Find Entries

17 thg 7, 2010

The Green Moon chap 3

A/N: Nói trước, cấm ai uýnh tụi tớ đó! Nghiêm cấm bạo lực học đường!! Nghiêm cấm à nha!

Chap 3: Câu chuyện của Sakura.

Sakura cầm sợi ruy băng màu hồng, đeo lên tóc mình, để lộ cái trán cao thông minh của mình.Cô mỉm cười với Sasuke rồi đi ra ngoài. Cho dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng cô vẫn chưa thể nào quên được nó.

Một sự kiện hiểu lầm như là bước ngoặt đời cô.

_____o0o_____

/Flashback/

Bầu trời có vẻ đang chuyển mưa. Không khí ẩm ướt và có nhiều gió. Trời hôm nay lạnh lạ thường như đang báo hiệu một điều chẳng lành .

Phòng Hội học sinh vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Anh chàng hội trưởng với mái tóc dài ngồi trầm ngâm, chăm chú vào đống bài vở. Sự tập trung cao độ của anh bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng động của cánh cửa vừa mở.

- Neji! Cậu lại làm bài nữa à? Hội trưởng chăm chỉ ghê nhỉ! – Cô bé cười mỉm, vuốt mái tóc của mình cho ngay ngắn.

Neji dừng đọc sách và ngó lên Sakura. Cậu lấy làm lạ khi cô ở đây vào giờ này, nhất là khi không đi cùng bạn trai cô – Sasuke.

- Này, Sakura! Cậu có chuyện gì mà cần đến đây sớm vậy?

- Phòng này bừa bộn thật đấy! Để tớ dọn dẹp lại cho. – Sakura cúi xuống, nhặt những mảnh giấy và đống sách vở lại. – Thật ra chỉ là vì tớ muốn tìm thêm tư liệu để học thôi.

- Để tớ tiếp cậu!

Neji vội bước ra khỏi chiếc ghế ngồi của mình và giúp cô bạn dọn dẹp phòng Hội học sinh. Nhưng… vừa bước khỏi, chân cậu vấp vào đống sách Toán nâng cao khối 12…
Và…

Chiếc đồng hồ sao mà reo lớn quá!

Neji ngã xuống đất, làm Sakura cũng ngã nhào theo…

Neji…Sakura… Hai khuôn mặt chỉ cách nhau có… 1mm
Và… cái gì thế này? Hai khuôn mặt đỏ như quả gấc. Đã chạm rồi!
Tim sao đập mạnh quá! Như muốn vỡ cả lồng ngực ra vậy! Tại sao chuyện này lại xảy ra cơ chứ !?

Sasuke cũng vừa lúc đó bước vào.Chứng kiến thấy cảnh này không biết cậu ta sẽ nghĩ gì nhỉ?
Không. Sasuke không nói gì và vờ như không thấy, cẩn thận đóng cửa lại trước khi hai người phát hiện là mình đã vào phòng. Cậu đưa tay lên trán, khẽ đưa cái mái xéo của mình qua một bên.

Neji vội bật dậy, đưa tay lên bụm miệng. Đồng thời cũng dùng những ngón tay chải sơ qua mái tóc mình. Không quên hỏi thăm Sakura .

- Xin..xin lỗi! Không sao chứ?

Sakura đưa tay lên lau qua môi mình, rưng rưng. Nhưng cô vẫn cố trả lời cho xong chuyện:

- Không…không sao! Không sao cả! Không phải lỗi của cậu đâu!

Nói xong, Sakura quệt qua những giọt nước bằng một tấm khăn giấy, rồi bỏ đi. Neji quay về chỗ ngồi, chống đầu và tiếp tục những dòng suy nghĩ, dù khuôn mặt vẫn đỏ lên, không quên được cảnh ban nãy.

“ Sao lại thế này? Tại sao chứ! Mình.. vừa định làm gì?”

Hôm đó, gờ tan học, Sasuke đã hẹn với Sakura đến một chỗ uống nước gần trường. Cô bé không mảy may nghi ngờ, đến ngay. Ban đầu, cả ha nói chuyện rất vui vẻ,. Nhưng…khi ly nước gần cạn hết, cũng là lúc…

- Sakura! Tôi nghĩ chúng ta chia tay đi.

Cái gì? Cậu ấy.. mới nói cái gì?

Sasuke lặp lại lần nữa, và cô đánh vần từng từ một cho thật rõ.

- Chúng ta chia tay đi!

Tai cô như ù đi, đôi mắt cô mở to. Tại sao lại như thế?

- Sasuke! Chuyện gì đã xảy ra vậ? Tại…tại sao cậu lại đòi chia tay tớ? – Sakura hoảng lên trông thấy.

- Chuyện ban nãy của cậu và Neji, tớ nhìn thấy hết rồi. Tớ… nghĩ là mình đã khiến cậu và Neji cách xa nhau nên…

Sakura giận dữ, đập mạnh xuống bàn. Và với jitsuryoku của cô, tất cả những chiếc ly gần đó đều vỡ ra.

- Đó…đó chỉ là sự hiểu lầm thôi mà!? Tớ… rất thích cậu! – Sakura rơi xuống những giọt nước mắt trên khóe mắt, cúi đầu xuống, tay nắm chặt lại, run run – Tớ… thích cậu thật mà…

Sasuke không nói lời nào, chỉ nhấc cặp lên và bỏ đi. Sakura khụy gối xuống, như một người thất thần. Nhưng giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi.

Tại sao cậu ấy không tin mình? Tại sao lại không thể hiểu cho mình?

- Sasuke! – Sakura đuổi theo.

Cô ôm chầm lấy cậu, và thì thầm. Nước mắt khiến cho vạt áo của Sasuke ướt cả. Thẫm một màu nước mắt mặn chát của Sakura.

- Sasuke…Sasuke! Tớ thật sự rất thích cậu mà! Hãy tin tớ đi… Tớ van cậu… Van cậu…

Sasuke quay lại. Rồi gỡ tay Sakura xuống.

Cô bé không còn chút sức lực nào nữa, ngã quỵ xuống ngay tức khắc, ôm mặt khóc nức nở.

Sasuke đã khuất sau đám học sinh đằng xa kia. Chỉ còn cô một mình tại đây. Chỉ còn mình cô…

Một vị cứu tinh chăng?

Neji bước đến. Và có vẻ cậu cũng đã hiểu được mọi chuyện.

- Sakura…

Anh đỡ cô đứng lên, và ôm chặt cô vào lòng.

- Hãy khóc cho thỏa thích đi. Hôm nay, tôi cho cô mượn đôi vai này đấy!

Sakura ghì chặt Neji. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Và dường như, nó không muốn ngừng chảy, để mãi cô có thể giữ được cái cảm giác ấm áp này, thay cho đôi tay lạnh ngắt của Sasuke.

Neji vuốt lên mái tóc của Sakura. Cậu cũng không hiểu cái cảm giác lúc này của cậu là gì. Ích kỉ chăng? Khi cậu chỉ muốn giữ cô ấy mãi bên mình.

Cái gì đây? Là hương thơm thiếu nữ sao? Thật dịu dàng…

- “Sakura! Có thể làm bạn gái tôi không?”

Neji đã suýt thốt lên câu đó. Nhưng cậu đã để nó trong lòng. Cậu hiểu rằng, trong trái tim của Sakura, chỉ có, và duy nhất chỉ có Sasuke. Và bây giờ, không phải là thời điểm thích hợp để cậu nói điều đó.

Cơn mưa bỗng chốc đổ xuống.

- Sakura! Cứ vậy cậu sẽ bị cảm lạnh đấy! – Neji nắm chặt vai Sakura.

- Neji! Hãy cho tớ ôm cậu thêm chút nữa. Không sao đâu! Jitsuryoku của tớ sẽ không làm cậu bị cảm đâu! Hãy cho tớ bên cậu chút nữa! Chút nữa thôi.

- “Sakura!”


Sasuke cứ tiến thẳng về phía trước mà không luc nào quên được cái cảnh ban sáng đó. Nó ám ảnh cậu mãi. Và chỉ lúc sau, cậu đã đặt chân đến một ngôi biệt thự lớn, của Hyuuga tộc.

- Nhà Hinata ư? – Sasuke tự hỏi.

Đột nhiên, từ sau lưng cậu có tiếng bước chân ai đó

- Sasuke-san? Mời cậu vào nhà mình chơi. – Hinata, tay cầm chiếc ô rất ra dáng một tiểu thư, niềm nở. – Nhà mình bây giờ không có ai đâu.

Sasuke đến bên Hinata, thì thầm vào tai cô bé.

- Cho tớ…mượn cậu chút nhé!

Hinata ngớ ra. Vâu mà Sasuke vừa nói nghĩa là gì nhỉ?

Chưa để Hinata đáp lại, Sasuke đã gục xuống người Hinata. Trông cậu chẳng còn sức lực nào nữa.

- Sa…Sasuke-san! – Hinata đỏ cả mặt, vội nâng Sasuke lên.

- Chỉ lần này thôi! – Sasuke thều thào – Chỉ hôm nay thôi! Tớ mượn cậu chút nhé! Không làm gì cậu đâu!

Hinata nhìn chằm chằm vào người con trai. Và cô cũng tự thấy mình phải làm gì đó. Trông Sasuke có vẻ buồn bã quá…

- Sasuke-san… - Hinata gọi. Ngay sau đó, Sasuke ngã xuống đất trong cơn mưa lạnh giá vào mùa đông – Sasuke!!

Cô vội dẫn anh vào phòng ngủ của mình.

Trong cơn mơ, anh đang cố gọi tên một người con gái… người mà anh rất yêu quí…

Sasuke nắm chặt lấy bàn tay của Hinata, nhưng lại ngỡ là “cô ấy”…

- Đừng rời xa tớ…

End Flashback
_____o0o_____

[Trở lại với Shino và Tenten. ]

- Này, đăng kí CLB nào chưa? – Shino quay sang hỏi Tenten.

Cô bé ngớ người ra, không hiểu chuyện gì. Shino giải thích:

- Không đăng kí vào CLB nào thì dễ bị trừ điểm lắm đó! Đó là điểm hoạt động, có thể giúp cô lên lớp Chuunin và Jounin đó!

Tenten gật gật.

- Thế thì có những club nào?

Shino tranh thủ khoe về mấy club khoái khẩu đặc biệt của mình:

- Pen Spinning và C – walk do tớ phụ trách này. CLB cỗ vũ do Ino phụ trách này, CLB âm nhạc do Sakura phụ trách này, CLB của Hinata là bắn cung. Ngoài ra còn vài CLB như kiếm đạo của Neji, CLB bóng đá của Lee, CLB bóng rổ của Sasuke, CLB điền kinh của Kiba.

- Thế uhm.. tớ vào CLB của Hinata và của cậu vậy! CLB bắn cung và CLB Pen Spinning nhá!

Shino nâng gọng kính, và tự cười thầm khi vừa có “côn trùng’” sa vào lưới.

End chap 3.
Thanks for reading.

A/N: Tụi tớ chúc tất cả các bạn sắp thi tốt nghiệp thi thật tốt nhé!

Không có nhận xét nào: