Beta Reader: Risako Kyosuki
Genre: Romance
Pairing: NejiTen
Disclaimer: Naruto – Kishihamoto Masashi
Rate: K+
This is my dreams, all about NejiTen. Hopr you enjoy. And, must remember, what i see, i’d rwrote
The Dreams

Tiếng hát cất lên trong đêm tối
Du dương… nhẹ nhàng…
Chỉ một lời nguyện cầu mà thôi...
“Đừng để tôi rời xa người tôi yêu mến..."
Du dương… nhẹ nhàng…
Chỉ một lời nguyện cầu mà thôi...
“Đừng để tôi rời xa người tôi yêu mến..."
Một bãi sa mạc hoang tàn. Neji một mình băng qua nó, để trờ về quê hương mình – Konohagakure. Những cơn bão cát cứ chực chờn xuất hiện, và việc chống chọi với nó cùng cái nóng gay gắt cắt da xè thịt không phải chuyện dễ làm. Thiên nhiên, chính là một đối thủ đáng sợ.
Đôi mắt trắng có thể thấu tất cả mọi thứ của cậu, có thể là một trong những công cụ rất tuyệt vời trong việc chống lại những cái ảo giác do “đối thủ” đáng gờm đó tạo ra. Neji liên tục bật Byakugan để nhìn xung quanh. Những bước chân cậu ngày một nặng hơn, bởi cái mặt cát nóng bỏng. Nhưng có vẻ, đối với một shinobi như cậu thì việc này cẳng là gì. Sức chịu đựng của một shinobi vốn hơn người thường đến mấy lần, đó là chưa nói, Neji là một trong những Jounin- một trong những thiên tài giỏi nhất của làng Lá.
Và đúng. Người thường thì sẽ rất dễ gục ngã trên sa mạc này.
- Có người đằng kia… - Neji nghĩ thầm, khi thấy bóng của một cô gái loạng choạng, và chỉ chốc nữa, có thể, cô ấy sẽ ngã xuống.
Cậu chạy thật nhanh đến. Không phải hoa mắt. Một cô gái với mái tóc dài buộc túm, trông quí phái và rất xinh đẹp. Điều lạ là, đôi mắt cô ấy, một đôi mắt xanh, lạnh lẽo và vô cảm, rất giống đôi mắt trắng cảcủa Neji. Cô gái khụy xuống, và ngất đi nhanh chóng. Hơi thở yếu ớt, đôi môi khô khốc thiếu nước chuyển sang màu xám, sắc mặt tái nhợt. Neji đỡ cô gái ấy, và xốc lên người. Cô gái nằm gọn trên lưng cậu, thiếp đi.
Neji bước đi. Tốc độ đã chậm hơn, và sức nặng của cô gái lại khiến cậu càng mệt nhọc trong cái nắng chói chang. Nhưng với một người như cậu thì không tài nào cậu nỡ thấy chết mà không cứu.
__________oOo_____________
Sau một quãng đường gian nan từ sa mạc, cuối cùng Neji cũng trở về đến nơi. Cô gái mắt xanh ấy vẫn chưa tỉnh dậy, nhưng qua những cử động nhẹ nhàng của cô ấy, thì anh biết, cô ấy, vẫn còn thở.
Anh khẽ đặt cô ấy lên giường. Sở dĩ Neji không đưa cô vào bệnh viện Konoha, là vì, việc cậu mang một người ngoại quốc đến, nếu có một ai biết thì cậu sẽ khó mà giải thích, hay thậm chí là sẽ bị luật lệ của làng trừng phạt. Chuyện này, cậu phải tuyệt đối giữ bí mật, không cho một ai biết.
Một muỗng nước. Đúng như cậu suy đoán, chỉ cần nghỉ ngơi và một chút nước thì cô gái ấy sẽ tỉnh dậy.
- Đây là đâu? – Cô gái hé mở đôi mắt mình, và hỏi khẽ.
- Konohagakure! Cô cứ nghỉ ngơi đi. Tối 12h tôi sẽ đưa cô ra khỏi làng. Còn bây giờ, tốt nhất là cô đừng ra ngoài. – Neji đứng lên, và đáp lại bằng một giọng lạnh lùng.
- Cảm ơn. Làm ơn cho tôi cho hỏi, anh là ai? – Cô gái gượng dậy, và cặp mày hơi chau vì mỏi mệt.
Neji đặt chiếc cốc xuống, trả lời câu hỏi.
- Hyuuga Neji, ninja Konoha. Còn cô?
- Tôi là Sumika Fubuki.
Neji không nói gì thêm, lặng lẽ ra khỏi nhà. Như mọi ngày, khi ra khỏi nhà thì ngoài việc đến tiệm ăn Soba và văn phòng Hokage, cậu chỉ đặt chân đến nhà của Tenten để cùng cô luyện tập những ninjutsu hay taijutsu mới. Từ lâu, nó đã trở thành thói quen của Neji và Tenten. Nghe có tiếng người gọi cửa, Tenten vội chạy xuống nhà, và cùng cậu bắt đầu cuộc tập luyện.
Bìa rừng. Nơi mà từ 8 năm nay, nó đã trờ thành “vật chiếm hữu” của hai “người bạn” để tập luyện. Hẳn nó vẫn gắn kết với biết bao kỉ niệm thời ấu thơ êm đẹp của hai người, và những tàn tích “ đáng tự hào” về những jutsu mới của họ, kèm theo là những gốc cây trơ trụi, những khu đất không bao giờ cỏ có thể mọc, hay nặng hơn là những nạn cháy rừng thường xuyên nhờ bùa nổ.
- Này Neji! Cậu đang nghĩ ngợi gì thế? – Tenten hỏi, khi nhận ra vẻ khác lạ của Neji sau nhiệm vụ gần đây nhất, tại sa mạc gần Suna.
- Không có gì! – Vẫn câu trả lời thường ngày mỗi khi cô hỏi về vấn đề của riêng cậu. Mà nói trắng ra thì Neji cũng không biết là mình đang suy nghĩ về cái gì. Có thể là về cô gái mang tên Fubuki kì lạ kia.
Tenten nhìn cậu vẻ mặt đăm chiêu mà cười thầm. Mỗi lần đi chung với cậu, là cô lại cảm thấy rất vui. Làm đồng đội bao nhiêu năm, nhưng cái cảm xúc kì lạ ấy của cô vẫn không hề thay đổi. Một chút bồi hồi, một chút sung sướng, và một chút gì đó, gọi nôm na là… dao động.
Khác hẳn với các cô gái khác, Tenten là một cô gái năng động hoạt bát, mạnh mẽ, tự tin, và luôn tìm cách để mạnh hơn. Cô cũng là một kunoichi rất thông minh, giỏi giang. Nhưng không phải bất kì cô gái nào “tài ba” cũng xấu xí như lời bọn con trai thường hay nói. Tenten rất xinh xắn, với đôi mắt nâu và mái tóc cột thành hai búi theo kiểu Trung Hoa. Hẳn là Neji cũng không phủ nhận điều này nhỉ.
- Neji? – Tenten ngó sang Neji, như để xem chừng dòng cảm xúc của cậu.
- Xin lỗi, không có gì đâu.
Lại câu trả lời đó nữa. Tenten nhăn lại, rồi cũng buông cái cuộn ấn thư xuống, cất vào chiếc túi da màu đen sậm của mình.
- Này, thôi thì hôm nay không tập luyện nữa nhé! Cậu bao tớ đi ăn tối đi!
Neji ngạc nhiên:
- Sao?
- Phá lệ một lần không được à? Vả lại, hôm nay trông cậu không muốn tập. – Tenten mỉm cười tinh ranh, đôi mắt díp lại đầy tinh nghịch hướng thẳng về Neji.
Neji thở dài. Cậu cũng không muốn nói nhiều, vì dù gì thì nếu có nói thêm cũng không lại Tenten. Mà cô ấy nói đúng đấy, vì hôm nay, cậu cũng chẳng có hứng thú để tập!
- Được rồi! – Neji trả lời và có vẻ miễn cưỡng.
Cả hai cùng băng qua những dãy phố, và dừng chân tại một tiệm ăn. Những luồng khói nghi ngút của mấy mâm thức ăn nóng hổi cứ chực chờn và dụ dỗ những kẻ gần như đang chết vì đói. Không biết vô tình hay cố ý, mà cả bọn – 10 tên Jounin quen mặt khác đã chờ sẵn ở đó.
- Hey! Tenten-san! Neji-san! – Naruto đứng phắt dậy, vẫy tay về phía hai người. – Hẹn hò hả? Qua đây ăn cùng cho vui!
Không đợi một phút giây nào, Tenten đã đứng bên cạnh và tặng cho cậu một cái cốc thật mạnh vào đầu. Và hành động này của cô khiến cả bọn bật cười thành tiếng. Lee giơ ngón tay cái ra, tán thưởng:
- Hay lắm! Quá đúng phong cách của cậu!
- Sâu róm nói gì đấy– Tenten cười, bỗng dưng Lee cảm thây một luồng sát khí nhắm thẳng vào mình, và … rầmm. Lee bị Tenten giáng xuống đầu một cú đấm đầy uy lực, thế mới biết con gái đáng sợ cỡ nào.
Ngược lại với sự vui vẻ của Tenten cùng bọn họ, Neji lại có vẻ không chút hứng thú, lặng lẽ ra về mà không nói tiếng nào.
- Neji! – Tenten chạy theo.
Nghe tiếng gọi, người con trai với mái tóc dài dừng lại. Tenten đứng trước mặt cậu, thở hổn hển, và nắm lấy bàn tay cậu một cách vô ý.
- Sao cậu lại bỏ đi?
Neji chưa đáp gì, chỉ nhìn xuống bàn tay mình. Cô thấy lạ, bèn nhìn theo ánh mắt của cậu. Bỗng dưng mặt cô đỏ như gấc, ngượng ngùng, vội buông tay ra.
- Ối, xin lỗi, tớ vô ý quá…
Neji xua tay:
- Không có gì đâu.
- Nè! Sao cậu cứ dùng cái cụm “không có gì” khó nghe đó hoài vậy? – Tenten nổi giận – Không câu từ khác được sao?
Neji bối rối, và có hơi lúng túng:
- Xin lỗi..
Tenten cau có, và làm cái vẻ mặt trông rất buồn cười.
- Thôi thôi, bỏ qua cho cậu đó! Tớ chẳng còn hứng ăn nữa! Cho tớ ghé qua nhà mới của cậu xem qua được không? Nghe Hinata-san nói cậu đã dọn ra, không còn ở Hyuga phủ nữa!
Nghe lời yêu cầu đó, đột nhiên Neji giật bắn người. Cậu chợt nhớ đến Fubuki, vẫn còn ở nhà cậu. Nếu như Tenten hay bất kì ai khác biết, thông báo lên Tsunade-sama thì rất có thể sẽ có một hình phạt nào đó giáng xuống. Cậu thì không sao, chỉ lo cho Fubuki thôi.
- Khi khác đi. Hôm nay tớ có việc bận! – Neji nói đỡ. Nhưng biểu hiện của một người-thật-thà như cậu thì khó có thể qua mắt một cô gái tinh đời chuyên phân tích như Tenten.
Cũng biết là hẳn Neji có chuyện gì rồi. Nhưng cô cũng không muốn nói gì nhiều, vì cô cũng hiểu, có rà hỏi thì cậu bạn thân này cũng không trả lời đâu. Bản tính ấy của Neji cô quá hiểu rồi còn gì!
- Tớ về đây! Hôm nay chán thật! Hẹn cậu ngày mai!
Tenten nói rồi hòa lẫn vào dóng người phía trước. Neji không muốn can ngăn gì, vì cậu cũng chẵng muốn nấn ná bên ngoài làm gì nếu không phải là luyện tập.
Cậu ghé qua một tiệm ăn khác, là tiệm Ramen quen thuộc của tên đại Baka Naruto, mua hai phần ăn về. Hẳn nhiên chủ tiệm Ichiraku rất ngạc nhiên:
- Mua cho ai nữa thế, Neji ? Tenten à ?
Neji gật đầu cho xong chuyện, rồi đưa tiền và cầm hai phần ăn về.
Cậu bước đến một căn nhà, mà theo suy đoán thì có thể đó chính là “nhà mới” của cậu mà cậu dọn ra cách đấy mấy hôm. Căn nhà trông có vẻ rất giản dị, gọn gàng, với những bức tranh trang trí và bộ ghế salon nhỏ năm gọn ở phòng khách. Sâu vào chút nữa chính là phòng ngủ, cũng là cái nhà bếp của cậu. Tuy Neji không phải là một người giỏi dọn dẹp việc nhà, nhưng căn phòng của cậu luôn tươm tất và sạch sẽ, theo cách nhìn của một tên con trai bừa bộn khác.
- Chào cậu, Hyuuga! – Fubuki đang ngồi bên bàn ăn cùng những món ăn đã được bày biện sẵn.
Neji không khỏi ngạc nhiên:
- Tất cả các món này, đều do cô làm sao ?
- Ừ! Xem như trả ơn cậu đã chăm sóc tôi mấy ngày qua..
- Ôi không! Tôi vừa mua hai phần ăn…
Fubuki ngượng ngùng, đáp lại:
- Xin lỗi… Tôi…
Neji hơi chau lại, rồi cũng ngồi xuống bàn ăn. Anh đưa cho Fubuki bịch đồ ăn vừa mua:
- Thôi thì cô cầm hai suất ăn này, để trên đường đi còn có mà cầm cự. Cảm ơn cô vì đã nấu nướng cho tôi bữa ăn hôm nay!
Nói xong, Neji ngồi xuống, và nhấc chiếc đũa lên. Fubuki mỉm cười. Lạ thay, một nụ cười vô cảm!
- Imatadakisu! – Cô nói khẽ.
Neji cười trả lại, rồi cũng bắt đầu với bữa ăn của mình.
- Xin lỗi.. đã làm phiền anh nhiều thứ quá…
- Không sao đâu. Tôi cũng không bận lắm! – Neji vừa nói, vừa gắp thêm miếng rau và cho vào miệng.
Fubuki khẽ vuốt lại mái tóc của mình, rồi cũng dùng bữa. Một điều gì đó, khiến Neji cảm thấy trong cô gái này, có gì đó giống cậu…Giống đến không ngờ. Diện mạo, tính cách,…
Tối – 12h đêm. Khi hai shinobi canh gác ngày hôm nay là Genma và Shizune đã chuẩn bị đổi ca sang cho cậu và một cô gái khác mà cậu chưa biết đó là ai, Neji dẫn Fubuki đi men ra biến giới.
- Từ cổng chính này, cô có thể hướng ra các hai làng gần đây nhất – Sunagakure và Iwagakure. Cô muốn đi đâu?
- Tôi sẽ đến đất nước của tôi, ở gần Iwagakure…
- Thế thì cứ đi theo hướng Bắc. Tôi chỉ có thể giúp cô đến đây thôi.
- Không cần, tôi cảm ơn anh rất nhiều! – Fubuki cúi chào, rồi chạy thật nhanh. Chỉ trong chốc lát, bóng của cô đã mất hút trong cái bóng đêm dài dăng dẳng.
Đột nhiên, tiếng bước chân của ai đó tiến đến, khiến Neji giật bắn người.
- Ai thế, Neji? – Giọng nói quen thuộc cất lên. Neji quay phắt đầu lại.
- Không… không ai cả!
Tenten vẫn chỉ về phía trước, và vẫn không bỏ qua cái vẻ ngờ hoặc đó:
- Rõ ràng mình thấy có người vừa đi từ đây đến hướng đó! Cậu đừng chối!
- Chỉ là một ninja tình báo thôi.
Tenten vẫn nghi ngờ. Nhưng vẫn cái lẽ thường, có hỏi thì cũng không nói, nên cô gái Trung Hoa này đành im lặng.
- Hôm nay tớ và cậu trực chung đấy! – Tenten ngồi phịch xuống cái ghế bằng gỗ quí hiếm trong phòng trực ngoài biên giới Konoha. Trông cô chẳng có chút thoải mái nào cả.
___________oOo_____________
Mặt trời ló dạng. Những tia nắng ban mai bắt đầu buông xuống. Neji và Tenten cũng bắt đầu… ngáp dài ngáp dắn, vì cả hai sau ca trực suốt đếm, nên rất buồn ngủ và mệt mỏi.
Thế như họ vẫn chưa được nghỉ ngơi đâu. Bởi Shizune vừa sáng sớm đã chạy đến với vẻ hốt hoảng:
- Neji! Tenten! Nhiệm vụ cấp S!
Cả hai đứng phắt dậy, cùng chạy theo Shizune về văn phòng Hokage. Vừa bước vào sau cánh cửa bằng gỗ quí, một tiếng động vang trời dã khiến Neji lẫn Tenten giật mình.
- Trong làng này có người đã che giấu nữ hoàng của Sông Quốc ! Bây giờ, không có nữ hoàng, những tên phản loạn của đất nước đã bắt đầu nổi dậy!
Neji giật bắn mình. Bây giờ cậu mới ngớ ra rằng Fubuki chính là Nữ hoàng của Sông Quốc nằm bên phía bắc Konoha.
- Nếu bọn phản loạn của Sông Quốc nổi dậy, rất có thể chúng sẽ kết hợp với Iwa – Tsuchikage, để tấn công đến cả làng của chúng ta lẫn Sunagakure…
- Vậy nhiệm vụ của chúng tôi là tìm ra nữ hoàng? – Tenten gặng hỏi.
Tsunade chống cằm lên chiếc bàn, và hướng thẳng ánh mắt đến Neji. Đôi mắt bà xoáy sâu vào tâm can vị Jounin trẻ tuổi này, khiến cậu giật bắn người, và hi vọng là bà không biết được điều gì.
- Không. Nữ hoàng đã về đến Sông Quốc. Và nhiệm vụ của hai ngươi, đó là dẹp bọn phản loạn. THI HÀNH!
Sau tiếng hô to của Tsunade, Neji lẫn Tenten đều nhất loạt vọt đi bằng những bước bật xa nhanh chóng.
Neji và Tenten vượt qua cổng chính của Konoha. Với một tốc độ phi thường, họ lao nhanh qua những tán cây, rồi vượt qua những ngôi làng nhỏ nằm sâu trong rừng. Chốc sau, họ đã đến nơi.
_______o0o_______
Sông Quốc.
Quả đúng với cái tên của nó, Sông Quốc bao gồm những con sông giăng thành một mạng lười chằng chịt. Xung quanh ven bờ sông là những con tàu đánh cá, và những ngôi nhà được lợp bằng mái tranh. Nhìn sơ qua cũng biết chắc, đất nước này giàu lên nhờ hẳn và thủy sản và nông nghiệp.
Neji và Tenten cùng tiến sâu vào đất nước, và ngắm nhìn xung quanh. Họ càng ngạc nhiên hơn, với những dãy nhà san sát nằm bìa bờ sông nếu để ý thì có thể thấy, chúng hoàn toàn được sơn màu tối như đen hay nâu. Nhưng điều đặc biệt là những căn nhà như thế thì không có cửa, mà đồ đạc trong nhà thì trưng bày toàn những vật quí hiếm. Con người ở đây tấp nập đi qua lại, và dán cho họ một ánh mắt nữa ngờ hoặc, nữa khinh bỉ, hay những biểu hiện kì lạ khiến cho đôi ninja này sởn cả gai ốc.
- Ớn quá! – Vừa nói, Tenten cũng rung mình mây cái. Cái giọng nhỏ như gió thoảng của cô bắt đầu chìm dần.
Đôi lúc, những cái cây kì lạ ngọ nguậy, nhe ra một hàm răng dính đầy máu tươi. Có khi thì lại những loài rắn hổ bò ra quanh quẩn bên những căn nhà, để lại phía sau là những vết nhớt lầy khó chịu và ghê tởm.
- Đừng để ý đến chúng. Đây là lần đầu tiên tớ và cậu đến đây, cứ cư xử bình thường…
Tenten đành khép nép, đi phía sau lưng Neji, và vẫn những cái liếc mắt khó xử. Không hiểu tại sao mỗi lần bước đi thì những con mắt khó chịu của người dân quanh đây lại gán cho họ.
Đi một lúc thì cả ai cũng đến kinh thành. Đó là một cung điện nguy nga tráng lệ, với những chạm khắc tinh hoa bằng kim cương, những cột dựng chắc chắn, và khối nhà huy hoàng như được xây lên bằng những tấn vàng vậy. Cả hai chắc chắn một điều, Sông Quốc này không phải là một đất nước nhỏ. Xét theo mọi mặt, thì dù có là Ngũ Đại cường quốc – Konoha Suna Iwa Kumo Tsuchi – thì cũng không tài nào xây cất được một tòa lâu đài lộng lẫy như vậy.
Không cần đợi lâu, Neji và Tenten vừa bước đến nơi, một cô gái, với một bộ y phục dài đến gót chân, kèm theo là một tấm khăn choàng. Tóc cô xõa dài, buộc túm, đội thêm một chiếc vương miệng bằng vàng. Đôi mắt xanh sâu thẳm lạnh lùng ấy một vẻ gì đó rất giống Neji.
- Thật tuyệt khi chúng ta lại gặp nhau ở đây, Hyuuga-dono!*
Tenten trố mắt nhìn Neji:
- Hai.. hai người gặp nhau rồi à? Chẳng lẽ… Neji… cậu là người che giấu nữ hoàng?
Neji không đáp Tenten, mà quay sang vị nữ hoàng đáng kính ấy:
- Rất vui được gặp lại nữ hoàng, Sumika-sama. Và nữ hoàng hãy cứ gọi tôi là Neji.
- Vậy.. Neji-san! Tsunade phái ngươi cùng cô gái này đến đây để dẹp loạn, đúng không? Cô tên gì?
Tenten ấp úng đáp, có lẽ là vì cô vẫn còn bbỡ ngỡ:
- Tôi.. Te..Tenten, thưa nữ hoàng.
Fubuki lại quay sang Neji:
- Để trả ơn anh, tôi muốn phong anh làm đại tướng quân. Vả lại, anh cũng là một Jounin tài ba trong làng…
Cả Neji và Tenten đều mở to mắt, kinh ngạc qua đỗi. Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc mà Fubuki vừa nêu ra.
Trái với vẻ lo âu của Neji, Tenten lại vui mừng ra mặt. Lần nào cũng thế, kể cả lần cậu được đề cử làm Jounin**. Có thể là do cô rất tin tưởng Neji, và một phần cũng vì cô tự hào về cậu.
- Quá tuyệt vời! Neji! Nhận lời đi! – Tenten thúc cậu.
- Nhưng… - Neji ngập ngừng.
Fubuki cười:
- Cậu cứ suy nghĩ đi, tôi không ép đâu! Tiền lương mỗi tháng rất-cao! *** - Người nữ hoàng tóc xanh kia nhấn mạnh.
- Nhưng – Fubuki nói tiếp – Cậu có thể sẽ phải rời bỏ Konoha để đến đây đấy. Tôi nghe nói, cậu chẳng có gia đình, nên tôi nghĩ chắc cũng chẳng có việc gì đâu. – Rồi cô quay sang Tenten – Nếu như cô hoàn thành tốt nhiệm vụ này, tôi sẽ cho cô hai nguyện vọng. Được chứ?
Không đợi đến câu trả lời của Tenten, Fubuki quay vào trong, và ra lệnh cho các nô hầu sắp xếp chỗ ngủ cho hai người.
- Hai người đi theo tôi.
Neji và Tenten đi theo sau người nô hầu với chiếc áo màu trắng. Lớp áo sau mỏng, đến nỗi, họ có thể thấy cả vết xăm hình con rắn ở trên lưng của cô nô hầu. Tenten đã toan hỏi, nhưng cô lại bị Neji ngăn lại. Có lẽ cậu đúng. Nhớ lại những ánh mắt căm ghét mà những bọn thực-dân dán cho họ, cô đành cúi đầu và không nói gì thêm.
- Hai người chịu khó ở chung một phòng vậy, vì hoàng cung chẳng còn phòng nào…
Cả hai bước vào căn phòng ngủ. Nó được trang hoàng bằng những bức tranh lồng qua khung là một tấm kính mỏng trong suốt. Bên cạnh là hai chiếc ghế ngồi được chạm khắc tinh tế với những đường cong của một loài rắn hổ. Nhưng cái mà họ chú ý đến không phải là những vật bày biện tuyệt đẹp đó, mà chính là…
- Cái gì? Giường - đôi? Không đùa đấy chứ? – Neji lẫn Tenten đều đồng thanh với nỗi kinh hoàng và một chút ngại ngùng. Cả hai đều rất buồn ngủ, mà chiếc giường lẫn vật dụng trong phòng đều chiếm hết chỗ, chỉ có mỗi chiếc giường là có thể nằm lên, nhưng…
- Để tớ ngủ trên ghế, cậu nằm lên giường đi! – Neji mở lời, sau vài phút bàng hoàng.
Tenten xua tay:
- Thôi, không được đâu! Cứ ngủ trên giường đi! Bạn thân bao nhiêu năm, vả lại tớ quá rõ tính cậu còn gì! Cậu làm gì được tớ chứ!
Bị cơn buồn ngủ khống chế, Neji đặt ngay túi đồ của mình lên và nằm ườn trên chiếc giường đôi bằng gỗ được lót một tấm nệm dày êm ái.( Chán ông này quá, hok biết nhường nhịn phụ nữ gì cả =”=.) Về phần Tenten, cô lấy một bộ đồ, một chiếc khăn, và đi vào phòng tắm.
Rầm!!...
Tenten vừa tháo hai nút áo, thì một trận động đất xảy ra, khiến cô té nhào, không kịp lấy thăng bằng. Cánh cửa phòng tắm mở toang ra, và cố ngã xuống chiếc giường, ngay nơi mà Neji đang nằm ngủ một cách ngon lành. Cậu bị đánh thức, bởi một thứ gì đó chạm vào môi cậu, làm cậu đau điếng.
- Te…
Cả hai điếng người, và khuôn mặt đỏ như quả gấc. Môi kề môi.
- Neji, tôi cần bàn với anh chút… - Fubuki vừa mở toang cửa phòng. Ngay lập tức, vừa nhìn thấy cảnh đó, cô vội đóng lại, và đi ra ngoài.
Tenten vội cài lại nút áo, ríu rít xin lỗi Neji, rồi chạy đuổi theo Fubuki.
End Part 1.
Thanks for reading.
* Dono: Ân nhân, có thể xem trong Naruto tập 47 tái bản của TVM Comics.
** Chi tiết xem trong Ngày mới của Ninja tại http://vishiha.blogspot.com/
*** Đính chính, Neji là một kẻ tham tiền, xem tập Naruto Anime 202
1 nhận xét:
Chap này khi xuất bản có xảy ra một số lỗi không đáng có mong các bạn bỏ qua cho. Cảm ơn
Đăng nhận xét