Find Entries

9 thg 9, 2010

Chap 10

Chap 10: Chưa bao giờ…

Thoát chết trong gang tấc. Temari thở phào nhẹ nhõm, rồi cố gắng gượng dậy. Cô mở banh chiếc quạt ra, và lại một lần nữa dồn sức.

Nipou Kamataichi!!!

Một cơn lốc xoáy với những đường gió sắc bén, chém ngang tất những cành cây gần đó. Do không kịp trở tay, cô gái Jounin ấy bị văng bật ra xa kèm những vết chém trên người.

- HỰ!!!-Cô bé nhăn mặt, máu chảy từ cành tay lan ra ngòai. – Khá lắm! Có thể thóat khỏi genjutsu của ta… còn làm cho ta bị thương.

Cô bé vung viết tiếp tục trò vẽ vời của mình. Một lần nữa cái ấn chú hei6n5 ra trước mặt.

Ninpou Hagan!!!

Bỗng dưng gió cuốn những chiếc là thành một quĩ đạo nhất định như một bức tường chắc chắn. Nó xoay thật nhanh đến chóng mặt, và như những lưỡi dao mà nếu chạm phải sẽ bị đứt lìa. Cô Jounin trẻ tuổi không ngừng niệm ấn chú.

Fuujinsai!!!

Bỗng nhiên, gió biến thành những lưỡi dao, xuyên thẳng qua lớp lá đó, tấn công. Với một không gian hẹp như thế thì muốn tránh không phải chuyện dễ, đặc biệt là đối với thân thể tàn tạ không cử động nỗi của cả bọn ngay bây giờ.

Hàng trăm lưỡi dao…

- “ Chết… chết mất!!”

Bất chợt, một cái bóng đen nhào tới.

Shugohakke Rokujuu Yonshou!!!!

Hinata – cái bóng đen ban nãy – dùng các chưởng của mình bảo vệ cho tiểu dội 10. Đôi mắt của cô lúc này bỗng nhiên trở nên rất mạnh mẽ, và kiên định, không còn như lúc xưa. Chuyện này cũng khiến Neji bất ngờ. ( Ai da, để cô gái lúc trước mình mún giết chết cứu thì chắc xấu hổ lắm ha!!^_^)

More flexible.. Faster… Stronger..

Cánh tay của Hinata liên tục di chuyển thật nhanh và tạo ra một kết giới bằng chakra kiên cố. tất cả những mũi dao lần lượt bị đánh bại và bật văng ra xa.

- Không sao chứ, Neji-nii-san, Temari-san, Kankurou-san? – Hinata quay lại hỏi thăm ân cần.

- Không…không sao… Cảm ơn, Hinata-sama.- Neji cố gượng dậy, vẻ mặt vô cùng xanh xao.- Nhưng sao sama lại ở đây?

Hinata trả lời:

- Cô Tsunade giao cho em nhiệm vụ là đưa lọ thuốc cho giám khảo của vòng thi này, nhưng mãi chưa gặp được ông ta nên em mới vào rừng này, tìm. Không ngờ lại gặp anh ở đây.

Bỗng, cô bé Jounin giận dữ:

- Các ngươi nói chuyện đủ chưa thế!? Tiếp đi!

- “ HƯ, được lắm!” – Neji nổi giận, đứng dậy. Một luồng chakra mạnh mẽ chợt hồi phục, đến nỗi Hinata cũng phải ngạc nhiên.

Hakke Hyaku Ni Ju Hashou!!!

Nishou! Yonshou! Ha shou! Juuroku shou! San juu Ni shou!!! Rokujuu Yonshou!!! HYAKU NI JU HASHOU!!!

Neji nhào tới, và tấn công liên tục với tốc độ không thể nhìn thấy được bằng mắt thường.

- “ Một… một trăm hai mươi tám cuộc đình công??” – Hinata ngạc nhiên. Tuy đây không phải là lần đầu tiên Neji dùng jutsu này, nhưng đây lại là lần đầu tiên Hinata thấy được jutsu này.

Kunoichi Jounin ấy bị Neji đình công, ngã xa, máu hộc ra. Tay lại bắt đầu lóay hoáy. ( Úi nguy hiểm!!) Neji nhận ra ngay cái lọai thi triển ấy, liền bảo Hinata:

- Hinata-sama!! Mau giúp tôi! Chỉ có em mới có thể giúp tôi thực hiện chiêu thức này!

- Vâng!!- Hinata gật đầu, hiểu ngay ý của Neji.

Hakke Kyuushou!!!!!!!

- “Cái…cái gì!? Lực tấn công này… Chúng có ở đâu ra???”- Cô bé Jounin bị đánh, nội tạng vỡ tung, máu lan khắp nơi, hấp hối. ( Eo!!)

Temari và Kankurou quá ngạc nhiên trước công lực của hai người. Lần đầu tiên, họ thấy một lượng chakra còn khổng lồ hơn cả Gaara và Naruto. Mà không, vì đó là nguồn chakra của hai người. Nhưng nếu có thể hỗ trợ lẫn nhau tốt đến thế hì họ lần đầu mới thấy!

Temari tán thưởng:

- Sức mạnh tuyệt quá Còn hơn cả Dai Kamataichi!!

- Không đâu ạ! So với Naruto-kun… - Hinata ấp úng, đỏ mặt.
Kankurou, tay cũng đã bình thường trở lại, ngắt lời:

- Này, đừng có ngại! Tới cả Naruto-kun, tôi cũng chưa thấy sức mạnh kinh hồn dó!

- Hinata-sama, sama đã mạnh hơn rồi đó! – Neji đặt bàn tay lạnh ngắt, gầy gò nhưng lại thân thuộc của mình lên vai Hinata.

Hinata đỏ mặt, cười nhẹ:

- Vâng, cảm ơn anh, Neji-nii-san. Em…tiếp tục làm nhiệm vụ đây ạ.

Vừa nói hết câu, Hinata bật thật nhanh lên những cành cây ( chưa bị Temari-sama xén). Ngỡ đâu là cô đang cố làm nhiệm vụ ong thật mau để trở về nhà, nhưng thật ra, cô đang tránh phải đối mặt với Neji, sợ đầu cô sẽ nổ tung khi gặp cậu.

Nhưng Hinata vừa đi khỏi thì…

Kenkonano no jutsu!!

- Cái…cái gì?- Neji giật mình khi nghe cô bé đọc to lên cái jutsu quái đản.

Nhưng không, cả bọn không bị sao cả.Cô bé cũng bình phục hòan toàn.
Ra cô đã chuyển nỗi đau của mình cho con hổ gần đó. Xong, cô bé hí hửng như chưa từng có chuyện gì xảy ra:

- Bye, Temari, kankurou, Neji! Hẹn gặp lại! Đấu đẹp lắm! – Cô gái giơ tay lên chào, rồi chạy đi.

- Cô tên gì? - Đột nhiên Neji hỏi, dù câu hỏi này chẳng liên quan gì đến cậu.

- Risako Kyosuki, bạn thân của Kazano Sakura!

“ Risako Kyosuki? Kazano Sakura? Họ…”

[chen ngang: Risako yosuki và Sakura Kazano sau này sẽ lại xuất hiện. Kazano thì khoảng chap 30, còn Risako thì 40)
---------------------------------------
Ten Ten đã trở về nhà sau lần làm nhiệm vụ khó khăn mà không có sự giúp đỡ của tiểu đội 10 thì cô và đồng đội đã chết rồi.

Cô ngồi trên chiếc giường nhỏ, tay cầm tấm hình của cả đội ( Giống Haruno quá!). Cô nhớ lại những ngày đầu của tiểu đội 13.
_________________________________-
- Lên nào!!- Ten Ten phóng lên, tay cầm những mũi kim, bắt đầu phóng vào những tấm bia.

Tay vừa phóng ra, tất cả mũi kim đều tới đích một cách nhanh chóng, lại ngay hồng tâm. Cả ba thành viên còn lại, Lee, Gai và Neji điều rất bất ngờ trước khả năng của cô bé. Lee mừng rỡ, trầm trồ:

- Cừ quá, Ten Ten!!!

Cả Gai cũng bật khóc:

- Ôi trời, em làm ta tự hào quá đấy! Chắc chắn tiểu đội của ta sẽ thắng cái tên Kakashi đó, Ten Ten–chan, Lee-kun, Neji-kun!! Tất cả các em đều có khả năng tuyệt vời.

- Thôi thôi, Sensei!! Làm ơn đừng có quá mức thế được không! Thậm chí Kakashi-sensei còn chưa có tiểu đội nữa mà!!- Ten Ten càu nhàu.

Gai lại trở về dáng vẻ ban đầu:

- Ừ nhỉ, ta quên mất! Thôi, ta về thôi! Ai muốn đi ăn cà ri cùng ta thì đi!

Lee nhanh nhảu:

- Em! Sensei mời nha!!

- Ok! Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết mà!!(?)

Lee và Gai đi mất hút, chỉ còn hai người đồng đội nhỏ tuổi là Neji và Ten Ten. Ten Ten đứng lặng yên, vẻ vô cùng thất vọng về hai người đồng đội ( Lee và Gai) này. Bỗng, Neji lên tiếng:

- Này, cậu!

Ten Ten quay đầu lại, hơi ngạc nhiên. Neji nói tiếp:

- Cậu tên Ten Ten đúng không?

- Ừm! Mà có cái tên tớ cậu cũng không chắc sao? – Ten Ten vẻ bực dọc.

- Xin lỗi, vì trước giờ tôi chưa bao giờ chủ động nói chuyện với người nào.

Ten Ten cắc cớ:

- Tại sao?

- Vì tôi không thích, thế thôi.- Neji lạnh lùng đáp lại.

Ten Ten bật cười:
- Thế à!? Vậy thì nếu cậu cố ý bắt chuyện với tôi cũng phải có lí do gì quan trọng lắm nhỉ!?

- Đúng! Ban đầu, tôi không có ý định nhờ cô, nhưng mà hai người kia quái quá, tôi không muốn nhờ! Sở trường của cô là gì?

Ten Ten nhăn lên, nói:

- Không phải ban nãy thấy rồi sao? Là sử dụng vũ khí! Không có thứ vũ khí nào tôi không sử dụng được cả! Còn cậu?

- Là Jyuuken và những dạng thuật hệ Phong! Tôi nghĩ cô có thể giúp tôi tập luyện!- Neji thẳng thừng trả lời.

- Được thôi! Tôi cũng khá thích cậu đấy, Hyuga!

Neji nói sửa ngay:

- Từ nay, cô cứ gọi tôi là Neji! Hyuga Neji. Tôi gọi cô là Ten Ten nhé!

- Tất nhiên! Rất hân hạnh khi được làm bạn với cậu, Neji-kun!- Ten Ten mừng rỡ.

Bắt đầu từ ngày đó, lúc nào, Ten Ten và Neji cũng tập luyên cùng nhau. Họ đã trở thành bạn thân từ đó.

Nhưng, Ten Ten chưa bao giờ phát hiện ra một chuyện.
Đó là Neji chưa bao giờ cười.
Đến khi phát hiện ra, thì Neji đã thay đổi tự lúc nào, mà cô cũng không hay…
Không phải do cô, mà là do, một cô bé nào khác…
_________________________________
- “Sao thế, Neji-kun?”- Ten Ten bỗng tự thấy buồn. – “ Mình quá ích kỉ chăng? Nhưng mà…”
Bắt đầu từ cái ngày ấy…

End chap 10.
Thanks for reading.

Xong! Cuối cùng cũng tới cột mốc 10 rồi! ( Thật ra thì tại số 10 nó đẹp, nên mới gọi là cột mốc.) Rất cảm ơn các bạn đã đọc. ♥
Fanfic này gần như hoàn toàn không có tình củm xen vào. Mấy bạn thích thì đọc, hok thích thì thôi. Sẵn nói: Vì hồi trc đã từng có một cuộc vote ở GGC và NVFO, NejiTen được số phiếu bầu nhiều nhất, nên cặp đôi chiến đấu sẽ là: NejiTen.


*Nói nhỏ*: Ai chém fic này sak cộng cho thêm 10 points. Còn points dùng để làm gì thì để nữa sẽ biết.
:kaka:

Không có nhận xét nào: