Tôi thì đời nào! Chỉ là vừa tập luyện về thôi! Hai người nói cho đàng hoàng đấy!

Temari lại khẩy, tặc lưỡi:

- Chọc chút, làm gì mà nghiêm trọng thế? Ai mà chẳng biết Neji là một người rất trọng nghĩa khí, lại vô tâm, làm gì có chuyện mà hẹn hò chứ, hêhê..
Vô tâm? Lúc nào?
( Mọi lúc mọi nơi.)

Neji bước vào chiếc ghế cạnh Ten Ten, gọi món là soba cá trích như thường lệ. ( Mình cũng rất rất thích soba cá trích, vì…nó ngon và cũng là món Neji-sama thích.) Không như Naruto, ăn một cách gấp gáp, nhồm nhoàm, chỉ muốn nuốt tất cả mọi thứ trước mặt ( caramen), Neji ăn ất từ tốn, nhưng lại rất nhanh. Gần như đó cũng là một bản năng của ninja.
Temari vẫy tay, nói:

- Thôi, chúng tôi về trước nhé, hai cậu cứ từ từ mà ăn.

- Khoan đã, Temari-san!-Neji cản lại.

Temari dừng bước, đợi cho cậu bạn đồng đội nhỏ tuổi nói hết câu.

- Cô nói tôi vô tâm. Tôi muốn biết lí do.

Neji là một người không bao giờ để ý tới chuyện người khác nói về mình thế nào, nhưng lần này, cậu lại buộc phải làm cho rõ.

- Hỏi em cậu hay là cô bạn thân ngồi cạnh đi! Hê hê! Thôi, bye! Ngày mai, địa điểm như cũ, nhớ tới nhé! Không thì tôi cho cậu nghỉ thi luôn đấy!

Neji… vô tâm bao giờ?? ( Nói rùi mà, mọi lúc mọi nơi)

End chap 11.
Thanks for reading.

Xong chap 11, vui wé~!!!

*Láo liên*

Không có nhận xét nào: