<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589</id><updated>2011-07-08T13:29:42.284+12:00</updated><category term='Cosplay'/><category term='My Stories'/><category term='Pell Mell'/><category term='New days of Ninja'/><category term='Pictures made by me'/><category term='Fanfic: Con không chịu đâu'/><category term='The Green Moon'/><category term='We are friends'/><category term='Oneshot'/><category term='The Dream'/><title type='text'>(¯`•..::Kazano Sakura's Diary::..•´¯)</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>70</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-8960071379719306129</id><published>2010-09-12T05:56:00.000+12:00</published><updated>2010-09-12T05:57:41.624+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Oneshot'/><title type='text'>[Humor fic] Kunoichi vs Fic - Manga Fanfiction Club</title><content type='html'>Naruto bình chọn… fic&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Author: Sakura.&lt;br /&gt;Cái fic này sak lấy ý tưởng từ fic: A fiction called Fanfiction của Jade D Raven của Fanfiction.net. Xin per mãi không được nên lấy ý tưởng từ đó viết ra thôi, cũng không giống gì nhiều đâu.&lt;br /&gt;Genre: Humor&lt;br /&gt;Pairing: Ah uh… Temari, Sakura, Hinata, Tenten, Ino.&lt;br /&gt;Rate: K+&lt;br /&gt;Status: Hoàn thành&lt;br /&gt;Summary: Chuyên về bầu chọn fic của 5 cô gái trong Naruto kakakakaaa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là một ngày trời đẹp. Sakura, Ino, Temari, Hinata, Tenten cùng nhau dạo mát một vòng qua các… website qua máy tính vừa được Tsunade thưởng vì… làm mất quyển tập tự sướng của bà. Nói thưởng, chứ thật ra là vì tức quá, ngài chọi luôn cả máy vi tính và vô tình nhóm Sakura chụp được đem về lướt web.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng dưng, Ino reo lên khi thấy có một trang web tên thế này: Manga fanfiction Club, và hầu hết những bài mới đăng đều là về các cô bé ấy. Thế là cả 5 cô nhanh nhảu vào xem. Hinata tơ tưởng ngay đến Naruto, Sakura thì mơ mộng về Sasuke. Tenten cười thầm và trong đầu cô lúc này chỉ có hai chữ: NejiTen, Ino thì láo liên muốn đọc về Sai x Ino. Riêng Temari, cô bộc lộ thẳng thắng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chẳng biết có ShikaTema không nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura mở vào mục Fanfiction. Thứ đầu tiên cô thấy trong một fic có tên là “Hội chợ đêm làng Konoha”, đó chính là: NaruSaku, SasuTen, và.. NejiHina. Chỉ riêng Ino và Temari thì hí hửng với kết quả mình mong muốn là ShikaTema và SaiIno.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái quái gì thế này???? Neji phải là của tui, sao lại là của Hin-chan??? – Tenten réo ầm ý lên, toan lấy búa đập cái máy tính mấy lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura cũng nổi điên không kém, cô mấy lần muốn đập banh cái máy bằng sức mạnh của mình. Hinata thì sượng chín mặt và nửa vui nửa… tức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể tưởng tượng nổi khi cả ba bị ghép với những cặp… không bao giờ thành như thế này. Nhưng cũng có phần thú vị đấy chứ, vì… họ sẽ tập được tính nén giận của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xem cái khác thử xem!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari đề nghị, và cô có vẻ hơi tự tin khi chắc rằng sẽ không có cặp nào ngoài ShikaTema đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần này không để cho Sakura chọn nữa, Tenten nhanh nhảu bấm đại vào một cái fic, mang tên khá là … chất phác: Ngày mới của ninja và tác giả có cái tên cũng là Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-.. Shi…no…hi…na… - Hinata tái mặt và đứng trơ như trời chồng khi xem lướt qua cái fic. Cô có lẽ đã quá hiền khi chỉ nhìn mà không dám làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé ngơ người, và xoay xoay vài vòng như vừa uống rượu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- hợp quá còn gì! – Ino ghẹo. Đột nhiên cô nổi cáu khi đọc qua hàng chữ trong fic -Còn tớ đây mới chết này!!! Ôi trời, ta xinh đẹp thế này mà ế…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari thì vẫn lãnh đạm vì nhận ra couple ShikaTema vẫn chưa bị lay chuyển. Sakura và Tenten hớn hở tung tăng vì hai cụm từ SasuSaku NejiTen. Tất nhiên thôi, vì tác giả là dân nghiện couple này thật, lấy gì mà không viết chứ. Có điều…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảnh cáo trc là độ phởn của tác giả cao lắm đấy, có điều chưa bằng Kiri muk thoy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kazano và Risako hạ gục Sasuke nhanh chóng chỉ bằng ngón tay cái của họ. Rốt cuộc, Sasuke lại phải nhờ đến sự trợ giúp của Kiri.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- C…CÁI GÌ??? – Đột nhiên Sakura hét toáng lên khi đọc đến chap 40 – Sasuke của tớ!!! Ôi trời, Sakura!!!! Con nhỏ nào là Kazano và Risako mà tự sướng kinh dị thế??? Muốn chết á???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata và Tenten cố gắng ngăn lại một lần nữa ôm chặt cô lại ngăn không cho cô làm… loạn. nội dung fic có vẻ… tự sướng nhiều hơn nhỉ. Trình phởn của tác giả cao quá..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Hề hề, fic này mình thích ghê đây, Neji của tui là số 1, và NejiTen là vô đối”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ShikaTema là tốt rồi. Ôi, ta được làm Jounin kia kià…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lần này để tớ chọn! – Hinata lên tiếng, và cô không muốn chọn nhầm một fic nào kì quái. Ít nhất cũng phải có fic chuẩn mực chứ nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dứt lời, Hinata cầm con chuột, nhắm mắt chọn một cái fic nào đó trong list fiction của MFTC.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1…&lt;br /&gt;2…&lt;br /&gt;3…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tích… tích…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fic này của Jinny (tác giả chưa đăng, thông cảm và tự tìm đi nhá kakakakaaa ), đúng ngay “chuẩn mực” NejiTen ShikaTema NaruHina SasuSaku, tiếc thay một lần nữa Ino bị ra rìa…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten thế mà còn có hotboy, sao tớ lại… - Ino trợn tròn con mắt giơ nguyên viên đá to lên. Cô tức giận thực sự khi liên tục bị cho ra rìa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Từ từ đã nào… - Temari lại cười đắc chí. Quả như cô dự đoán, ShikaTema.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba bắt đầu đọc trong fic. Hồi hộp chờ đợi phép thần tiên kì diệu sẽ xảy đến, rồi họ sẽ hạnh phúc cảm động khi đọc fic… Thôi, mệt, nói nhiều quá, viết típ. Nói nôm na…. tất cả hoàn toàn ngược lại.&lt;br /&gt;Trích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Naruto:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu các cô ấy biết được bí mật của nhóm 4 tụi mình rồi sao nhỉ?&lt;br /&gt;Neji thì dùng Byakugan ngắm Tenten 24/24.&lt;br /&gt;Sasuke thì vuốt keo xịt dầu thơm hay chạy theo mốt để đeo đuổi Sakura.&lt;br /&gt;Shikamaru thì viết cả trăm bài thơ tình, thậm chí còn cả bình chọn ShikaTema là bộ đôi có tóc giống nhau nhất…&lt;br /&gt;Còn mình thì chụp lén hình Hinata dán vào sổ trình kết quả tự sướng..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;………..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng 5 giây…(chuẩn bị bít lỗ tai nè bà con cô bác)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1&lt;br /&gt;2&lt;br /&gt;3!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- NOOOOOOO!!! CÁC HOTBOY CỦA TUI!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4 cô gái la toáng lên như ma đuổi. Chỉ riêng Ino cười ngặt nghẽo và tự cảm thấy mình thật may mắn khi không có mặt trong fic này…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lần này đến lượt tớ!!!!! – Ino quả quyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tút.. tút…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dòng chữ MFTC lại hiện ra. Và bên dưới đó chính là tên fic: Xa hơn về phía sau. Nghe đâu fic này từng là fic được bầu chọn là được yêu thích nhât trên nhiều trang web mạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- ĐẬP CHẾT CÁI MÁY TÍNH ĐI!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura và Tenten giận dữ cầm hết búa rồi đến phi tiêu, chuẩn bị “đột kích” cái máy tính. Nhưng lại một lần nữa Ino và Hinata can ngăn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Máy tính không có tội tình đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trích by Nova:&lt;br /&gt;Vì tớ không thích Sasu Saku Nar nên hạn chế cho vào, và viết thêm Lee Ten để fic đỡ loãng thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dám gán ghép ta vs Lee… - Tenten sôi máu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dám ghét ta..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai cô gái cố nén giận một lúc. Temari lại ngồi cười đắc chí vì hầu hết fic nào cũng ShikaTema. Không công bằng nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lần này sẽ tới lượt tôi nhá! – Temari cười khì. Cô như đã chắc rằng, không thể nào còn couple nào khác ShikaTema.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhầm rồi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhầm to rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Độ phởn của bé Sak này đeo có dừng lại sớm thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(bạn nào keo kiệt thì tránh ra nhá)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1…&lt;br /&gt;2…&lt;br /&gt;3…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đề nghị bà con bịt lỗ tai, kẻo lủng mành nhĩ thì khổ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- AAAAAAAAAAAAA!!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The Green Moon! Cái fic hay đấy chứ? Đã bảo là độ phởn của Sak không bao giờ dừng lại mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NejiSaku SasuHina ShinoTen KibaTema ShikaKin NaruIno GaaMatsu&lt;br /&gt;- Con nhỏ Sakura Kazano này chán sống thật rồi!Phởn quá độ, ta sẽ giết người… dám gán ghép ta vs Kiba… - Temari bẻ tay nghe kêu răng rắc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[lời của tác giả] fic này là tình chuyền đây! NejiTen-&gt;ShinoTen; SasuSaku-&gt;NejiSaku; NaruHina-&gt;SasuHina,… (nói ra mất hay) Há há, hành hạ các sama hết cỡ mới thôi! Nghĩ sao nếu sak cướp Sasuke từ tay Sakura, và Kar cướp Neji từ tay Tenten nhỉ?&lt;br /&gt;1…&lt;br /&gt;2…&lt;br /&gt;3..&lt;br /&gt;(Bịt lỗ tai và nhà dưới thì chạy đi kẻo sập)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;RẦM!!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái máy tính vỡ ra thành trăm mảnh vụn do sức công phá của … Kamaitachi và Jyuuken. Ino, Sakura, Tenten đứng lặng tong vài giây rồi cầm theo dao, kiếm, phi tiêu, chạy đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ chạy đâu vậy nhỉ? Lạ vậy kà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao tự nhiên Sak có cảm giác ớn lạnh….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau gáy… Sát khí….3 người…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chạy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Tôi đã làm nên tội tình gì mà bị như thế này????????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rượt theo!!!!!!!! Tóm lấy nó!!!!!!!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khônggggggg!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak: *chạy vào ngõ hẻm*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten:*phóng phi tiêu -&gt; đứt tóc*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak: *trèo lên nhà*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Saku: *đấm vỡ tường*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak: *chạy tiếp xuống sông*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten:*souryuu tensasai*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak: *né*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino:*ninpou shintenshin*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak*ngủm*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MFTC: Rất hân hạnh được bầu quí cô bác Sakura Haruno, Ino Yamanaka, Temari no Sabaku, Tenten Akimoto, Hyuuga Hinata lên làm admin mới của forum, bà con cô bác cho tràng vỗ… chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak: Đời đời nhớ ơn những kẻ cho mình ngày hôm nay… sẽ có ngày báo…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tem:*Ninpou Dai Kamaitachi!!!*… tử&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sak:* lấy lisa ra đỡ đạn*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa vs Sak: vào nhà thương…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết thế đã không viết fic có độ phởn nặng rồi… -by tác giả.&lt;br /&gt;_________oOo_________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;________(¯`°•.»«.•°´¯)_________&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-8960071379719306129?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/8960071379719306129/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=8960071379719306129&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8960071379719306129'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8960071379719306129'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/humor-fic-kunoichi-vs-fic-manga.html' title='[Humor fic] Kunoichi vs Fic - Manga Fanfiction Club'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-7868884891236716449</id><published>2010-09-09T04:59:00.001+12:00</published><updated>2010-09-09T04:59:14.284+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 15</title><content type='html'>Chap 15: Hyuga Hotaru.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một luật chơi mà tiểu đội 10 đã đặt ra để luyện tập, đó chính là: Mỗi ngày, mọi người sẽ chơi trò chạy rượt. Cả ba cùng chơi trò rượt bắt, bất kì ai bị trói lại sẽ phải bao hai người còn lại ăn trưa. Và họ đã sử dụng cái luật này hơn hai tuần. ( Cả ba sama, Temari, Kankurou và Neji đều tốn khá nhiều tiền trong cái trò này. Họ có thể dùng bữa ở nhà Neji, nhưng lại không chịu...Tốn tiền quá!) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Kamaitachi!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn cái ninjutsu quen thuộc đó, lại làm khu rừng thêm vài cành cây bị gãy. Cô gái sử dụng ninjutsu ấy có gắng đạt tốc độ nhanh nhất, để không phải...ra tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Karasu!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou nhanh thoăn thoắt, dùng con rối của mình giăng những sợi dây chakra mỏng nhưng lại vô cùng sắc bén và chắc chắn. Sau đó, cậu dùng tay đưa lên hạ xuống những sợi chỉ đó, mong cho bạn của mình dính bẫy. Và để kế hoạch tốt đẹp hơn, Kankurou cho thêm mấy mũi bùa nổ vào những nơi không có chỉ, nhằm đưa bạn vào tròng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ngón nghề của Neji, thiên tài giỏi nhất của Konoha, cũng không vừa. Cậu dùng Byakugan, quan sát họat động của Kankurou và Temari, và liên tục phóng shuriken và kunai từ xa. Và cứ mỗi khi có người đến gần là lại dùng Kaiten, đánh bật và trốn đi mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đôi chân bật lên cao, những đôi mắt gầm gừ bất ngờ chạm nhau. &lt;br /&gt;Khu rừng tràn đầy vẻ căng thẳng. ( tất nhiên là vì ai cũng keo nên mới thế, hihi). Những tiếng choeng chóet cứ va vào nhau, tạo nên âm thành vô cùng khó chịu. Rồi những làn khói xám xít trên trời và những cành cây bị gãy lụi là những kết quả cho một cuộc luyện tập của tiểu đội 10.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hây yaaaaaaa!!!!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba cùng xông vào. Họ liên tục né và đánh lại những taijutsu tưởng chừng như bình thường nhưng lại vô cùng lợi hại. Neji bay lên, xoay 5 vòng và đá liên tục những mấy cú (mà mọi người thường gọi là “ Liên Hòan Cước”). Sau đó, cậu tiếp tới những phát Jyuuken, và tiến tới những cú đấm bình thường và thêm những đòn điểm huyệt tăng tốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng quá rõ Neji, Temari tìm cách tránh xa, dùng cây quạt của mình di chuyển lên cao. Còn Kankurou thì tiếp tục giật dây con Karasu và sợi dây chakra. Ngón trỏ đưa lên, thì ngón cái và ngón út lại đưa xuống, sau đó lại cho ngón đeo nhẫn đưa sang qua bên phải và dùng cả bàn tay giật lên trên, rồi kéo ngang qua. Với những đường chỉ thoăn thoắt không kém phần rắc rối đó quá phức tạp và hỗn loạn, không phải bất kì người nào cũng tránh được. Nhưng đối với Neji-truyền nhân Byakugan, thì nó không phải là vấn đề. ( ??)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bật lên, lộn một vòng ngọan mục, tay chỉ hai điểm, phóng xuống cắt đứt cả đám hỗn lọan, đồng thời chưởng vào Kankurou, và tay đã cầm sẵn sợi dây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lợi hại lắm, Neji-kun!-Một giọng nói từ phía sau vang lên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay đầu lại. Cậu sửng sốt khi thứ mình đang tung chưởng là một con rối với bộ mặt quạ đen. Kankurou thật thì đang ở sau lưng. Anh chàng với bộ đồ đen ngòm giản dị dùng dây quấn lại Neji, cuộc luyện tập kết thúc tại đây. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Bao cơm nhé, Neji-kun! – Temari đáp xuống, gấp chiếc quạt lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi được. Thua thì phải chịu thôi!- Neji nhăn nhó, vẻ khá thất vọng khi thua cuộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou quấn lại con rối của mình, rồi quàng ra phía sau lưng. Song, cậu cùng Temari và Neji đi vào quán ăn gần đó và gọi món. Người chi trả không phải ai khác chính là Neji. :hehe:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đã trưa. Cái ánh nắng gay gắt cháy da cháy thịt bắt đầu buông xuống. Nó ảnh hưởng không ít đến đời sống của những người dân Konoha. Trên đường chỉ còn mấy người còn bước đi. Và những cái cây cũng khác khô cả cổ.&lt;br /&gt;Neji đang trên con đường đó, trở về nhà sau một buổi sáng tập luyện ( và chi tiền) mệt mỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh cổng Hyuga phủ mở ra. Neji bước vào, và cẩn thận khép lại, khóa rất cẩn thận. Cậu bước vào phòng của mình, và lấy ra quyển sách tiểu thuyết mà anh đang đọc dở. Không giống với Kakashi và Jiraiya, chuyên đọc tiểu thuyết tình cảm, Neji chỉ đọc những quyển mang tính triết lí hoặc có lợi trong việc làm nhiệm vụ của cậu. Nhưng với một người bận rộn như cậu thì khá là hiếm có thời gian rỗi để đọc.  Nghĩ lại thì Neji cũng có tâm hồn thi sĩ lắm chứ! Dù ít nói, trầm lặng, nhưng những từ ngữ mà cậu suy nghĩ, hay nói ra đều thể hiện rõ bản lĩnh của một đội trưởng, và không kém phần triết học. Lời lẽ ngắn gọn, dễ hiểu, lại sâu sắc.   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san! Anh lại đọc quyển sách này nữa ư?- Một giọng nói ở phía sau cất lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay đầu lại. Thì ra, Hinata bước vào lúc nào không biết. Neji mỉm cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! Quyển này rất hay. Sama đã đọc lần nào chưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ chưa! Em không thích những quyển truyện có mang tính bạo lực.-Hinata cười đáp lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ nhỉ, tôi quên mất là tính cách của Hinata-sama không hợp với dạng truyện này..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata lúng túng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, nhưng mà anh đã nói thì em sẽ đọc thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cầm quyển sách lên, đưa cho Hinata. Cậu không biết là cô bé có muốn đọc hay không, chỉ đơn giản là muốn giới thiệu quyển sách hay mà cậu đang theo dõi. &lt;br /&gt;Hinata cũng cầm quyển sách lên, sà vào bên cạnh Neji. Hương thơm dịu dàng của cô bé làm Neji cũng cảm thấy hơi ngượng. Một vẻ đẹp thầm kín, bí ẩn của cô bé mà không phải ai cũng có thể cưỡng lại , kể cả một người lạnh lùng vô cảm như Neji. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Quyển này hay quá, Neji-nii-san! Anh đọc xong chưa, cho em mượn nhé!-Hinata reo lên sau khi lật qua vài trang sách.- Không ngờ những quyển sách như thế này lại có thể mang lại cho người đọc cảm xúc tuyệt đến thế ngay từ đầu. Anh chọn sách hay quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji gật đầu ngay. Hinata cười mỉm. Nụ cười của cô thật đáng yêu làm sao. Ước sao nụ cười ấy mãi mãi nở trên khuôn mặt đáng yêu hiền lành này của Hinata.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata bước ra ngoài. Trên tay cô là quyển sách vừa mượn được của Neji. Đây cũng là lần đầu cô mượn được thứ gì đó của Neji, người anh họ lạnh lùng tài ba của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nằm phịch xuống chiếc giường của mình. Anh nhắm mắt lại và nghĩ ngợi một điều gì đó mà chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết. Anh cũng đã quá mệt mỏi với những đợt tập luyện gay gắt của Temari.  Cô quá khắt khe và trọng chuyện thắng thua, và cũng đã vô tính đẩy đồng đội mình bị áp lực. Đó gần như cũng là một trong những cách giáo dục gay gắt và nghiêm khắc của Suna.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Lại cảm giác này. Lại cái cảm giác dễ chịu này. Chuyện gì đang xảy ra thế? Nơi này là... Muôn loài hoa, hương thơm...dễ chịu quá...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Ta lại gặp nhau rồi nhỉ!-Cô gái có khuôn mặt hệt Hinata cất giọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhìn quanh. Đây lại là cánh đồng cỏ mà  lúc cậu nằm cạnh Hinata dưới gốc đào, ngủ quên đã mơ thấy. Cánh đồng bát ngát là muôn loài hoa cỏ lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô là Hyuga Hotaru?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! – Cô gái đáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhìn thẳng vào đối mắt trắng hiền lành nhưng lại tóat lên một vẻ tự tin, mạnh mẽ mà không phải bất kì ai cũng có. Một ánh mắt ẩn chưa một sức mạnh vô tận và ánh lên một cái gì đó sáng lóe. Tuy rất giống Hinata về ngọai hình và khuôn mặt, nhưng đôi mắt trắng cà của cô bé ấy lại có vẻ gì khác lạ. Chưa bao giờ thấy một đôi mắt nào kì lạ như thế. Nó đáng yêu, nhưng cũng không kém phần đáng sợ, khi nhìn thẳng vào kẻ đối diện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy, cô gặp tôi có chuyện gì sao?-Neji hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng. Chỉ đơn giản là dự báo thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngơ ra. Cô gái tiếp tục nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một cơn bão sẽ ập đến mang người ngươi yêu quí nhất đi. Nếu ngươi không nhận ra thì có thể ngươi sẽ đánh mất tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cắc cớ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Người tôi yêu quí nhất? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải, có thể đó là bạn thân của ngươi, hay là người thân của ngươi. – Cô gái giải thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bối rối, đưa tay lên vuốt mái tóc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten? Hinata-sama? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi vẫn chưa ngộ ra sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lắc đầu miễn cưỡng. Hotaru chau mày lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta không biết! Nhưng ngươi phải cẩn thận đấy, ta chỉ nói thế thôi. Bản thân ngươi tự hiểu ra đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta sẽ còn gặp nhau dài dài đấy. Và khi ngươi hiểu ra được, lúc đó, ngươi sẽ dấn thân vào một cuộc chiến ninja, và dẫn đến bình minh. Lúc đó sẽ là bước ngoặt thay đổi của một shinobi, một ngày mới của ninja lại bắt đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ kĩ đấy, Neji.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bừng tỉnh. Mồ hôi tuôn ra như tắm. Cậu chợt thấy rất sợ, sợ chuyện gì đó sẽ xảy ra với người mà cậu yêu quí nhất, mà bản thân anh cũng chưa biết người đó là ai. Nhưng nếu như chuyện gì đó mà xảy ra với người đó thật thì anh sẽ là người đau khổ nhất.&lt;br /&gt;Một cơn bão của ninja lại sắp tới nữa sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 15.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-7868884891236716449?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/7868884891236716449/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=7868884891236716449&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/7868884891236716449'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/7868884891236716449'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-15.html' title='Chap 15'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-1595185884754328277</id><published>2010-09-09T04:58:00.001+12:00</published><updated>2010-09-09T04:58:50.707+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 14</title><content type='html'>A/N: Chap này mềnh chỉ trích Sakura dữ quá. &gt;”&lt;&lt;br /&gt;Chap 14: Hoa tuyết &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm vũ hội mùa xuân của ngày đầu năm mới dành cho các shinobi đã qua. ( Ten Ten và Neji chắc cũng phải tê cả chân, hehe)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua các khe cửa, dẫn đến đôi mắt đang nhắm nghiền trông đến hiền lành của Hinata. Do quá mệt mỏi sau cái đêm hôm qua, vì với tư cách là người thừa kế của gia tộc thì chắc chắn cô phải tiếp cũng khá nhiều khách quí từ nhiều làng đến tham dự. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng còn Neji, cậu đã rời khỏi nhà, đến khu trọ của Temari và Kankurou để tiếp tục bàn công việc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường phố hôm nay vắng lặng và yên tĩnh lạ thường. Mọi vật vẫn chưa tỉnh dậy sau giấc mộng đẹp của hôm nay. Nhưng có lẽ, phải chăng đó cũng là một cơn ác mộng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ác mộng của các shinobi.&lt;br /&gt;------------------------------------&lt;br /&gt;Ở văn phòng Hokage, vẫn cái vẻ tĩnh lặng đó, nhưng lại mang tiếng nấc của ai vọng ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tsunade-sensei, Kakashi-sensei thế nào rồi ạ? Em muốn thăm sensei…-Giọng một cô gái cất lên nghẹn ngào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một giọng nói khác củ cô gái trẻ khác, chen ngang giữa câu nói của cô gái kia:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-chan, không được đâu! Kakashi-sempai vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, chưa thể gặp ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng Shizune-san! Em cũng là một ninja y thuật! Tại sao em lại không thể vào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade gắt, đập mạnh xuống bàn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có im không thì bảo!!!!!? Ta biết là em rất lo lắng, nhưng mà nếu em cứ nài nỉ thì ta sẽ tống em ra khỏi đây, Sakura-chan!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura hơi tái mặt vì sợ. Trước giờ cô chưa bao giờ thấy tsuande nghiêm túc và giận dữ thế kia. Không quá khó để hiểu rõ có chuyện gì hệ trọng đang xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tsu..Tsunade-sensei…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade lắc đầu và nhìn Sakura bằng một ánh mắt giận dỗi. Sakura nắm chặt tay lại. Sự im lặng của sensei cô cũng đủ đề cô hiểu và lủi thủi đi ra ngoài. Đợi khi Sakura đã đi khuất, Shizune mới gặng hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tsunade-sama, em nhớ là Kakashi-sempai chỉ trúng ảo thuật, &lt;br /&gt;nhưng tại sao lại bị thương nặng đến thế? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi không nhớ sao, Shizune-chan? Không phải là loại genjutsu bình thường, vì nó chính là Mangekyou.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng Mangekyou là jutsu riêng của Konoha mà, tại sao Suna lại có loại nhẫn thuật này? Mà thậm chí em cũng bị trúng, nhưng tại sao vết thương lại không nặng như Kakashi-sempai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đơn giản thôi, tên đó, Shitaino, là một trong những bản thể thí nghiệm của Akatsuki, nên có được đôi mắt của Uchiha tộc. Nhưng em là ninja y thuật, nên khi trúng đòn, tự các chất trị thương trong cơ thể sẽ tự làm lành. Và em cũng không bị thương nặng như Kakashi ngay từ ban đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chỉ còn cách đợi thôi, chứ ta cũng không chắc là Kakashi có thể qua khỏi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-----------------------------------------&lt;br /&gt;Sakura đi trên con đường làng, nước mắt cứ chực rơi, nhưng nó đang đợi cái gì đó mà không chịu rơi. Cô rất nhớ Naruto và Sasuke, một mặc cũng rất lo cho Kakashi. Tại sao số phận của cô lại đau khổ thế khi được đưa vào tiểu đội 7. Nếu như cô có thể lọt vào tiểu đội 8 của Ino, để suốt ngày tranh cãi với Shikamaru, Ino và Chouji, hay là tiểu đội 10 để cùng với Kiba, Shino hay Hinata tập luyện hằng ngày dù họ có xem thường đến mấy. Hay thậm chí là cả tiểu đội 13 để suốt ngày phải nghe Lee lải nhải những chuyện trên trời, ngắm nhìn Neji và Tenten tập luyện từ xa và bị họ lờ đi vì cô còn yếu ớt quá. Tuy rằng nơi đó không có những người mà cô mong muốn được cùng đội, nhưng ít ra thì cô cũng không phải lúc nào cũng phải khóc, phải đứng nhìn đồng đội chiến đấu mà khhông thể cùng hợp tác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho dù cô rất cừ, rất giỏi về điều khiển chakra, nhưng cô không có can đảm để tham gia cùng chiến đấu. Nhìn những kunoichi trong làng, cô cũng cảm thấy xấu hổ. Hinata mạnh mẽ kiên cường, lại tự tạo ra ninjutsu riêng, Ino thông minh nhạy cảm, là nữ ninja mạnh nhất trong lớp, hay là Ten Ten vui vẻ hoạt bát, lúc nào cũng có thể cùng Neji tác chiến một cách hoàn hảo, mà cũng chính vì thế mà đã bao lần hai người được Hokage giao nhiệm vụ riêng. Tại sao cô không thể như họ? Lúc nào cô cũng chỉ biết khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh hoa anh đào vẫn rạng rỡ như những mùa xuân nào, nhưng nó có thể tàn lụi bất cứ lúc nào nó muốn.&lt;br /&gt;Bỗng, từ phía sau, một giọng nói quen thuộc cất lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-chan!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- I...Ino –chan?-Sakura ngạc nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino chạy tới, vẻ mặt vẫn còn gật gù buồn ngủ, không tỉnh táo. Nhưng cô vẫn có thể nhận ra vẻ bất thường của Sakura:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao thế, Sakura-chan? Lại khóc à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura chối, vẻ lúng túng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đâu...đâu nào! Chỉ là...bụi bay vào mắt thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino nghi ngờ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật sao? Nếu có gì thì cứ tâm sự với tớ đi, sao mà cứ giấu hoài...Cậu còn xem tớ là bạn không đấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, thật mà! Mà sao giờ này cậu lại ở đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À, hôm nay tớ có hẹn với Shikamaru và Chouji đi luyện tập! Còn cậu?-Ino trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura, mặt hơi mang mác buồn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ ghé qua văn phòng Hokage. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế tình hình của Kakashi-sensei sao rồi?-Ino nghiêng đầu qua một bên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không biết nữa! Nhưng mà rất nặng. Đã hơn một tuần chưa tỉnh lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ôi chao, thế thì nặng lắm đây...-Ino gấp gáp, chạy đi-Ối, tớ trễ nữa rồi! Thôi, tớ đi thôi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura vẫy tay chào tạm biệt người bạn. Chực nước mắt cô bắt đầu rơi ra lã chã. Cô không thể kềm được nước mắt. Không thể nào kềm được. Tại sao cô lại yếu đuối đên vậy? Tại sao??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đã sáng. Tất cả mọi người đều đã tỉnh dậy, bắt tay vào công việc. Các shinobi phần đang tập luyện, phần thì đang trên đường làm nhiệm vụ. Nhóm còn lại thì làm những công việc cá nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata đang đi mua những gói trà cho cha cô. Ông là một người rất thích trà, đặc biệt là do Hinata pha. Nhưng ông cũng là một người đặc biệt nghiêm khắc, không thể nào chọn tùy tiện bất kì lọai trà nào.&lt;br /&gt;Đang đi trên đường, bỗng cô gặp Sakura, vẫn đang dạo qua các con phố, vẻ mặt buồn thảm, trên mi vẫn còn dính những vết nhờn do nước mắt gây nên. Cô liền gọi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-chan!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura quay đầu lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-chan?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ! Cậu đang đi đâu thế, Sakura-chan?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura trả lời, giọng có chút gì đó khác hẳn bình thường, mà chính xác hơn là khàn hẳn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ đang về nhà..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy à? Mắt cậu sưng cả rồi kìa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura cười hiền. Cô nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-chan! Hay là... tớ muốn tâm sự chút với cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata gật đầu. &lt;br /&gt;Cả hai cùng ngồi dưới một gốc cây anh đào. Từng cánh hoa nhẹ rơi như làn gió thổi qua, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp như tình bạn thiêng liêng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế cậu muốn nói gì, Sakura-chan?-Hinata ngó qua phía Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu nghĩ sao về tiểu đội của cậu và Neji-san?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata mỉm cười, vẻ rất vui khi có người hỏi tới:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiểu đội ấy hả? Kiba và Shino rất tốt, họ rất quan tâm đến tớ, còn là những người thẳng thắng tốt bụng nữa! Còn Kurenai-sensei là một người thầy phụ trách tuyệt vời! Chúng tớ thì không thể nào không có xích mích, nhưng quả thật, họ là những người đồng đội tuyệt nhất. Neji-nii-san thì..- Hinata hơi dịu giọng lại – anh ấy rất tốt, luôn quan tâm và chăm sóc tớ. Nếu được cùng tiểu đội với Oniisan thì không còn gì bằng, vì Neji-san rất thông minh, bản lĩnh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Neji, đang ở nhà của Temari và Kankurou thì hắt hơi một cái rõ dài.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura thở dài:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trông cậu vui khi nói về họ nhỉ! Còn tớ, lần lượt từng người đồng đội bỏ đi, chỉ còn lại một mình tớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke-kun sẽ trở về! Kakashi-sensei sẽ qua khỏi mà!-Hinata ngắt lời.-Tớ tin chắc như vậy mà… Vả lại, Naruto-kun chỉ là cùng Jiraiya-sama dạy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura nhìn thẳng vào đôi mắt trắng của Hinata, vẻ nửa vui nửa buồn, ánh măt gợi cảm với cái vẻ buồn thăm thẳm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu quả là một đóa hoa tuyết mạnh mẽ, có thể tồn tại ở cả mùa đông lẫn mùa hạ. Còn tớ mãi chỉ là đóa anh đào nhỏ bé. Nếu có thể hi sinh vì đồng đội thì tớ cũng sẽ làm, nhưng lúc nào họ cũng bảo vệ tớ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không đâu, Sakura-chan! Bất kì shinobi nào cũng có số phận riêng, nhưng họ có thể thay đổi nó mà! Naruto-kun đã nói như thế, nên mình cũng tin vào nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu thật rất yêu quí Naruto sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata đỏ mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ…Sao cậu biết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu luôn theo dõi Naruto-kun từ xa mà! Sasuke-kun cũng từng nói với tớ về điều đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata cười phì, má ửng hồng. Sakura ngước mặt lên bầu trời. Hôm nay bầu trời Konoha trong xanh và mát mẻ lạ thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ luôn mong mình là một đóa hoa tuyết như cậu đấy! Tớ cũng tin rằng một ngày nào đó không xa, nhất định, tớ và Naruto-kun sẽ mang Sasuke-kun về, và tiểu đội 7 sẽ lại như trước kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata mỉm cười, và nằm thả hồn xuống gốc cây hoa anh đào. Tuy không phải là thành viên của tiểu đội 7, nhưng mặt nào đó thì cô cũng rất mong là Naruto và Sasuke sẽ trở về. &lt;br /&gt;Cây hoa tuyết và cây anhd đào, có thể trở thành bạn của nhau chứ? Chúng đều là những loài hoa đẹp, mạnh mẽ với sức sống mãnh liệt vô cùng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 14.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Haizzzz, sửa tới 4h sáng lun. Chẹp, lần đầu chăm chỉ ế =”=&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-1595185884754328277?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/1595185884754328277/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=1595185884754328277&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/1595185884754328277'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/1595185884754328277'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-14.html' title='Chap 14'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-3686218896552036029</id><published>2010-09-09T04:57:00.002+12:00</published><updated>2010-09-09T04:58:22.672+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 13</title><content type='html'>Chap 13: Vũ hội &lt;br /&gt;                                       &lt;br /&gt;Ten Ten khẽ dựa lưng lên chiếc ghế đá trước sân nhà và nhìn lên cành cây hoa anh đào. Mùa xuân, nên hoa nở rộ. Sắc đẹp của nó vượt trội tất cả những loài hoa khác, bởi vẻ mãnh liệt đầy sức sống của nó. Nó rất tự tin để khoe vẻ đẹp giản dị của nó trước vạn vật, dù vẻ đẹp của nó chỉ là một màu hồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten có lẽ cũng vậy. Cô là một kunoichi mạnh mẽ, tự tin, và luôn tin tưởng rằng: Kunoichi cũng có thể làm được như ninja nam. Cô có thể thay đổi chính bản thân cô, nhưng lại không thể thay đổi được người mà cô quan tâm nhất – Neji. Cô là hoa anh đào, và Neji chính là những chiếc lá đó. Khi hoa nở thì là không còn, và khi cô cần Neji nhất thì cậu lại không bên cạnh cô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi lúc, Ten Ten tự nghĩ thầm, tại sao cô không phải là một bông hoa giấy, đơn giản, bình thường và giản dị. Chỉ thế, chỉ cần được bên cạnh lá, thế là đủ. ( ??)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Sao mình lại ngốc như thế chứ? Tại sao mình lại chỉ có thể là một đóa anh đào không bao giờ sánh nổi với hoa giấy? Hoa giấy có gì hơn hoa anh đào cơ chứ? Nó chỉ là một bông hoa bình thường, nhưng mình luôn muốn là nó.”-Ten Ten nghĩ thầm, rồi tự trút giận vào chiếc ghế đá bằng những cú đấm vô vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng nhiên, một tiếng nói từ phía sau cất lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ten Ten-san!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten quay lại. Ra , giọng nói đó là của Sakura, cô gái với mái tóc hồng nhạt, đôi mắt màu xanh ngọc bích, mũi cao, da trắng nõn nà như da em bé. Cô học trò thông minh mạnh mẽ nhưng rất dễ rơi nươc mắt của Tsunade.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có chuyện gì không, Sakura-san?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Àh không, chỉ là tối nay tổ chức vũ hội, nên định rủ cậu đi mua váy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vũ hội? Sao không ai nói với tớ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ủa, cậu không nhớ à? Lễ đầu năm đó! Hôm nay là ngày đầu năm mà! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten giờ mới chực nhớ. Hôm nay là vũ hội, mà vẫn chưa có bạn nhảy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế cậu có bạn nhảy chưa, Ten Ten?-Sakura hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten đáp lại với vẻ hơi buồn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chưa! Không biết là tối nay mình có tham dự không ấy chứ! Còn cậu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À, tớ nhảy cùng Lee! Cậu ta nài quá mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten bật cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hihi, Lee ấy hả!? Cậu ta nhảy thì...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura tiếp ngay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đó là chưa nói tới đôi lông mày rậm, thân hình dẻo như rắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế mà cậu cũng nhận lời à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tất nhiên, thì ngòai cậu ấy ra, đâu có ai mời tớ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten và Sakura cùng cười ngặt nghẽo, liên tục nhắc tới những thói xấu của Lee. (Sak: Để Kazano nhắc ké với, có nguyên bài bình phẩm về Lee luôn đây này :kekek:)&lt;br /&gt;Ten Ten chợt nhớ tới tên Sakura. Tên cậu ấy nghĩa là hoa anh đào, mà tính cách của cậu cũng rất giống. Nếu như thế, có nghĩa, Ten Ten vẫn chưa phải là một đóa hoa đào thật sự. Nghĩa là cô vẫn còn cơ hội chọn lòai hoa khác. Và có thể đó là một loài hoa của trời ( Ten Ten).&lt;br /&gt;Cô mỉm cười, mà không ai có thể hiểu là cô đang nghĩ gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau hai giờ dạo qua những cửa hàng quần áo, Sakura và Tenten chọn cho mình những bộ váy dạ tiệc thật đẹp. Tenten thì thích màu xanh, nên chiếc váy của cô có một màu xanh da trời nổi bật. Còn Sakura, vẫn như thường lệ, một bộ đầm màu hồng phấn như mái tóc cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều. Sakura đã về nhà. Ten Ten một mình dạo qua các con phố, chỉ đơn giản là để ngắm nhìn nó. Bất chợt, đang đi trên đường, cô gặp Neji. Cô mỉm cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Chào cậu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, chào. Cậu làm gì thế?-Neji lạnh lùng đáp lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten trả lời, thái độ lạnh lùng không kém, chỉ để che dấu những gì mình đang suy nghĩ khỏi đôi mắt trắng tím ngọc ngà ấy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đi dạo. Không được à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có chuyện gì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả nhiên như dự đóan, Neji đóan ra được ngay vẻ bất thường khi Ten Ten trả lời theo cái kiểu ấy. Cô cố nói tránh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế...tối nay cậu có đến vũ hội không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có! Bị nhà Hyuga buộc phải đi mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten hỏi tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế, cậu có bạn nhảy chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chưa! Tớ đang định mời Hinata-sama.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ngờ, câu trả lời của Neji một lần nữa lại kích động con tim bé nhỏ của Ten Ten ( sama mà không có bạn nhảy là quê lắm, chứ không phải...như mọi người nghĩ.). Neji lại nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Nhưng Hinata-sama đổi bạn nhảy là Shino-kun rồi. Cậu hỏi chi thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten ten ấp úng, mặt đỏ bùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy, nếu...nếu đựơc... Cậu làm bạn nhảy cho tớ nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được thôi! Bây giờ tớ phải qua nhà trọ của Temari-san và Kankurou-san thôi, Tạm biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten mừng rỡ, nhảy lên. ( như con kanguru)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“ Tuyệt thật! Cuối cùng cũng có bạn nhảy, lại là cậu ấy nữa chứ, heeh!!” Chợt, cô dừng lại-“Mà Neji-kun có biết nhảy không nhỉ?? Suốt mười năm qua, lần nào Neji cũng tham gia, nhưng cứ ngồi yên một chỗ...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------&lt;br /&gt;- Tsunade-sensei, Kakashi-sensei vẫn chưa tỉnh ạ? – Sakura hỏi, vẻ buồn rầu, lông mày chũng xuống, co lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade lắc đầu, vẻ hơi thất vọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta cũng không biết... Hơn một tuần rồi mà vẫn chưa thể hồi phục... Có lẽ... khó qua khỏi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khhông thể thế! Tsunade-sensei!! Sensei hãy giúp cho Kakashi-sensei! Con xin sensei đó...- Bỗng, một giọt nước mắt lăn trên má của Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade vuốt lên mái tóc hồng của Sakura, từ tốn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta sẽ cố hết sức. Con đừng lo, Kakashi rất mạnh, nhất định sẽ qua khỏi. Mít ướt quá, sao làm kunoichi chứ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sensei...Hức hức...Con đã mất Sasuke-kun, Naruto-kun không còn ở đây, bây giờ mà cả Kakashi-sensei cũng đi thì...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura khóc ngon lành trong phòng Hokage. Cô không hề quan tâm là gần đó có bất kì ai, chỉ muốn khóc cho giải tỏa cơn đau.&lt;br /&gt;Thật thì chưa có kunoichi cùng tuổi nào như cô phải chịu biết bao cơn đau ập đến, dù mỗi người đều có một nỗi đau riêng. ( Nhất là Hinata-sama đó!!)&lt;br /&gt;---------------------------------------&lt;br /&gt;Tối. Tất cả các shinobi của Konoha có mặt đầy đủ cả. Mọi người ai cũng đều rất nổi bật với những trang phục khác nhau. Ino thì cột tóc cao lên, kẹp thêm một chiếc nơ rất ngộ nghĩnh, và cùng với bộ váy màu vàng nhạt. Sakura đôi mắt vẫn thẫm buồn, nhưng vẫn rất xinh xắn với chiếc váy hồng phấn cùng Tenten mua lúc sáng. Hinata thì vẫn mái tóc xanh xõa dài, cùng chiếc đầm dài hơn gối màu xanh biển. Riêng Tenten là nổi bật nhất với chiếc váy màu đen, mái tóc bím hai bên, và… một cây chùy nhỏ giấu torng cuộn ấn thư. (Đố biết để làm gì đấy :haha:)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ah, Neji-nii-san!-Hinata gọi, vẻ hớn hở. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama? Có chuyện gì không?-Neji quay mặt lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata chạy đến gần Neji, mặt tươi thấy rõ. Cô bé đan tay vào nhau, mặt đỏ ửng, cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không ngờ anh cũng đến đây, Onii-san! Thế anh có bạn nhảy chưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ten Ten là bạn nhảy của tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata cắc cớ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có chuyện gì ạ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, không có gì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata nhìn chằm chằm vào Neji với vẻ khó hiểu. nhưng mãi thấy anh không trả lời nên cũng đi. Neji nhìn dáo dác xung quanh để tìm Tenten, nhưng mãi chẳng thấy đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt, một tiếng nói ở sau lưng cất lên, làm cậu hơi giật:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Sao vẫn chưa vào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay đầu nhìn lại. Ra là Ino. Hôm nay cô trông xinh ra phết ấy chứ, không như lần thi Chuunin. Ino cười mỉm chi, dễ thương vô cùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hì hì, hôm nay trông tớ đẹp hơn chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhăn mặt, cau có:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hỏi chơi thôi, làm gì mà nhăn thế, Neji-kun! Thế có bạn nhảy chưa?-Ino mỉm cười, nhưng gân xanh vẫn hiện rõ trên trán. (nguy đây)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rồi! Ten Ten. Thế thì sao? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino lại cười, nham hiểm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy mà cứ tưởng một người vô tâm như cậu sẽ lại như những năm trước, đi một mình do bị Hokage-sama ép buộc chứ, hê hê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vô tâm? Lại nữa sao? Bao giờ? Sao ai cũng nói thế hết?&lt;br /&gt;Ino đi vào hội trường. Vẻ vô cùng bình thản. Trong khi Neji vẫn còn bàng hòang trước câu nói y hệt của Temari trước kia.&lt;br /&gt;Lúc sau, cậu cũng tiến vào hội trường. Biết bao đông đảo người, hơn 5/6 là shinobi của Konoha, còn lại cũng chỉ là các khách mời. Không có lấy một người dân thường nào.&lt;br /&gt;Từ phía đằng sau, một cái vỗ vai mạnh làm Neji chóang váng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không ngờ gặp cậu ở đây, Neji-kun!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay mặt lại để biết được kẻ đã làm cậu suýt ngã đấy. Ra là Temari, bên cạnh là Kankurou. Hai người ăn mặc lộng lẫy, nổi bật hơn bất kì người nào cậu từng thấy. Đặc biệt là Temari, cô mặc bộ váy màu trắng, nhưng bên trong vẫn là bộ áo lưới ninja. Neji ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao hai cậu... cũng ở đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lí do đơn giản thôi, chúng tôi là khách mời! Còn cậu mới là lạ đó! Những nơi thế này mà cậu cũng tới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì tôi thuộc tộc Hyuga mà, tất nhiên là phải có mặt ở đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou, với một bộ vest đen, không còn cái mặt nạ đáng sợ tai chuột, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì bạn nhảy là ai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ten Ten! Còn hai người? – Neji trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari ngượng ngùng, đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là...Shikamaru-kun! Cậu ta mời tôi đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou cười thầm, hí hửng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Vậy sao!? Là nee-san chủ động mời ấy chứ, hêh!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji và hai người đồng đội cùng tiến sâu vào hội trường. Họ cùng những người bạn nhảy của mình hòa vào điệu nhạc. Nhưng Neji và Ten Ten thì vẫn đang tìm kiếm lẫn nhau, do nơi này quá nghẹt, và vô cùng rộng. (Mà thực chất thì Neji không muốn tìm thấy Ten Ten chút nào.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cuối cùng thì cũng tìm được cậu rồi. – Ten Ten reo lên khi thấy Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô chạy lại bên Neji, mặt tươi như hoa. Nhưng về phía Neji thì cậu lại đang nhăn nhó vì vốn dĩ cậu không muốn tìm thấy cô chút nào.&lt;br /&gt;Ten Ten lại nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cùng nhảy nhé, Neji-kun!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cả hai cùng hòa vào điệu nhảy, như...cuộc thi đạp chân. Ten Ten thì tức giận vì cậu đến trễ, đã vậy còn có thái độ bực dọc. Còn Neji thì do không biết nhảy nên...cứ đạp phải chân cô bạn.&lt;br /&gt;Không có cặp nhảy nào đáng yêu như thế đâu!! (♥~♥)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 13.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-3686218896552036029?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/3686218896552036029/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=3686218896552036029&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/3686218896552036029'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/3686218896552036029'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-13.html' title='Chap 13'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-7243386548725790344</id><published>2010-09-09T04:57:00.001+12:00</published><updated>2010-09-09T04:57:54.708+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 12</title><content type='html'>Chap 12: Chiến đấu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yên tĩnh. Trời đã khuya, và những ngọn đèn đường cũng bắt đầu thắp sáng. Những ngôi nhà xây bằng đá, gạch cổ kính đều đã then chốt rất cẩn thận. Tại ngôi làng Suna này, tất cả mọi thứ đều rất đáng sợ, đặc biệt là đ6ói với những người dân thường không biết cách tự vệ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ phía bìa rừng hay những nơi cạnh biên giới, những tiếng shuriken va vào nhau chen chét đến chói tai. Tại ngôi làng nhiều cạm bẫy của kẻ thù này, một động thái sơ ý nhỏ cũng có thể làm xảy ra án mạng. Suna – Phong quốc có thể xem như là một địa ngục đáng sợ nhất trong Ngũ Đại quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng lệnh Tsunade-sama, Shizune và Kakashi men ra ngoài bài rừng của Suna. Họ lóng ngóng nhìn xung quanh, và rút sẵn kunai ra trong thế phòng bị. Họ đang chờ đợi điều gì? Một trận chiến chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tới rồi hả, Konoha shinobi?- Một giọng nói thều thào cất lên từ trong những bụi rậm của cánh rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune hơi giật mình. Cô quay đầu lại, hướng về phía người đàn ông lom khon, trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng tôi chờ ông đã lâu rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy sao? Thế khi nào lấy mạng ta?-Người đàn ôn lại nói tiếp với một giọng the thé và khản đặc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi rút nhanh năm chiếc kunai trong túi, ném về phái người đàn ông, và hét lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngay bây giờ!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông có vẻ hấp hối ấy lại có thể tránh đòn bằng một động tác lách người nhẹ tênh và nhanh chóng. Được thế, Kakashiđáp lên một cành cây và niệm chú ấn với đôi tay nhanh thoăn thoắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Katon, Goukakyuu no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mở khăn che mặt rồi thổi từ trong miệng một quả cầu lửa không lồ sáng chói lòa thiêu rụi tất cả mọi thứ mà đó đi ngang qua. Nhưng lạ thay, người đàn ông không hề nao núng, àm chỉ nhoẻn cười. Một nụ cười nham hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Niệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suiton, Goukakyuu no jutsu!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đáp lại quả cầu lửa của Kakashi là một quả cầu nước, sức công phá ngang bằng. Quá đỗi ngạc nhiên, Shizune trơ mắt ra nhìn, vì đây vốn là chiêu thức chỉ hệ Hỏa mới làm được. Kakashi chạy tới, giở các nắm đấm của mình ra, rồi liên tục những cú đá, và các taijutsu khác. Lợi dụng cơ hội người đàn ông phải dỡ những taijutsu của Kakashi, Shizune thổi một làn khí độc của mình ra. Đồng thời, cô hét lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kakashi-sempai!!! Tránh sang một bên!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dokugasu no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một luồng khí tím ngắt từ miệng của Shizune phun ra, làm cây cối gần đó héo rũ. Nhưng người đàn ông, không hề di chuyển vẫn không sao. Kakashi kinh ngạc, la lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái gì?? Không thể thế!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune cũng không thóat khỏi sự ngạc nhiên. Cô nhảy cao lên, phóng hàng trăm cây kim tẩm độc. Người đàn ông, với một tốc độ phi thường, lách qua từng ngọn cây, đỡ những chiếc kim tẩm độc một cách phi thường. Kakashi và Shizune cùng xông lên, đối diện với người đàn ông trước mặt. Nhưng họ đã phạm một sai lầm rất lớn khi nhìn vào đôi mắt của ông ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Genrokugan!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng chốc, cả hai lọt vào đôi mắt đáng sợ của tên Jounin già lọm khọm, nhưng sức đánh không thua kém bất kì Jounin trẻ tuổi nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Cái…cái gì??? Chuyện gì thế này?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng không gian tối tăm. Thứ mà Kakashi có thể thấy là những đốm sáng do kunai lóe lên, đâm vào người anh. Máu… cảm giác như máu đang tuôn ra trong cơ thể. Một chiếc.. hai chiếc… một vạn chiếc.. Khắp cả người. Đau đớn và kinh hãi, Kakashi chỉ mong được chết ngay lúc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không khác gì Mangekyou Sharingan của Itachi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune cũng không khá hơn, khi cảnh cô phải chịu là cả tỉ chiếc kim tẩm độc, làm tê liệt cả thân thể. Nhưng liên tục, những dòng chảy chakra của cô đả kích lại lượng kim ảo trong người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi cố gắng dồn chakra, không để chạy lên não. Khó khăn lắm, anh mới có thể niệm được ấn chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;K...Kai!!!&lt;br /&gt;Đôi mắt Sharingan từ này đến giờ nhắm nghiền, bây giờ mới mở to. Cảm giác đau đớn đã giảm đi, dù bên trong thì nội tạng bị thủng khá nhiều chỗ. Nhưng cảnh tượng trước mắt, một màn ảo thuật khác, khiến bất kì shinobi nào cũng phải thét lên vì sợ. Và để đối mặt với sợ hãi thì...Kakashi rút chiếc kunai trong túi ra. Người đàn ông nói với giọng khinh bỉ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hê, không làm gì được ta đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi cười lại, khuôn mặt tóat lên vẻ đau đớn tột độ, nhưng ẩn chứa đầy sự tự tin:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai bảo thế!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Phập!!”&lt;br /&gt;Kakashi đâm thẳng vào chân mình, không chút do dự. Nỗi đau bỗng chốc giảm dần, dù chân bị thương nhưng vẫn đủ sức để tiếp tục trận đấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi đến gần Shizune, truyền chakra. Tinh thần cô dần ổn định lại. Tòan thân ê cả lên, không thể động đậy nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Người đàn ông ấy giơ cuộn ấn chú, niệm thuật, cắn vào tay cho rỉ máu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kuchiyose no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng chốc, năm bảy con quái vật to lớn với hình thù quái lạ xuất hiện. Chúng to đến nỗi chiếm diện tích gần bằng cả khu rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con trong số đó phóng ra hàng nghìn mũi kim châm từ trong miệng của nó. Kakashi và Shizune thay nhau tránh. Cả người họ vẫn còn ê ẩm sau jutsu ban nãy, và muốn hoạt động nhanh nhẹn ngay lúc này quả là một chuyện khó khăn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune rút từ trong túi ra những sợi chỉ mmảnh nhưng vô cùng sắc bén và chắc chắn. Cô di chuyển qua hết các ngọn cây gần đó, và giăng lên thành những vòng tròng cố định. Xong, cô mở quyển ấn thư và cắn mạnh vào tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kuchiyose no jutsu!!! Katsuyu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con ốc sên to đùng với những sọc màu xanh trên người. Nó hít một hơi dài, rồi thở ra là những khối độc màu xám xịt lên người của bọn quái thú. Shizune đứng tren người nó, cũng dùng jutsu ban nãy để hào lẫn chất độc của mình vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kakashi-sempai!! Xử lí người đàn ông đó đi! Để tất cả những con quái vật này cho tôi!!-Shizune nói lớn, và vẻ mặt cô nghiêm nghị hơn chừng nào hết. Hai chân cô khụy xuống, và chuẩn bị niệm chú cho jutsu tiếp theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi, như đã hiểu ý, đưa hai ngón tay ra trước, đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được!! Cứ giao cho tôi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi bật lên cành cây cổ thụ cao nhất, phóng liền tới mấy mũi kunai, và niệm tiếp chú Shuriken KageBunshin. Lợi dụng lúc người Jounin già lo đối phó với những ngọn kunai, anh bật ngược lộn một vòng ngoạn mục rồi tập trung chakra hệ Lôi của mình vào lòng bàn tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chidori!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh thả người, lao thẳng về phía ông già ấy. Ánh sáng nhấp nháy trong đêm tối làm lão bị chói, nheo mắt lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái...Cái gì??-Ông ta tái mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi xông thẳng vào, luồng điện chakra trên tay làm tan chảy lớp thịt trên người của ông già. Từng giọt máu nhiễu xuống. Nhưng bỗng dưng nó tan biến nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả là không hề đơn giản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đội trưởng tiểu đội 7-Kakashi, kinh ngạc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ka...Kamawiri?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng thế, Kakashi, ninja sao chép!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune ngộ ra điều gì đó, la lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kakashi-sempai!!! Cẩn thận!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Phập”&lt;br /&gt;Một nhát dao đâm xuyên qua người Kakashi. Anh không màng đến việc tránh mà hứng trọn con dao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi làm gì thế??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi vòng ra phía sau của ông lão lọm khọm, cười, vẻ bình thản, nhưng máu thì lan ra khắp nơi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta không thể chết dễ như thế đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Bốp!!”&lt;br /&gt;Kakashi, đúng với mệnh danh là ninja sao chép. Tất cả các jutsu ban nãy của ông ta, anh đều đã copy lại nhanh chóng. Một tiếng la vang dội. Lão Jounin bị trúng ngay chính đòn của mình, ngã gục trước mắt của hai vị Jounin làng Konoha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa đánh bại được gã Jounin, tất cả các con quái vật liền nổi lọan, tấn công mọi nơi. Shizune không kiểm sóat được tình hình nữa, hoảng hốt, giật các sợi chỉ lọan xạ. Nhưng cũng chỉ đủ làm chúng bị thương ngòai da, không thể nào tổn thương. Shizune liền nhảy ra khỏi người con Katsuyu, đấm mạnh vào người của những con quái thú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Bốp! Bốp! Bốp!!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gắng dồn những cú đấm với công lực, chakra và sức mạnh vào tay, tung ra những cú đấm tới tập. Cô nghiến răng, cố chịu đựng những nổi đau. Mái tóc ngắn của Shizune bay lên, theo chiều gió, dán sát vào mặt cô. Nhưng cô không màng đến nó, chỉ cố tập trung vào nhiệm vụ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn quái thú trong chốc lát đều ngã gục. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không hơn bọn chúng, cà Shizune và Kakashi cũng ngã xuống, nằm im như chết do mất quá nhiều chakra, kèm theo vết thương nặng tổn thương không ít tới nội tạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng. Ánh bình minh soi sáng cả một bầu trời chói lọa, phản chiếu lên khuôn mặt đầy bụi bẩn, máu me của hai shinobi gian hùng, chiến đấu cả đêm. Từng tiếng chim hót, tiếng qua lại của người xung quanh. Nhưng không ai phát hiện ra hai người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mãi đến hai ngày sau, Shizune mới có thể tỉnh dậy, dùng ijutsu để trị thương. Còn Kakashi vẫn nằm đó, cả xương cánh tay đều gãy vụn. Cô đồng đội liền mang anh về, bắt đầu trị liệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 12.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẹp, vik chap nì, sửa roy`, sao thí iu Shizune vs Kakashi quá.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-7243386548725790344?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/7243386548725790344/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=7243386548725790344&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/7243386548725790344'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/7243386548725790344'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-12.html' title='Chap 12'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-8035715459803376210</id><published>2010-09-09T04:56:00.002+12:00</published><updated>2010-09-09T04:57:16.555+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 11</title><content type='html'>Chap 11: Vô tâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái nắng chói chang gay gắt của Sabaku như muốn thiêu rụi tất cả mọi người.&lt;br /&gt;Văn phòng Kazekage, cũng đã gần một năm, nó vẫn trống trải như ngày nào. Bởi đến nay vẫn chưa tìm được người thay thế. Gaara thì vẫn còn quá trẻ, nên vẫn cần thời gian để cậu đủ chững chạc, trở thành một ninja tài ba của Sabaku. ( À, có ai biết là Gaara lên Kazekage năm mấy tuổi hem??)&lt;br /&gt;Bóng của ba người bạn trẻ tuổi đang tiến tới gần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cuối cùng cũng tới nơi rồi! Không biết có ai chưa nhỉ. – Temari lên tiếng, cả người dính đầy bụi bẩn do những trận đấu căng thẳng, bị thương không ít.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Ai da! Chắc là chưa đâu! Đã lần nào ta về thứ nhì cơ chứ, lần này chắc cũng không ngoại lệ. – Kankurou nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thế, tiểu đội 10 đã về đích đầu tiên. ( Pro wé!)&lt;br /&gt;Ở cạnh cửa của văn phòng Kazekage, đó là một vị Jounin già, thân cận với Kazekage đệ Tứ. Nhìn cái bảng trên tay, có lẽ ông ta là giám khảo cho cuộc thi này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Về đến nơi nhanh thế sao, Temari-san, Kankkurou-san, và…-Vị Jounin mở lời, lúng túng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji.- Temari nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên Jounin gật gù:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ ừ… Hyuga Neji, thuộc Konoha. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế chúng tôi hòan thành cuộc thi được chưa?- Neji nhăn nhó hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kí tên vào đây đã.- Vị Jounin già nói tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba bước lại gần Jounin ấy, kí tên vào. Sau đó, họ quay lại Konoha, hòan thành cuộc thi. ( Ý, mất ba ngày nữa á??)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba ngày sau…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong căn phòng nhỏ chất đầy những quyển sách, quyển ấn chú, Neji vẫn đang ngồi trầm ngâm và đang nghĩ ngợi về điều gì đó. Phải chăng là về cuộc thi sắp tới? ( chắc dzị òi)&lt;br /&gt;Bất chợt, một tiếng gọi từ bên ngoài vọng vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun!! Neji-kun!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngó qua cửa, sau đó, cậu bước ra ngoài, đón cô bạn thân của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có chuyện gì hả, Ten Ten? – Neji hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten trả lời, giọng có chút gì đó bực dọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không có chuyện thì không đến nhà cậu được à? Bạn bè gì lạ vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Ai da, nổi giận nữa rồi đây... Quả đúng như Shikamaru nói, phiền quá..”- Neji thầm nghĩ. ( Sama nói gì.. í nhầm, nghĩ gì lạ thế?? -_-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten rút trong người quyển ấn chú, giơ ra trước mặt Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Neji-kun! Hôm nay rãnh không? Tớ và cậu cùng luyện tập, sau đó đi ăn soba nhé! Konoha vừa mở một cửa tiệm soba cá trích ngon lắm, lại ngay món cậu thích…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji chen ngang:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao cậu biết là tớ thích soba?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hề, bạn thân mà! Chả lẽ chuyện đơn giản thế mà tớ không biết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lại càu nhàu, thái độ lạnh lùng, trả lời, nhưng cứ như bị ép buộc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi thì cũng được. Các phần thi sau cũng rất nguy hiểm, nên tớ cần luyện tập, vả lại trong thời gian này cần học thêm nhiều nhẫn thuật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten thắc mắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thời gian ngắn thế mà có thể sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đáp, vẻ khó chịu thấy rõ khi cứ phải liên tiếp trả lời những câu hỏi rắc rối của Ten Ten:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao lại không!? &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Ừ nhỉ...( ?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lại nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế bây giờ bắt đầu chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ok!! Ra bờ rừng như thường lệ đi!- Ten Ten phấn khởi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài bìa rừng. Cuộc thi kết thúc, nên khu rừng cũng trở lại vẻ yên bình thanh tịnh. Từng cơn gió thổi ngang qua, mang hương dìu dịu của cây rừng. ( Quanh quẩn đâu đó thì lại có xác chết đấy!-_-) Nó đã gắn với biết bao thế hệ ninja ở ngôi làng này.&lt;br /&gt;Ten Ten bật lên, lấy từ trong chiếc túi đựng vũ khí của mình ra ba chiếc shuriken, phóng. Neji không cần dùng đến Kaiten, cậu lấy tay chụp những chiếc phi tiêu lại, và phóng về phía Ten Ten. Cô nàng hẳn phải tránh được ngay, nhưng vẫn trầm rồ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cừ quá, Neji-kun! Cậu dung tay sao? Không hổ danh là Tân Jounin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ vẫn còn hai vòng thi mà, có nói sớm không đấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ nhỉ… Nhưng mà cỡ cậu thì ngại gì cái bọn Chuunin tép riu đó!? Chỉ lo các Jounin thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cười nhếch mép: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Chuunin không phải là tép riu đâu! Tiếp tục đi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được! Tiếp đây!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Souryuu!!!&lt;br /&gt;Cô rút cuộn ấn chú ra, quay vòng trên cao. Hàng nghìn vũ khí phóng tới Neji.&lt;br /&gt;Hakkeshou Kaiten!!&lt;br /&gt;Tất cả vũ khí đều bị bật ra. Nhân cơ hội lúc Neji gần dứt Kaiten, Ten Ten rút bùa nổ, phóng liên tiếp tới Neji. ( Oái!! Sama cẩn thận!!)&lt;br /&gt;Neji không hề nao núng. Cậu đưa hai tay ra phía trước, tập trung chakra, và xuất chiêu.&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!&lt;br /&gt;Đùng!! Đùng!!&lt;br /&gt;Bùa nổ bị văng lên, nổ, làm xám xịt cả một không gian rộng lớn.&lt;br /&gt;Ten Ten đáp xuống đất, khá ngạc nhiên về jutsu mới này của Neji. Cô tán thưởng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Woa~~!! Jutsu lợi hại quá! Cậu học từ khi nào thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là nhờ Hinata-sama đấy! Trong lúc tập luyện với cô ấy, tớ tạo ra được jutsu này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt, Ten Ten lại cảm thấy buồn mà không rõ lí do. Bản thân cô cũng không biết là mình đang nghĩ gì. Neji không nhận ra điều này, thẳng thừng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hôm nay tập đến đây được rồi! Có lẽ, mai cậu không cần tập cùng tớ đâu. Temari-san và Kankurou-san sẽ giúp tớ. Vả lại chúng tớ cũng là đồng đội. Tập cùng nhau sẽ giúp hiểu về cách chiến đấu hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy… vậy à!? Thế thì thôi vậy! Bây giờ ta đi ăn chứ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được! Tớ cũng đói rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai cùng dạo bước trên con đường làng quen thuộc khi nào. Chưa bao giờ, Ten Ten lại ngắm Neji kĩ như thế. Mãi đến bây giờ cô mới phát hiện, Neji thật đẹp hơn tất cả những người mà cô từng khen trước đây ( Sasuke, Tokie,…). Một vẻ đẹp tiềm ẩn, sắc sảo, và vô cùng mạnh mẽ. Không phải bất kì người con trai nào cũng có cái vẻ đẹp lạ kì ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi được một quãng, Ten Ten dừng lại trước một cửa tiệm không trang trọng gì mấy, cũng chỉ như những cửa tiệm bình thường. Nhưng hương thơm thoang thoảng của nó lại khiến người ta phải chú ý tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vào nhé, Neji-kun!-Ten Ten cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji và Ten Ten bước vào cửa tiệm. Vô tình, cả Temari và Kankurou cũng ở đó. ( úi chao, hết lãng mạng khi có đồng đội là hai shinobi vô cùng tài giỏi òi!!!T_T)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Neji-kun, Ten Ten –chan! Vào đây ăn chung với chúng tôi!-Kankurou lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten gật đầu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được thôi! Nhưng tiền ai nấy trả đó nhé!( Ủa, chứ không phải là sama mời Neji-sama à??)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khỏi nói. Chúng tôi cũng không định mời hai người đâu!-Temari cười khẩy.- Mà hai người đang hẹn hò hay sao thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji trả lời ngay, vẻ bực dọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! Tôi thì đời nào! Chỉ là vừa tập luyện về thôi! Hai người nói cho đàng hoàng đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari lại khẩy, tặc lưỡi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chọc chút, làm gì mà nghiêm trọng thế? Ai mà chẳng biết Neji là một người rất trọng nghĩa khí, lại vô tâm, làm gì có chuyện mà hẹn hò chứ, hêhê..&lt;br /&gt;Vô tâm? Lúc nào?&lt;br /&gt;( Mọi lúc mọi nơi.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bước vào chiếc ghế cạnh Ten Ten, gọi món là soba cá trích như thường lệ. ( Mình cũng rất rất thích soba cá trích, vì…nó ngon và cũng là món Neji-sama thích.) Không như Naruto, ăn một cách gấp gáp, nhồm nhoàm, chỉ muốn nuốt tất cả mọi thứ trước mặt ( caramen), Neji ăn ất từ tốn, nhưng lại rất nhanh. Gần như đó cũng là một bản năng của ninja.&lt;br /&gt;Temari vẫy tay, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, chúng tôi về trước nhé, hai cậu cứ từ từ mà ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khoan đã, Temari-san!-Neji cản lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari dừng bước, đợi cho cậu bạn đồng đội nhỏ tuổi nói hết câu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô nói tôi vô tâm. Tôi muốn biết lí do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji là một người không bao giờ để ý tới chuyện người khác nói về mình thế nào, nhưng lần này, cậu lại buộc phải làm cho rõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hỏi em cậu hay là cô bạn thân ngồi cạnh đi! Hê hê! Thôi, bye! Ngày mai, địa điểm như cũ, nhớ tới nhé! Không thì tôi cho cậu nghỉ thi luôn đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji… vô tâm bao giờ?? ( Nói rùi mà, mọi lúc mọi nơi)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 11.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong chap 11, vui wé~!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*Láo liên*&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-8035715459803376210?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/8035715459803376210/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=8035715459803376210&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8035715459803376210'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8035715459803376210'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-11.html' title='Chap 11'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-2973888684076384092</id><published>2010-09-09T04:56:00.001+12:00</published><updated>2010-09-09T04:56:47.451+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 10</title><content type='html'>Chap 10: Chưa bao giờ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoát chết trong gang tấc. Temari thở phào nhẹ nhõm, rồi cố gắng gượng dậy. Cô mở banh chiếc quạt ra, và lại một lần nữa dồn sức. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nipou Kamataichi!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cơn lốc xoáy với những đường gió sắc bén, chém ngang tất những cành cây gần đó. Do không kịp trở tay, cô gái Jounin ấy bị văng bật ra xa kèm những vết chém trên người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- HỰ!!!-Cô bé nhăn mặt, máu chảy từ cành tay lan ra ngòai. – Khá lắm! Có thể thóat khỏi genjutsu của ta… còn làm cho ta bị thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé vung viết tiếp tục trò vẽ vời của mình.  Một lần nữa cái ấn chú hei6n5 ra trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Hagan!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng dưng gió cuốn những chiếc là thành một quĩ đạo nhất định như một bức tường chắc chắn. Nó xoay thật nhanh đến chóng mặt, và như những lưỡi dao mà nếu chạm phải sẽ bị đứt lìa. Cô Jounin trẻ tuổi không ngừng niệm ấn chú.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fuujinsai!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng nhiên, gió biến thành những lưỡi dao, xuyên thẳng qua lớp lá đó, tấn công. Với một không gian hẹp như thế thì muốn tránh không phải chuyện dễ, đặc biệt là đối với thân thể tàn tạ không cử động nỗi của cả bọn ngay bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng trăm lưỡi dao…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Chết… chết mất!!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt, một cái bóng đen nhào tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shugohakke Rokujuu Yonshou!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata – cái bóng đen ban nãy – dùng các chưởng của mình bảo vệ cho tiểu dội 10. Đôi mắt của cô lúc này bỗng nhiên trở nên rất mạnh mẽ, và kiên định, không còn như lúc xưa. Chuyện này cũng khiến Neji bất ngờ. ( Ai da, để cô gái lúc trước mình mún giết chết cứu thì chắc xấu hổ lắm ha!!^_^)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;More flexible.. Faster… Stronger.. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh tay của Hinata liên tục  di chuyển thật nhanh và tạo ra một kết giới bằng chakra kiên cố. tất cả những mũi dao lần lượt bị đánh bại và bật văng ra xa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không sao chứ, Neji-nii-san, Temari-san, Kankurou-san? – Hinata quay lại hỏi thăm ân cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không…không sao… Cảm ơn, Hinata-sama.- Neji cố gượng dậy, vẻ mặt vô cùng xanh xao.- Nhưng sao sama lại ở đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô Tsunade giao cho em nhiệm vụ là đưa lọ thuốc cho giám khảo của vòng thi này, nhưng mãi chưa gặp được ông ta nên em mới vào rừng này, tìm. Không ngờ lại gặp anh ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng, cô bé Jounin giận dữ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - Các ngươi nói chuyện đủ chưa thế!? Tiếp đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ HƯ, được lắm!” – Neji nổi giận, đứng dậy. Một luồng chakra mạnh mẽ chợt hồi phục, đến nỗi Hinata cũng phải ngạc nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Hyaku Ni Ju Hashou!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nishou! Yonshou! Ha shou! Juuroku shou! San juu Ni shou!!! Rokujuu Yonshou!!! HYAKU NI JU HASHOU!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhào tới, và tấn công liên tục với tốc độ  không thể nhìn thấy được bằng mắt thường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Một… một trăm hai mươi tám cuộc đình công??” – Hinata ngạc nhiên. Tuy đây không phải là lần đầu tiên Neji dùng jutsu này, nhưng đây lại là lần đầu tiên Hinata thấy được jutsu này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kunoichi Jounin ấy bị Neji đình công, ngã xa, máu hộc ra. Tay lại bắt đầu lóay hoáy. ( Úi nguy hiểm!!) Neji nhận ra ngay cái lọai thi triển ấy, liền bảo Hinata:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama!! Mau giúp tôi! Chỉ có em mới có thể giúp tôi thực hiện chiêu thức này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng!!- Hinata gật đầu, hiểu ngay ý của Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Cái…cái gì!? Lực tấn công này… Chúng có ở đâu ra???”- Cô bé Jounin bị đánh, nội tạng vỡ tung, máu lan khắp nơi, hấp hối. ( Eo!!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari và Kankurou quá ngạc nhiên trước công lực của hai người. Lần đầu tiên, họ thấy một lượng chakra còn khổng lồ hơn cả Gaara và Naruto. Mà không, vì đó là nguồn chakra của hai người. Nhưng nếu có thể hỗ trợ lẫn nhau tốt đến thế hì họ lần đầu mới thấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari tán thưởng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sức mạnh tuyệt quá Còn hơn cả Dai Kamataichi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không đâu ạ! So với Naruto-kun… - Hinata ấp úng, đỏ mặt. &lt;br /&gt;Kankurou, tay cũng đã bình thường trở lại, ngắt lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, đừng có ngại! Tới cả Naruto-kun, tôi cũng chưa thấy sức mạnh kinh hồn dó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama, sama đã mạnh hơn rồi đó! – Neji đặt bàn tay lạnh ngắt, gầy gò nhưng lại thân thuộc của mình lên vai Hinata.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata đỏ mặt, cười nhẹ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng, cảm ơn anh, Neji-nii-san. Em…tiếp tục làm nhiệm vụ đây ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa nói hết câu, Hinata bật thật nhanh lên những cành cây ( chưa bị Temari-sama xén). Ngỡ đâu là cô đang cố làm nhiệm vụ ong thật mau để trở về nhà, nhưng thật ra, cô đang tránh phải đối mặt với Neji, sợ đầu cô sẽ nổ tung khi gặp cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng Hinata vừa đi khỏi thì…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kenkonano no jutsu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái…cái gì?- Neji giật mình khi nghe cô bé đọc to lên cái jutsu quái đản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không, cả bọn không bị sao cả.Cô bé cũng bình phục hòan toàn. &lt;br /&gt;Ra cô đã chuyển nỗi đau của mình cho con hổ gần đó. Xong, cô bé hí hửng như chưa từng có chuyện gì xảy ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bye, Temari, kankurou, Neji! Hẹn gặp lại! Đấu đẹp lắm! – Cô gái giơ tay lên chào, rồi chạy đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô tên gì?  - Đột nhiên Neji hỏi, dù câu hỏi này chẳng liên quan gì đến cậu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Risako Kyosuki, bạn thân của Kazano Sakura!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Risako Kyosuki? Kazano Sakura? Họ…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[chen ngang: Risako yosuki và Sakura Kazano sau này sẽ lại xuất hiện. Kazano thì khoảng chap 30, còn Risako thì 40)&lt;br /&gt;---------------------------------------&lt;br /&gt;Ten Ten đã trở về nhà sau lần làm nhiệm vụ khó khăn mà không có sự giúp đỡ của tiểu đội 10 thì cô và đồng đội đã chết rồi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ngồi trên chiếc giường nhỏ, tay cầm tấm hình của cả đội ( Giống Haruno quá!). Cô nhớ lại những ngày đầu của tiểu đội 13. &lt;br /&gt;_________________________________-&lt;br /&gt;- Lên nào!!- Ten Ten phóng lên, tay cầm những mũi kim, bắt đầu phóng vào những tấm bia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tay vừa phóng ra, tất cả mũi kim đều tới đích một cách nhanh chóng, lại ngay hồng tâm. Cả ba thành viên còn lại, Lee, Gai và Neji điều rất bất ngờ trước khả năng của cô bé. Lee mừng rỡ, trầm trồ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cừ quá, Ten Ten!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả Gai cũng bật khóc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ôi trời, em làm ta tự hào quá đấy! Chắc chắn tiểu đội của ta sẽ thắng cái tên Kakashi đó, Ten Ten–chan, Lee-kun, Neji-kun!! Tất cả các em đều có khả năng tuyệt vời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi thôi, Sensei!! Làm ơn đừng có quá mức thế được không! Thậm chí Kakashi-sensei còn chưa có tiểu đội nữa mà!!- Ten Ten càu nhàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gai lại trở về dáng vẻ ban đầu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ nhỉ, ta quên mất! Thôi, ta về thôi! Ai muốn đi ăn cà ri cùng ta thì đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lee nhanh nhảu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em! Sensei mời nha!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ok! Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết mà!!(?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lee và Gai đi mất hút, chỉ còn hai người đồng đội nhỏ tuổi là Neji và Ten Ten. Ten Ten đứng lặng yên, vẻ vô cùng thất vọng về hai người đồng đội ( Lee và Gai) này. Bỗng, Neji lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, cậu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten quay đầu lại, hơi ngạc nhiên. Neji nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu tên Ten Ten đúng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừm! Mà có cái tên tớ cậu cũng không chắc sao? – Ten Ten vẻ bực dọc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xin lỗi, vì trước giờ tôi chưa bao giờ chủ động nói chuyện với người nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten cắc cớ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tại sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì tôi không thích, thế thôi.- Neji lạnh lùng đáp lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ten Ten bật cười:&lt;br /&gt;- Thế à!? Vậy thì nếu cậu cố ý bắt chuyện với tôi cũng phải có lí do gì quan trọng lắm nhỉ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng! Ban đầu, tôi không có ý định nhờ cô, nhưng mà hai người kia quái quá, tôi không muốn nhờ! Sở trường của cô là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten nhăn lên, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải ban nãy thấy rồi sao? Là sử dụng vũ khí! Không có thứ vũ khí nào tôi không sử dụng được cả! Còn cậu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là Jyuuken và những dạng thuật hệ Phong! Tôi nghĩ cô có thể giúp tôi tập luyện!- Neji thẳng thừng trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được thôi! Tôi cũng khá thích cậu đấy, Hyuga! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nói sửa ngay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Từ nay, cô cứ gọi tôi là Neji! Hyuga Neji. Tôi gọi cô là Ten Ten nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tất nhiên! Rất hân hạnh khi được làm bạn với cậu, Neji-kun!- Ten Ten mừng rỡ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu từ ngày đó, lúc nào, Ten Ten và Neji cũng tập luyên cùng nhau. Họ đã trở thành bạn thân từ đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, Ten Ten chưa bao giờ phát hiện ra một chuyện.&lt;br /&gt;Đó là Neji chưa bao giờ cười.&lt;br /&gt;Đến khi phát hiện ra, thì Neji đã thay đổi tự lúc nào, mà cô cũng không hay…&lt;br /&gt;Không phải do cô, mà là do, một cô bé nào khác…&lt;br /&gt;_________________________________&lt;br /&gt;- “Sao thế, Neji-kun?”- Ten Ten bỗng tự thấy buồn. – “ Mình quá ích kỉ chăng? Nhưng mà…”&lt;br /&gt;Bắt đầu từ cái ngày ấy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 10.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xong! Cuối cùng cũng tới cột mốc 10 rồi! ( Thật ra thì tại số 10 nó đẹp, nên mới gọi là cột mốc.) Rất cảm ơn các bạn đã đọc. ♥&lt;br /&gt;Fanfic này gần như hoàn toàn không có tình củm xen vào. Mấy bạn thích thì đọc, hok thích thì thôi. Sẵn nói: Vì hồi trc đã từng có một cuộc vote ở GGC và NVFO, NejiTen được số phiếu bầu nhiều nhất, nên cặp đôi chiến đấu sẽ là: NejiTen. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;*Nói nhỏ*: Ai chém fic này sak cộng cho thêm 10 points. Còn points dùng để làm gì thì để nữa sẽ biết. &lt;br /&gt;:kaka:&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-2973888684076384092?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/2973888684076384092/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=2973888684076384092&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2973888684076384092'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2973888684076384092'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-10.html' title='Chap 10'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-5139913165519440939</id><published>2010-09-09T04:55:00.002+12:00</published><updated>2010-09-09T04:56:07.851+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 9</title><content type='html'>Chap 9: Gặp gỡ các Jounin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không còn tiếng rên…&lt;br /&gt;Vắng lặng…&lt;br /&gt;Nhưng sự sợ hãi vẫn chưa biến mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu đội 10 vẫn đang tiếp tục trên con đường về văn phòng Kazekage, dù hiện nay thì vẫn chưa có tân Kazekage chính thức. Họ lao với tốc độ kinh hồn, những bước chân vô cùng khéo léo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt, Neji dừng lại trước cái cây cổ thụ lớn. Temari và Kankurou thấy lạ, cũng dừng theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Byakugan!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji mở đôi mắt Bạch nhãn của mình ra và xem xét xung quanh. Quả như dự đoán. Cậu gọi khẩy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nào, hai ngươi mau ra đây đi. Có trốn cũng vô ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai cái bóng đen từ thân cây từ từ hiện ra. Một là Jounin của Konoha, người còn lại là Jounin của Sabaku.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không hổ danh là Hyuga – Jounin của Konoha nói – Phát hiện được ta thì không phải là tầm thường. Luật các ngươi cũng biết rồi, vậy thì xông lên đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dứt lời, tên Jounin của Konoha rút từ trong tuió một cuộc ấn thư. Hắn niệm chú nhanh chóng, và đặt tay lên cuộn ấn thư. Những đốm sáng bắt đầu xuất hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Katon, housenko no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những đốm lửa từ trong cuộn ấn thư bắn ra như tên. Chúng bắt đầu gắn kết với nhau. Neji, Kankurou và Temari nhảy theo chiều của đốm lửa, và chạm chân xuống đất, Xung quanh họ, lữa vây quanh với sức nóng thật kinh khủng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ninjutsu này ta đã thấy cái tên Uchiwa làm rồi! Cũ quá!!-Temari khẩy, tay mở banh chiếc quạt.- Chỉ khác mỗi cái miệng với cái cuộn ấn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Kamataichi!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một luồng gió làm tan đi cái biển lửa. Tên Jounin của Sabaku chỉ nhoẻn cười. Hắn niệm ấn thuật, rồi đặt tay xuống lòng đất. Những vệt chữ ngoằn ngoèo hiện ra rồi biến mất đi nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shitaikage no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ dưới lòng đất, hàng trăm cái xác không hồn trồi lên với những ình thù quái dị và đáng sợ. Chúng bắt đầu cử động, di chuyển thật chậm chạp, tiến đến 3 người. Những cái cẳng chân quặc quẹo, cùng cái đầu nghiêng qua một bên phát ra một âm thanh khó hiểu. Cuối cùng là cái mùi tanh của chúng làm cả bọn muốn phát nôn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kage Bunshin no jutsu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ sẽ cầm chân tụi nó, hai cậu mau đấu với bọn Jounin đó đi! Nếu không sẽ chậm trễ mất!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Kankurou hét lên, đồng thời, cho các phân thân tấn công những cái tử thi. Cậu rút hai con rối của mình ra, và bắt đầu điều khiển chúng bằng những ngón tay đưa lên đưa xuống thật điêu luyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji và Temari nhún chân nhảy lên cành cây cao nhất. Tên Jounin của Konoha rút từ trong túi ra mười mũi kunai và phóng thật nhanh đến. Neji nhanh chóng tập trung chakra di chuyển đều khắp cơ thể, và dang lấy chân trụ, chuẩn bị cho một jutsu quen thuộc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakkeshou Kaiten!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả những chiếc kunai đều được dội ngượi lại và cắm vào những cành cây gần đó. Neji dừng lại, rồi cùng Temair nhanh chóng chuyển cành vì sau jutsu đó, cành cây mà họ đang đứn bị gãy ngay lập tức. Jounin của Konoha trầm trồ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ối chà! Bí thuật của Hyuga mà ngươi cũng học được sao!? Không hổ danh là thiên tài! Nhưng nếu chỉ có bấy nhiêu thì không thể nào thắng nổi bọn ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại tiếp tục làm ấn chú. Một quyển ấn thư khác được gở ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Katon Goukakyuu no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một quả cầu lửa thiêu rụi cả cành cây mà hai người đang đứng. Temari và Neji cùng lao xuống đất, lấy đà nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Nóng…nóng quá…”&lt;br /&gt;Temari vừa nhìn xung quanh, vừa ngẫm nghĩ. Cô mở banh cây quạt ra một lần nữa và tập trung một lượng chakra vào nó. Temari dồn sức, và..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Kamataichi!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần nữa, đám lửa lại bị tan theo cơn gió. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiếp nữa đây!! – Tên đó niệm chú, và ngay lập tức, hắn biến mất trước sự ngạc nhiên của Neji lẫn Temari.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Doton, Shinjuu Zanshu no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết từ nơi nào, bỗng dưng có hai bàn tay từ dưới đất đưa lên, kéo cả hai người, Temari và Neji xuống, chỉ còn mỗi cái đầu. Cả hai cố cựa quậy nhưng không thể làm gì được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou hỏang hốt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Temari-nee-san!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do sơ ý, Kankurou ( phiên bản thật) bị đâm trúng một nhát dao. Các bản phân thân đều bị biến mất. Cậu gục ngã, và bàn tay không thể cử động một cách khéo léo để điều khiển các con rối nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kankurou!!!!!-Temari gào lên khi thấy em trai mình gục xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tử thi nữa đã đưa nhát dao lên. Chỉ cần trúng nhát này, Kankurou sẽ chết!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari la lớn một cách vô thức, một luồng chakra thóat ra ngòai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Fuuton!! Tatsu no oshigato!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cây quạt sắt như nghe theo lệnh chủ nhân, chợt tự tạo thành một cơn gió thật mạnh nhưng sắc bén không kém môt lưỡi cưa. Từ trên trời, những vệt đen của mây mù bắt đầu hiện ra. Cơn lốc xoáy như một chiếc vòi rồng bắt đầu tiến tới. Một tiếng nổ vang lên, và hai tên jounin bị đánh bật ra xa, kèm với cơn thổ huyêt liên tục. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[chen ngang một chút: trong anime Temari đã từng sử dụng thuật này, nhưng bây giờ sak xin mượn lại để biến nó thành một thuật hoàn toàn mới với cách thi triển là tập trung chakra vào miệng]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện…chuyện gì thế!? – Temari bất ngờ trước năng lực của bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô đã đánh tan bọn chúng chỉ bằng cách thi triển nhẫn thuật ban nãy. Cô đã cứu Kankurou!- Neji cũng sững sờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari và Neji vô cùng ngạc nhiên. Vốn dĩ tay của Temari không thể nào niệm ấn chú, hay là có thể điều khiển cây quạt ngay lúc nãy, nhưng ninjutsu thi triển một cách quá phi thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi lên được mặt đất, Temari liền chạy đến Kankurou, vẻ mặt đầy lo âu. Neji rút từ trong túi của mình ra lọ thuốc, đắp lên vết thương của Kankurou. Temari tò mò:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây là cái gì thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là lọ thuốc trị thương mà Sakura-san cho tôi. –Neji trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cẩn thận băng bó lại vết thương của Kankurou. Cậu như một ninja y thuật thực thụ dù không biết chút ít gì về y thuật. Vừa xong, vết thương đột nhiên như được thừa hưởng một nguồn chakra nào đó, nó cũng tự động lành lại nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Công hiệu thật!- Temari tán thưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou ngồi dậy. Tuy vết thương đã khép miệng dần, không còn nguy hiểm tới tính mạng, nhưng phần nào đó thi cậu vẫn còn rất đau. Cậu khẽ rít lên một tiếng, và hơi chau mày. Temari lo lắng ra mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không sao chứ, Kankurou-kun?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn, Nee-san.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou gượng dậy. Do sợ trễ nãi, liên lụy đến đồng đội nên cậu cố chạy thật nhanh, theo kịp hai người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Temari-san, cô có nhớ là ban nãy cô đã làm ninjutsu đó như thế nào không?- Neji hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có! Đó là ninjutsu mà tôi tập hơn ba tháng nay, nhưng vẫn chưa thực hiện được. Bây giờ, tự nhiên hoàn thành chiêu thức, tôi vô cùng bất ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji và Kankurou lặng người trước câu trả lời của Temari. Đó là ninjutsu kì lạ nhất mà họ từng thấy. Một ninjutsu không cần đến ấn tay mà lại vô cùng lợi hại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xẹt!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chiếc shuriken vụt qua khuôn mặt trắng trẻo của Neji. ( Nói trước là Neji-sama không có dùng kem dưỡng đeo đó!!!)  Khuôn mặt trầy một đường dài, máu rỉ xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kém cỏi quá đấy!-một giọng nói vang lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không chần chừ, Neji phóng lại mũi kunai kèm theo bùa nổ theo tiếng vang, không dùng đến Byakugan. Cậu nói, vẻ mặt tức tối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ra mặt đi! Ngươi không thể qua được khi ta dùng đến Byakugan đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ dưới lòng đất, một cô gái với mái tóc dài, mái để qua một bên, bộ đồ hồng với một cây viết vắt dài trên tay. Tất nhiên là cả ba không thể nào không ngạc nhiên khi vũ khí của cô bé vẻn vẹn chỉ có một cây viết và một chiếc shuriken. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Taka Shiro no jutsu!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé hươ cây viết qua, bổng chốc mọi thứ đều trở thành màu trắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ảo…ảo ảnh?- Temari run lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé đó mỉm cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chính xác! Nhận xét khá lắm! Nhưng bấy nhiêu đó chưa đủ đâu. Tiếp đây!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shuriken Kage Bunshin no jutsu!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng chốc, một chiếc shuriken biến thành hàng nghìn chiếc shuriken khác. Lợi dụng lúc Neji, Temari và Kankurou lo đỡ đòn, cô bé Jounin ấy vẽ ra một chiếc shuriken to đùng, và bước lên một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Shuriken Fuujinsai!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc shuriken cô bé đang ngồi lao nhanh về phía đối thủ. Xong, cô vẽ ra một thanh kiếm lên bàn tay mình, niệm ấn. Thanh kiếm bỗng chốc trở thành thật, nằm gọn trên tay. Cô bé giơ ra, nhằm vào kankurou ( sao ai cũng nhằm vào Kankurou-sama hết dzị ta???)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phập!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc.. tóc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Máu..&lt;br /&gt;- Neji-kun!!!-Temari thét lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra người nhận lấy thanh kiếm đó không phải là Kankurou, mà chính là Neji. Cậu đã chạy thật nhanh ra nhận thay cho Kankurou. Neji cố nén cơn đau, dồn hết sức tất cả những luồng chakra vào thanh kiếm. Điểm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jyuuken!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bật. Cô bé ninja đó ngã ngửa ra sau. Máu từ trong miệng tuôn ra. Lượng chakra đánh vào người cô như những ngọn kunai đang chảy cuồn cuộn trong người và khứa từng xớ thịt. Tim cô bỗng dưng loạn nhịp. Nhưng cô vẫn nhanh tay vẽ lên người và niệm thuật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kenkonano no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt, tất cả các vết thương của cô bé đều lành lại, sức cũng được phục hồi. Neji kinh ngạc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái…cái gì? Chakra tự phục hồi sao? Làm…làm sao có thể…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tự phục hồi?-Temari quay lại, hỏi với vẻ rất kinh ngạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng thế! Không những thế, tất cả các vết thương cũng lành lại nhanh chóng. Rất giống lúc Naruto-kun đấu với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou, tay vẫn đang rút các sợi chỉ, điều khiển Karasu và Ari, không khỏi bất ngờ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không thể nào! Naruto là nhờ có Kyuubi nên mới có sức mạnh đó! Còn cô bé này, đâu có dấu hiệu nào của Jinchuuriki?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các ngươi nói về ta đủ chưa vậy?- Cô bé lên tiếng, xen vào cuộc nói chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đột nhiên, Neji ngã qụy xuống, máu tuôn ra ngòai. Karasu và Ari cũng đột nhiên bị vỡ thành hàng trăm mảnh, các ngón tay của Kankurou run lên, không điều khiển được. Về phía Temari, cô bỗng tê liệt tòan thân, không còn chút sức lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô đã làm gì chúng tôi?- Temari cố gắng bật lời, chất giọng cô run run.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là Kenkonano, một trong các lọai jutsu mạnh nhất của Konoha. Chả lẽ ngươi chưa nghe nói tới?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji trả lời, thân thể vô cùng đau đớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có… Đó là một lọai ninjutsu có tính chất của genjutsu và ijutsu, đưa tất cả nỗi đau của mình ban cho người khác, sau đó hút lại tất cả những tính chất tốt đẹp của đối thủ vào người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Biết nhiều đây, Hyuga! Vậy để xem các ngươi làm sao với cơ thể tàn tạ như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- HỪ...-Temari nhăn mặt, tức giận, cố vung tay d0ập xuống đất để thể hiện sự giận dữ mà không thể làm gì được của mình – Bất khả thi mà…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nếu không thì ngươi phải chết! Luật là luật!!- Cô bé rút cây kunai, giơ lên cao, tiến đến gần đến Temari.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji giơ tay ra,cố hết sức nén chakra vào tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bắn một lượng chakra từ trong tay ra, nó không mạnh như những lần thi triển khác, nhưng nó cũng đủ để đánh bay cô bé Jounin đáng sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khá đấy, Hyuga! Ngươi làm ta nổi cáu rồi đấy! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 9&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Haizzzz… Công nhận, bi h mới ngớ ra là mình đăng trên GGC bảng nháp :haha:&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-5139913165519440939?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/5139913165519440939/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=5139913165519440939&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/5139913165519440939'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/5139913165519440939'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-9.html' title='Chap 9'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-9003178237465222888</id><published>2010-09-09T04:55:00.001+12:00</published><updated>2010-09-09T04:55:39.044+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 8</title><content type='html'>Chap 8: Đối đầu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khu rừng không chút tĩnh lặng, cứ ồn ào, liên tục vang lên những tiếng thét lớn của những shinobi thua cuộc. Và cũng không thiếu thành phần của con quái vật đáng sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Karasu!! Lên!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou hét lớn, tay không ngừng kéo, giật, đưa lên đưa xuống. Khuôn mặt có vẻ gì đó rất nghiêm trọng. Con rối theo lệnh tiến tới và chìa ra những mũi lao thật đáng sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối thủ của cả ba đang ở trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Temari-san! Chúng ta cùng xông lên!!-Neji ra hiệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cả hai shinobi cùng hệ Phong bật lên cành cây cao nhất. Đợi đến khi Kankurou đánh đòn trống lãng, cả hai mới bắt đầu ra tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Fuujisai!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakkke Kyuushou!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tên Chuunin của tiểu đội 2 nhảy tránh qua một bên. Nhưng cả hai luồng lốc xóay quá mạnh, khiến họ không thể nào tránh được hòan toàn. Temari la lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kankrou-kun! Ra đòn kết thúc đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ok! Chết này!!- Kankurou đáp lại, đồng thời dùng tay đưa con Karasu đâm chết đối thủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trận chiến kết thúc. Temari thở phào nhẹ nhõm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật hú vía! Bọn chúng mạnh thật! Suýt chết cả lũ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou gật đầu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng! Nhưng mà ba chúng ta phối hợp quá ăn ý ấy chứ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có lẽ! – Neji nhún vai, tay cầm chiếc kunai đưa qua đưa lại. Đó là thói quen của cậu. ( Sama có thói wen giống mình wé!~ Hôm trước vừa làm bể chiếc di động của cha vì thói wen đó đó!♥ T.T)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Chắc chắn trong hai ngày nữa còn phải chiến đấu dài dài! Phải tính kế hoạch trước thôi. Ngoài ra, còn phải cố đi thật nhanh, trước khi hết thời hạn qui định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng! Vậy thì bây giờ phân việc ra đi: Kankurou-san, cậu dùng độc giỏi, hãy cố giăng bẫy những đường chúng ta đi. Temari-san và tôi sẽ cùng nhau chiến đấu, vì dù gì thì ninjutsu của chúng tôi khá giống nhau. Tôi sẽ yểm trợ Byakugan nếu cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari và Kankurou đồng thanh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đứng dậy, đồng thời ngoắc tay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy chúng ta đi tiếp thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu đội 10 bật lên những cành cây cao to, phóng thật nhanh về phía trước. Và như kế họach, Kankurou không ngừng giăng những sợi chakra của mình lên những thân cây. &lt;br /&gt;--------------------------------&lt;br /&gt;Tsunade tiễn Shizune và Kakashi ra phía cổng làng. Hai người họ đã chuẩn bị đủ những thứ họ cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoàng hôn gần buông xuống. Ánh mặt trời đỏ hồng như lòng đỏ trứng gà. Nó như là một cái kết có hậu, nhưng bây giờ, nó lại là sự khởi đầu của một cái kết bi thảm chăng? Hay là sự bắt đầu của một cuộc chiến thảm khốc? ( như nhau mà!?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - Tất cả lên đường!!-Tsunade dõng dạc với cái giọng của vị trưởng làng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kakashi thắc mắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đối thủ lần này là ai mà cần đến những hai Jounin, Hokage-sama?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade quay đầu lại, đôi mắt lạnh ngắt, sắc bén, và đầy vẻ nghiêm trọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shitaino Kuzuka, Jounin của Sabaku.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune tái mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là hắn sao? Cái tên Jounin đáng sợ chuyên nhập hồn vào tử thi và triệu hồi  ấy sao? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng! Chính hắn! Vì thế nên ta mới cần hai ngươi! Mau đi đi, trước khi có một cuộc chiến khốc liệt giữa hai làng một lần nữa.&lt;br /&gt;-----------------------------------&lt;br /&gt;Sakura, Ino, Ten Ten, Shino, Kiba và Shikamaru vẫn đang tiếp tục truy tìm con quái vật đó. Càng lúc, họ càng gần cái tiếng đáng sợ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng, Ino thét lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura!!!! Cẩn thận phía trước!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- !!!?&lt;br /&gt;Cô chợt dừng lại. Năm người còn lại cũng vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Tuy trông có vẻ rất can đảm, nhưng bọn họ đều đang run sợ trước vật thể đang đứng trước mặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con quái vật với hình thù còn đáng sợ hơn Kyuubi. Hàm răng nanh sắc nhọn dính đầy máu người, đôi mắt màu xanh ngọc bích sắc sảo, tinh anh. Rồi cái thân hình to lớn, bộ lông mao dày cộm tưa lên. Cho đến chiếc đuôi dài ve vẩy. ( Đáng… đáng yêu quá!!!!) Nó thật kinh tởm và đáng sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino run lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Con…con gì thế kia? Không phải mèo, cũng không phải chó,…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có lẽ đó là con vật mà Tsunade-sensei nhắc tới. Nó thật kinh tởm. Thế nên đây mới là nhiệm vụ cấp S!- Sakura nghiêm mặt, trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con quái vật chợt nhào đến, toan nuốt chửng Sakura và Ino. May thay…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kagemane no jutsu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru dừng cái bóng của con vật lại. Sakura và Ino vừa tránh ra xa thì Shikamaru liền ngã xuống, không còn chút sức lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nó…mạnh quá! Mình không đủ sức để trấn áp nó! –Shikamaru gượng dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino và Ten Ten phóng shuriken đến con quái vật. Nhưng chẳng nhằm nhò gì với cái hình thù to lớn như nó. Tức giận, Ten Ten phóng lên và phóng hai mũi kunai kèm thao bùa nổ, la lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chết đi!!!!!!!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con quái vật không hề nhúc nhích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tiếng nổ vang lên, làm thiêu rụi những cái cây to gần đó. Đám khói vừa đi ngang, cả sáu người đều kinh ngạc, nỗi sợ hãi tột độ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con quái vật không bị chút thương tích nào, chỉ rụng vài sợi lông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không thể nào! Bùa nổ của tớ có sức công phá lớn đến thế cơ mà? - Ten Ten hoảng lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiba và Akmaru lao đến con quái vật, la lên một tiếng, rồi cùng đi vào thế chiến đấu. Hai luồng chakra hòa huyện vào nhau. Một taijutsu đã được thi triển. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gatsuuga!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiba và Akamaru bỗng trở thành những con mãnh thú đội lốt người, liên tục tấn công con quái vật. Cào, cấu, cắn, xé! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tốc độ tuyệt quá! – Ino tán thưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng chưa chắc thắng đâu. – Shino nói ngược lại, nhìn thấu từng động tác của hai đồng đội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không hề có một chấn động. Con quái vật như được gãi ngứa, xoay lại dùng chiếc đuôi của mình tạo một luồng gió hất Kiba và Akamaru ra xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cẩn thận! Kiba-kun!!-Sakura phóng lên, đỡ người bạn của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con quái vật quá mạnh. Nó có khả năng chống chọi quá lớn. Một taijutsu cấp B không thể nào đấu lại nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Bực thật! Mình không thể làm lại nó sao?”-Kiba giận dữ. Cậu lại cố thử lại một lần nữa, nhưng vô vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con quái vật chạy nahò tới, quật cái đuôi nó liên tục, khiến những cái cây gần đó trơ trọi. Cả bọn nhiều phen khốn đốn. Sakura và Ino phải đỡ Shikamaru và bật ra xa để tránh đòn.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru dùng hai tay chắp lại, tư thế những lúc cậu suy nghĩ. Chỉ hai phút sau, cậu nảy ý:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trong chúng ta, có ai biết dùng kuchiyose, thuật triệu hồi không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có! – Ten Ten trả lời ngay – Tớ và Sakura! Chúng tớ có thể dùng kuchiyose!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino tiếp lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế các cậu mau dùng đi! Tớ sẽ yểm trợ bằng côn trùng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sakura và Ten ten đồng thanh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được!!&lt;br /&gt;Nói xong, hai cô nàng cắn vào tay, cho rỉ máu, sau đó làm ấn, đặt xuống đất. Một cuộn ấn thư được trải dài trên mặt đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kyuchiyose no jutsu!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dưới tay Sakura, một chú ốc sên khổng lồ nhớt nhát với những kẻ sọc màu xanh và một da màu trắng cùng những con mắt lồi lên giữa đống thịt mềm nhũn. Còn Tenten, cô đứng trên một con rồng trắng muốt với những chiếc sừng nhọn hoắc, rồi xung quanh là những sợi lông trông như vũ khí. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino cười tỏ vẻ hài lòng. Xong, cậu đưa tay ra phái trước. Đám côn trùng bay quanh tay cậu như một khối đen đúa biết cử động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kikai Chuu no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lượng lớn côn trùng từ tay của Shino thóat ra ngoài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba cùng xông lên, tấn công tới ấp con quái vật. Có lẽ đã xê dịch được chút gì đó. Tốc độ tấn công của cả ba và con quái vật rất nhanh, và liên tục tạo ra những vụ nổ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten cho con rồng của mình há miệng ra, tập trung một lượng chakra, cộng với kĩ năng điêu luyện, bắt đàu ninjutsu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tatsuyu, shouryuu!!!!! ( chiêu mình tự chế, là một phiên bản của soushouryuu)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng trăm vụ khí được phóng ra từ miệng của con rồng. Con quái vật không thể nào tránh được, đành phải hứng tất cả vũ khí. Nhưng lớp lông mao của nó đã chặn không cho vũ khí đâm xuyên qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - Katsuyu! Lên đi!- Sakura thét lớn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con ốc sên di chuyển thật nhanh ( ??? Nhanh á?), phóng chất độc vào con quái vật. Cuối cùng cũng có chút tác dụng. Lớp lông mao bị mỏng đi một ít. Shino nhân cơ hội đó, cho đám côn trùng của mình bay lại, xâm nhập vào cơ thể. Nhưng khi con côn trùng chưa chạm đến thì Ino chợt ngăn lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- ĐỪNG, SHINO!!! Nếu cậu làm thế, chúng ta sẽ chết đó!! Tớ đã dùng shintensin kiểm tra! Nó rất ghét côn trùng!! Nếu cho côn trùng vào người nó, nó sẽ thi triển ninjutsu của nó đấy! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Rầm!!” &lt;br /&gt;Trong phút sơ ý, Shino bị con quái vật dùng đuôi quật mạnh, té xuống đất, ngất đi. Đám côn trùng cũng tan rã ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten xanh cả mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cứ trong tình trạng này chúng ta thua mất! Mà đã thua thì không còn đường nào về…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Dai Kamataichi!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt, từ phía sau, hai bóng đen lao tới, tạo ra hai cơn lốc xoáy mạnh vô cùng, hòa vào nhau. Con quái vật loạng choạng. Một bóng đen khác nhào tới và đâm thằng vào con quái vật một loại chất độc cực mạnh. Nó vùng vẫy, khiến cả ba cái bóng phải vật vả mới có thể đáp xuống đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Dai Kamaitachi!!&lt;br /&gt;Hakke Rokujuuyonshou!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai chiêu dứt điểm. Con quái vật loạng choạng ngã xuống và chết đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Coi bộ cũng khó mới giết chết được nó đây nhi! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten reo lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun!!! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru và những người còn lại vô cùng ngạc nhiên khi thấy tiểu đội 10 đến. Temari, Kankurou và Neji đáp xuống. Temari liền nhạo Shikamaru:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ối chà, mấy lần được bổn cô nương đây cứu rồi nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru nhăn nhó, vẻ bực dọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hai! Có vậy mà cũng la.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hề, kém cỏi đến nỗi để con gái cứu hai lần nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru không thèm nói lại. Còn Temari cũng khá đắc ý khi có thể làm anh chàng Shikamaru xấu hổ trước mặt bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura lại gần Shino và Kiba. Cô đặt tay lên, chữa trị cho họ. Chỉ trong chốc lát, cả hai dần tỉnh lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hai cậu không sao chứ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khôg. Cảm ơn cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari khoanh tay, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nếu không có tụi tớ đến thì các cậu chết chắc rồi! Thật là..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế sao bà và Kankurou-san, Neji-kun lại đến đây?-Shikamaru càu nhàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari đáp lại, vẻ ngông nghênh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai là bà hả!? Đừng có quên đây là khu vực thi đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 8.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;Act là số 1! Oài, mà mấy truyện uýnh lộn thế này, bọn lớp sak chê quá =”= Linkpu với Alina đâu, ra mặt chém cái coi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-9003178237465222888?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/9003178237465222888/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=9003178237465222888&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/9003178237465222888'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/9003178237465222888'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/09/chap-8.html' title='Chap 8'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-554757206364316850</id><published>2010-07-30T02:00:00.000+12:00</published><updated>2010-07-30T22:27:08.162+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='We are friends'/><title type='text'>Chap 2</title><content type='html'>Chap 2: Neji and Fubuki&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cuộc thi tuyển Gennin với tiểu đội của mình và Gai, Neji trở về nhà với vẻ thanh thản. Đơn giản là vì cậu đã chiến thắng, và vẫn cái mệnh danh thiên tài giỏi nhất từ trước đến nay, cậu thắng Gai và đồng đội của mình một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không hổ danh nhỉ, Neji-kun! Lại nhanh – gọn – lẹ à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji khẽ vuốt lại mái tóc, ngồi xuống bậc thềm bên cạnh cô gái. Cậu nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tất nhiên không! Đối thủ là Jounin, đấu sao lại nhanh thế! Còn cậu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái cười nhẹ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không thắng thì không phải là tớ! May là có Shiro cùng nhóm, nếu không thì…. Tiêu đời nhà ma rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuyệt đấy, Fubuki! Ngay từ đầu cũng có thể nghĩ là cậu qua được thử thách!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki nhăn mặt, cúi đầu thấp xuống, làm mái tóc cũng thả xuống đến sàn nhà:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ý cậu là sao!? Khó hiểu quá đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khả năng của cậu thì không thể thua! Cậu là kunoichi mạnh nhất lớp đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki hất mái tóc mình ra sau, cười, vẻ quí phái trông đến lạ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật sao!? – Cô ghé sát mặt Neji ( Oái!)- Đôi mắt trắng ấy không có biểu hiện gì! Nói thật không vậy!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chẳng việc gì phải nói dối cậu! Mà này, bỏ cái thói quen đó đi nhé! Khó coi lắm đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki ngượng đỏ mặt, vội ngồi nghiêm chỉnh lại. Từ nhỏ, cô đã thường hay làm như vậy rồi mà! ( ^_^ ) Thói quen từ nhỏ thì rất khó mà sửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[ Flash back]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày đầu tiên Neji chuyển đến trường Ninja Academy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tiếng thì thầm to nhỏ cứ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Tớ nghe nói cha tên đó vừa mất đấy!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Nó là Phân Gia, không hay ho gì đâu!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Nó yếu lắm, làm sao mà làm ninja chứ!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Kẻ tầm thường!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cậu bé vẫn ngồi yên một chỗ mà không đếm xỉa đến những lời bàn tán xôn xao đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy chủ nhiệm Itasu bước vào. Ông ta là một người khá thân thiện, vui vẻ, và rất được học sinh trong nhiều năm quí mến. Ông dẫn theo một cô bé, và nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Fubuki! Em đến chỗ đó ngồi đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả lớp lại tiếp tục xì xào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé nhỏ nhắn với mái tóc dài hơn lưng cột ngay cổ bước lại bàn của Neji. Cô nói nhỏ, vẻ lạnh lùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có vẻ cậu bị ghét đấy nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji không bận tâm đến chuyện đó. Và có vẻ, đối với cả hai người, đó chỉ là một câu nói làm quen. Hai người có vẻ khá hợp nhau về cái tính lạnh lùng đó đấy! ( Khó gần thì có! -_-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và ngày hôm đó là lần đầu tiên mà cả lớp tham gia cắm trại. Không, chính xác là đi thử thách tài sinh tồn sau 2 năm học của các học sinh trường ninja.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng vì Neji và Fubuki không biết, nên họ đã cố tình không đến. Kết quả là lớp trưởng lớp họ, Sakurano Kazano đã phải đến tận nhà tìm kiếm. Số học sinh còn lại thì đều đã tiến sâu vào rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hai cậu đến trễ đấy! Bây giờ ta mau đuổi theo thôi. Không, sẽ bị điểm 0 môn năng lực sinh tồn đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji, Fubuki và Sakurano cùng tiến sâu vào khu rừng. Nhưng mãi vẫn không thấy lớp đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời cũng đã tối. Và các con vật hoang dã trong khu rừng cũng bắt đầu hoạt động, kiếm ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Cậu có dư chiếc kunai nào không? Khoảng hai ba cái là đủ rồi! – Fubuki lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji gật đầu, rồi đưa ra ba chiếc kunai sắc bén cho cô bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giăng bẫy! Đi cùng tớ, tiếp một tay nhé! – Fubuki điềm nhiên trả lời, tay quay chiếc kunai mấy vòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cũng cầm một chiếc kunai khác, rút từ trong túi ra, phóng ngược về phía sau lưng mà không thèm nhìn, rồi đi theo Fubuki. Đoạn, cậu quay sang Kazano:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kazano! Giữ nơi đây, có chuyện gì thì cứ đốt bùa nổ phóng lên trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé loáy hoáy túi đồ dùng gật đầu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cứ giao cho tớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nghe xong, Neji và Fubuki cũng tạm yên tâm rồi phóng đi thành hai ngã, bắt đầu công việc của mình. Neji cắm chiếc kunai của mình trong bụi cây dưới đất, sau đó giăng một sợi dây thông từ đó đến chiếc bùa nổ Fubuki đã dán trên cành cây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lúc sau, họ quay trở về. Và căn lều trại cũng đã được dựng xong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi đã làm xong các công việc của buổi tối, cả ba vào lều, và nằm ngủ. Nhưng chỉ mỗi cậu bé nằm bên bìa là có thể ngủ ngon lành. Còn hai người còn lại, vẫn mở đôi mắt trao tráo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Cậu có thể cho tôi biết về chuyện của cậu không?-Fubuki hỏi nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji chuyển hướng đôi mắt mình sang Fubuki, nhăn nhó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô cần biết làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi nghĩ cậu giống tôi nên tôi muốn biết về cậu. Không được sao!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngạc nhiên. Cậu tự hỏi, quá khứ của Fubuki như thế nào. Bây giờ, cậu mới bắt đầu để ý đến đôi mắt của Fubuki, nó buồn thăm thằm và luốn hướng về một phía nào đó rất xa xôi. Đôi mắt chứa đựng một quá khứ đau thương, một tình cảm sâu sắc buồn khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gia tộc Sumika chúng tôi vốn là một dòng tộc danh giá, và có một sức mạnh rất phi thường, đó là có thể tạo ra một báu vật từ chakra của chính bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bất ngờ. Làm sao mà có thể tạo được một vật thể từ chakra?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Gia tộc tôi có một luật lệ, đó là trước năm 3 tuổi, phải tạo được một vật có sức mạnh khác người bằng chakra của mình, không thì một là phải rời khỏi gia tộc, hai là phải… - Nói đến đây, Fubuki nhắm mắt lại, như kìm hãm cái gì đó không cho nó rơi ra – chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki mím chặt môi, tay run run lên vì tức giận. Lúc sau, cô lại kể tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi và Manami là hai chị em song sinh. Nhưng vận mệnh đã buộc chúng tôi phải xa rời nhau, bởi cái luật lệ nguyền rủa đó. Tôi vừa sinh ra, đã thừa hưởng được sức mạnh phi thường của gia tộc, và mới năm 1 tuổi đã tạo ra được một sợi dây chuyền tạo ra ảo giác. Nhưng em tôi thì không. Nó rất yêu đuối, lại nhút nhát, không thể tạo được thứ báu vật mà gia tộc cần, kết quả là… - Fubuki rơi một giọt nước mát – Khi em tôi đang tập luyện, Manami đã bị một tên khốn trong Sumika tộc giết chết bằng chính báu vật của hắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khi tôi biết được tin này, tôi đã vô cùng phẫn nộ, và quyết tâm báo thù. Một lần nọ, tôi giăng bẫy tại nhà của người đứng đầu gia tộc, cũng là người giết chết em tôi. Nhưng không may tôi bị phát hiện, kết quả là cha mẹ tôi đều bị giết. Còn tôi thì bị đuổi khỏi gia tộc, và phải giao lại báu vật đó. Cả tuổi thơ tôi đều phải gánh chịu những cơn ác mộng mà người lớn ban cho, nên tôi từ một cô bé vui vẻ lanh lợi đã phải trở thành một người lạnh lùng, trầm lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji kinh ngạc. Suốt tuổi thơ của cô bé… đã phải gánh chịu bấy nhiêu đấy chuyện hay sao? Nhưng cô vẫn luôn tỏ ra mạnh mẽ… Cô bé ấy…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu có biết câu chuyện của gia tộc Hyuga hay không? Đó là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji kể cho cô bé nghe toàn bộ câu chuyễn của Hyuga tộc. ( Như các bạn đã biết).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu cũng cô kiềm chế cảm xúc của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vận mệnh của hai đứa trẻ này sao lại giống nhau đến thế? Cái số phận đau khổ, đưa hai đứa trẻ từ một thiên thần của ánh sáng đã bị rơi vào bóng tối của thù hận. Và định mệnh cũng đã đưa chúng nó gặp nhau, trở thành bạn của nhau…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải chăng ngày nào đó, vận mệnh sẽ mang đến cho chúng nó một sứ mệnh đặc biệt? Sứ mệnh của các shinobi chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hẳn sẽ có một ngày, chúng nó thoát khỏi cái số phận nghiệt ngã đó, trờ thành những Jounin tài giỏi của Konoha này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé nở nụ cười, và đây cũng là lần đầu tiên sau 6 năm qua nó nở nụ cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Fubuki! Tôi và cô có thể trở thành bạn thân đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki ghé sát mặt Neji, nhìn chằm chằm vào cậu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đôi mắt trắng ấy không thể hiện gì cả! Nói thật chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tất nhiên thôi! – Neji đẩy đầu cô bé ra, nhăn nhó. – Đừng làm thế nữa nhé! Kì lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki đỏ mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Oái, xin lỗi! Lần đầu tiên có người chịu làm bạn nên tớ hơi bất ngờ thôi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lại mỉm cười nhìn cô bé. Fubuki cũng vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Định mệnh đã sắp xếp cho chúng thành bạn thân chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Không! Là tôi sắp xếp)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Fubuki niệm ấn chú, và nắm tay Neji lại. Và có vật gì đó trong tay cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một sợi dây chuyền?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ! Nó là thành quả thứ hai của tôi đấy! Tặng nó cho cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy làm bạn thân cho đến suốt cuộc đời nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 2&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-554757206364316850?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/554757206364316850/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=554757206364316850&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/554757206364316850'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/554757206364316850'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-2_30.html' title='Chap 2'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-6314457172827571761</id><published>2010-07-30T01:58:00.000+12:00</published><updated>2010-07-30T02:00:00.597+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='We are friends'/><title type='text'>We are friends - Chap 1</title><content type='html'>Neji x Ten fanfiction&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:180%;" &gt;We are friends!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Chap 1: New Teamates&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Author: Vishiha Sakura&lt;br /&gt;Pairing: Neji and Tenten&lt;br /&gt;Genre: Friend ship, Romance&lt;br /&gt;Rating: bik đọc là được.&lt;br /&gt;Time: Neji and Tenten are 12.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiểu đội 13: Hyuga Neji, Tenten và Rock Lee!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu bé với mái tóc dài khôi ngô, tuấn tú, và là người được các bạn nữ cùng lớp hâm mộ nhất, nhăn nhó, hướng mắt ra về phía cửa sổ. Thật ra thì cũng chẳng biết là ngòai cửa sổ kia có gì đặc biệt mà sao cậu cứ hướng đôi mắt trắng của mình về đó, mà chẳng thèm nghe lời của thầy chủ nhiệm Itasu.&lt;br /&gt;Cậu bạn ngồi cạnh, Shiro, nói khẽ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sướng nhé! Có cả hoa khôi của lớp mình – Tenten, chung nhóm nữa nha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji gắt, mắt vẫn không rời cái khỏang sân trống trải kia ngòai cửa sổ phòng học:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ chẳng có hứng thú gì với con nhóc Trung Quốc đó! Nó chỉ là đứa mới vào, làm sao mà có thể hợp tác với tớ trong thi đấu mà sướng với không!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shiro nháy mắt, đánh một cái thật mạnh vào ai Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hi! Cậu nói đó nhé! Thế cậu muốn có đồng đội nữ là ai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hỏi nhiều thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì nói đi! – Shiro vẫn tiếp tục hỏi cung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji suy nghĩ một lúc, rồi cũng tự khai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là Fubuki Sumika của lớp. Liên quan tới cậu sao mà hỏi nhiều thế!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shiro bật cười ngặt nghẽo, vỗ liên tục mấy cú vào vai Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ra là cậu kết cái con nhỏ lạnh lùng đó! Hahaha!! Neji-kun! Không tin cậu đấy! Nhỏ đó tuy xinh đẹp thật nhưng không ngờ… hahahahahah!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cằn nhằn, cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi cánh cửa sổ và hướng về cậu bạn thân:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shiro! Tớ kết con nhỏ đó bao giờ? Chỉ là con nhỏ đó mạnh nhất trong các kunoichi của lớp thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, đừng có “ ngụy biện” nhé, Neji! Tenten – chan cũng đâu có thua Fubuki - chan? Rõ là cậu kết Fubuki mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bực dọc, không thèm nói câu nào, mà bỏ ra ngòai lớp. Thật là… Một người vô cảm như cậu thì làm sao có thể kết bất kì cô gái nào chứ!? Nhất là ở lứa tuổi này…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt, một bàn tay ai đó đặt lên vai cậu, và cất tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji? Cậu là Hyuga Neji phải không!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay đầu lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lại là cậu à!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Lại”? – Tenten hơi bất ngờ về thán từ được chêm vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay đi, đút hai tay vào túi quần, bước đi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ah, không có gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Nhìn kĩ lại thì “con nhỏ” này không đến nỗi nào, nhưng không biết khả năng thì ra sao đây… Cầu sao cho nó kha khá chút đỉnh, để còn cầm cự lâu dài! Phải chi Fubuki-chan và Shiro-kun cùng nhóm thì dễ rồi! Chứ hai tên này thì… Xui thật!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji tự thầm nghĩ, và rảo bước đi. “ Con nhỏ” ấy cũng chạy theo sau, và cố tình bắt chuyện:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nghe nói cậu là người mạnh nhất trong lớp phải không! Chuyện này ai cũng nói, nên tớ hơi tò mò… Khả năng của cậu là gì vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô là đồng đội của tôi, đúng không? – Neji không thiết trả lời câu của Tenten, mà hỏi ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     - Ừ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì cô nên ít nói một chút đi.- Neji quay sang, vẻ lạnh lùng và có chút gì đó không mấy thiện cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ơ…?&lt;br /&gt;Cô bé dừng lại đột ngột, và sốc trước câu nói ban nãy.&lt;br /&gt;Cậu ta… đã nói gì vậy?????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vẫn bình thản đi về phía trước, mà không hề nghĩ ngợi gì về câu mình vừa nói ra. Và cậu cũng chẳng mảy may suy nghĩ về những lời nói độc mồm của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nhóc dõi theo, và vẫn trơ ra đó…&lt;br /&gt;Cho đến khi có giọng nói phá vỡ bầu không khí im lặng này, của một cô gái khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu là Tenten phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, hơ… Ừ! – Tenten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu may mắn khi được vào cùng đội với Neji-kun đấy! Đừng để cậu ta có chút hiềm khích nào đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ấp úng, hơi ngượng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À, ừ! Mà cậu tên gì nhỉ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ là Fubuki, bạn thân từ nhỏ của Neji. Vậy thôi, tớ đi đây.- Cô bé trả lời, giọng điệu hệt Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn thân từ nhỏ…? Hèn gì hiểu nhau đến vậy!&lt;br /&gt;Một cô bé quí phái và trông rất lạnh lùng. Như trong ánh nhìn của cô, có cái gì đó rất gợi cảm và sâu sắc. Nhưng xét về ngoại hình, phải công nhận là Neji và Fubuki rất giống nhau, chỉ trừ mỗi ánh mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé bước qua những dãy thang, và cuối cùng cũng đến sân thượng. Thầy phụ trách và một cậu nhóc mày rậm ( hệt thầy ) đã đến trước. Chỉ còn mỗi Neji là chưa đến.&lt;br /&gt;Cái ấn tượng đầu của cô bé về hai người đồng đội này là… những kẻ có ngọai hình quái dị đơn giản quá mức. Và vốn cái gu chỉ thích những người nào đẹp, cô hòan toàn không thích hai người đồng đội này chút nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bước vào chỗ ngồi, dáng vẻ nghiêm chỉnh và rất ra dáng của một cô gái Trung Quốc thùy mị nhưng mạnh mẽ. Và tất nhiên cô không quên cái gật chào thầy trước khi bước vào chỗ ngồi. Nhưng cô không thèm nói lấy một câu với người đồng đội của mình, và cũng chẳng nhìn lấy một lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tiếp theo bước chân của một người khác…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xin lỗi, tôi đến trễ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khác hẳn Tenten, Neji không màng đến cái chào thể hiện sự tôn trọng của mình với thầy phụ trách. Nhưng thầy vẫn không hề để ý, chỉ cười, khoe hàm răng trắng bóng như ngọc trai của mình, tự giới thiệu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta là Maito Gai ( Might Guy), ta có ước mơ là đánh bại tên thiên tài Kakashi. Sở trường của ta là thể thuật, món ăn yêu thích của ta là Cà ri, ta hiện khỏang 35 tuổi, nhược điểm là… ảo thuật, đối thủ là Kakash. Ta rất thích luyện tập, và nhà ta ở phía cuối đường kia, có cái chậu hoa anh đào nho nhỏ. Ngòai ra, mỗi ngày ta tập luyện 12 giờ còn lại là làm nhiệm vụ và ăn uống là chủ yếu. Tính cách của ta là…rất vui vẻ, đầy nhiệt huyết, nhưng rất nghiêm khắc đấy! ( Còn Kakashi-sensei thì chỉ biết mỗi cái tên.) Ta rất vui khi làm quen với các em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngòai tên lông mày rậm, hai người còn lại đều có một suy nghĩ chung là: Có ai hỏi đâu mà khai ra một lèo cả vậy? Giống khoe bảng thành tích quá… Và cái ấn tượng thứ hai của họ về người thầy này, chính là: Quá dư hơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nào, em tóc dài này trước đi! – Thầy Gai chỉ vào Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hyuga Neji. Tôi không muốn nói ước mơ của mình, và cũng chẳng có sở thích nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em là Tenten, 12 tuổi, đến từ Trung Quốc. Em muốn trở thành một kunoichi tài ba như Tsunade-sama vậy!- Tenten cười, giới thiệu khi thấy Gai chỉ vào mình. – Và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không để Tenten nói hết, Lee chen ngang:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em muốn trở thành một Jounin mà không cần đến Nhẫn thuật và Ảo thuật ạ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhỏen cười, đầy vẻ khinh khi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Làm gì có Jounin nào chỉ biết Taijutsu chứ! Thật ngu ngốc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gai ngắt lời, cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đâu cần! Chỉ cần nhiệt-huyết-của-tuổi-trẻ là được!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 1.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-6314457172827571761?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/6314457172827571761/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=6314457172827571761&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6314457172827571761'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6314457172827571761'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/we-are-friends-chap-1.html' title='We are friends - Chap 1'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-1361259587910687702</id><published>2010-07-27T18:57:00.001+12:00</published><updated>2010-07-28T01:07:59.268+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Dream'/><title type='text'>The Dream Chap 3 : Hạnh phúc</title><content type='html'>&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);font-size:180%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:times new roman;" &gt;Chap 3&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7ZxSor0HI/AAAAAAAAASI/SiK-Tvfwi9U/s1600/nejiten+3.bmp"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 201px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7ZxSor0HI/AAAAAAAAASI/SiK-Tvfwi9U/s400/nejiten+3.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498571635905253490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: webdings; font-weight: bold;"&gt;Khi con người đánh mất thứ quí giá của mình…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right; font-family: webdings; font-weight: bold; color: rgb(51, 0, 51);"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;…Họ mới biết đến sự hối tiếc!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family: webdings; font-weight: bold;"&gt;Muộn hay chưa, không ai biết cả …&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;______o0o_______&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;“- Tenten!!!! Đừng ra đó!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cô gái vẫn cứ sải bước, và chỉ chốc nữa, cô sẽ rơi xuống vực thẳm. Cô cứ bước, mặc cho chàng trai cố sức đuổi theo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tenten!!!!!!!!!! – Và chàng trai cố sức gào thét, khi cô đã rơi xuống vực.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tenten!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji chợt mở mắt. Ra cậu đã ngủ gật. Tay cậu vẫn nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo không còn sức sống của Tenten.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Sao cậu không tỉnh dậy chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji ngắm nhìn gương mặt trắng trẻo của Tenten. Cô chìm sâu vào giấc ngủ, mãi không tỉnh dậy. Neji đã túc trực bên cô hơn 3 ngày rồi, và cậu cũng chẳng còn thiết ăn uống gì nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Neji-san! – Fubuki bước vào, cô cũng chẳng buồn gõ cửa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji không trả lời, vẫn nắm chặt lấy bàn tay của Tenten.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Anh đã túc trực ở đây suốt 3 ngày nay?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- …&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Sự im lặng trong căn phòng khiến Fubuki cảm thấy ngột ngạt. Dù muốn hay không, Neji vẫn là người có ơn với cô, với đất nước này, nhưng cái cô đáp lại thì không có gì cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Anh yêu cô ấy, đúng không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji trả lời, giọng cộc lốc, và chẳng có chút gì tôn trong đối với một nữ hoàng. Nhưng Fubuki không coi trọng chuyện đó, cái cô muốn là trả ơn với Neji và Tenten, những người đã giúp cô dẹp loạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đồ ngốc! – Fubuki ném cho Neji một ánh nhìn đầy khinh bỉ - ANh nghĩ anh làm thế, khi cô ấy tỉnh dậy, cô ấy sẽ vui hay sao! Anh không cảm thấy xấu hổ với người minh yêu hay sao!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- …&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tôi và anh, ngay từ đầu gặp nhau, tôi đã có cảm giác là chúng ta rất giống nhau. Từ diện mạo, cho đến tính cách. Nhưng bây giờ thì tôi mới thấy, anh đúng là một kẻ ngốc thật sự, không giống tôi tẹo nào cả!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki giận dữ, ném một quyển sổ xuống trước mặt cậu, rồi bỏ đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đọc đi! Nhật kí của Tenten đấy! Cô ấy đưa tôi (lúc nào?) đấy!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji vẫn giữ im lặng, Fubuki không nói thêm lời nào, bỏ đi. Hẳn trong đầu cô bây giờ có phần rất thất vọng về cậu Jounin nhạy cảm này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Đợi mãi đến khi Fubuki đã khuất hẳn, Neji mới mở quyển sổ ra. Những dòng nhật ki, đúng với nét chử ngoằn nghèo của Tenten.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;“ Ngày.. tháng… năm. Ôi, vui thật! Cuối cùng cũng được tốt nghiệp! Hôm nay mình sẽ tự khao một tô soba mới được! Lại còn đc chung tiểu đội với Neji nữa! Nghe nói cậu ấy giỏi nhất trường cơ đấy! Chỉ tiếc là lại phải cùng đội với tên Rii sâu róm và bắt làm học trò của ông thầy Guy! A…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Ngày tháng năm. Yeah!! Hôm nay mình đã hoàn thành jutsu mới! Lại còn được tập luyện riêng cùng cái cậu Hyuga Neji gì đó. Hạnh phúc thật!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Ngày tháng năm. Thua Temari no sabaku, nhục nhã thật! Trước giờ mình chưa bao giờ thua một cách nhục nhã như thế! Huhu! Nhưng mà thôi, cũng vui vì Neji của nhóm mình thắng đẹp với cái con nhỏ của Bổn Gia kia.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji giờ ra tiếp những trang sau. Và cuối cùng, đôi mắt cậu dán vào một trang giấy:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;“ Ngày… tháng… năm. Ôi, thật không biết có phải hay không, nhưng mà mình yêu Neji mất rồi. Mình muốn bên cậu ấy mãi mà thôi!! Không có người con trai nào có thể thay thế Neji trong tim mình cả! Thật ngượng quá đi!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji tha thiết nhìn Tenten. Rồi bỗng dưng, đôi mắt cậu lại đọng nước.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Cậu đã đọc rồi, đúng không? – Bỗng dưng Fubuki từ đâu lại bước đến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;-…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Đoán biết rằng Neji sẽ im lặng. Fubuki nhẹ bước đến, vuốt lấy mái tóc của Neji.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hãy khóc đi! Tôi nghĩ như thế sẽ nhẹ nhàng cho cậu hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji vẫn im lặng, không nói gì. Duy chỉ có những giọt nước trong mắt cậu là tuôn ra như dòng thác. Fubuki lại nói tiếp:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tsunade sama đã nói với tôi, muốn Tenten tỉnh dậy thì không hẳn là không có cách!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Ở trên núi của chúng tôi có một loài rắn hổ mang đầu xanh. Chỉ cần cậu bắt nó về và lấy nọc đã cắn ng của nó, cho Ten uống, thế là xong.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Chỉ thế thôi à? – Neji ngơ ngác, và tự hỏi tại sao mình không làm như thế ngay từ đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki hơi chau mày lại:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Nếu thế thì tôi đâu cần phải giấu anh làm gì. Ở đó có rất nhiều cạm bẫy. Ngoài ra, những loài hoa ăn thịt người ở đó có thể giết anh không thương tiếc! Anh có thể chết nếu không cẩn thận! Và.. để cứu được Tenten, anh phải liều cho nó cắn một nhát và lấy nọc ra khỏi cơ thể.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Không để ý đến những lời nói sau đó của Fubuki, Neji đứng phắt dậy, và nhanh chóng đi lên ngọn núi đó, mặc cho sự ngăn cản của Fubuki.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji dứt khoát, và cô tự hiểu là mình không tài nào ngăn được chàng trai đó. Nếu là Fubuki, cô cũng sẽ như thế thôi mà! Thôi, thì thay vì ngăn cản, cô nên cho anh một câu chúc tốt lành.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Neji! Cố lên nhé! Tôi trông chờ vào anh!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Được, cảm ơn cô! – Neji nói khẽ một câu cảm ơn, và gấp rút cầm ngay chiếc túi đựng vũ khí của mình lên đường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;________oOo__________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Khu rừng mà Fubuki nhắc đến nằm ơ phía Nam cổng thành. Đây có thể nói là một nơi đáng sợ, một khu rừng cấm với biết bao loạiđộng thực vật quí hiếm và đáng sợ. Từ mấy trăm năm nay, không một ai có can đảm bén mảng đến khu rừng này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Chỉ mới đến gần đã có cảm giác sợ hãi rồi. Khu rừng từ sáng đến tôi không có một ánh sáng nào lọt vào. Những ngọn cây cổ thụ cao chót vót, thòng xuống những con rắn đen đúa với những chiếc nanh nhỏ máu. Tiếng gầm gừ kinh điển của bọn thú này luôn là vũ khí chính để xua đuổi tất cả những ai lại gần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji vượt qua cái rào cản tách biệt khu rừng với thế giới bên ngoài. Anh chẳng có vẻ gì là sợ hãi cả. Chẳng những vì anh là một shinobi gian hùng, mà còn vì, anh muốn cứu sống Tenten, người mà anh yêu bấy lâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Vì em, tôi sẽ làm tất cả! –Neji tự nhủ thầm, và băng sâu hơn vào khu rừng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji cẩn thận đánh dấu những bước mà anh vừa đi qua bằng những ngọn shuriken 3 cạnh nổi bật nhờ vào ánh sáng kì lạ của nó. Từng bước đi của cậu đều để lại một tiếng vang, khiến cho những loại côn trùng hay động vật nhỏ phải chạy trốn. Riêng những loài rắn, hay sư tử, thì tự hiểu rằng, có con mồi ngon rồi. Ngay lập tức chúng nhảy xổ ra, và những con sư tử thì vồ lấy Neji. Đến vài chục con chứ không ít. Cậu cầm những ngọn kunai, và phóng đến bọn chúng. Cuối cùng, Neji dồn chakra vào tay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hakke Tengeki (jutsu này chỉ có trong fic Ngày mới của Ninja, post đều đặn ở blog chính của Sak)!!!!!!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Những ngọn lốc xoáy mạnh mẽ sắc bén bay đến, và chém chết tất cả bọn thú dữ một cách dễ dàng, trong khi chúng chỉ kịp rú lên một tiếng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Đi sâu vào nữa, những cạm bẫy đầy rẫy càng nguy hiểm hơn. Neji dừng chân trước mặt một con rắn hổ mang khổng lồ, đang nhe ra những cai nanh nhọn hoắt đầy nước. Vừa nhìn thấy con mồi, nó liền dùng đuôi quấn lại, rồi nuốt gọn trong bụng. Cậu không kịp trở tay, bởi cái lớp da ngoài cứng ngắc của nó, và cái thể trọng kinh hồn của nó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không xong rồi!!! – Neji nghĩ thầm, và có chút gì đó lo lắng hiện lên trên gương mặt cậu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cậu trôi tuốt xuống đến cuống họng của con rắn. Xung quanh là những vết nhơ của nó. Chỉ cần trôi tọt xuống bao tử thì cậu sẽ bị tiêu hóa như một món ăn ngon mà nó may mắn nuốt phải. Nhìn những xớ thịt nhớt nhát của nó mà muốn nôn, lại thêm cái mùi khó ngửi trong bụng nó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Trơn tuột và thiếu không khí đến mất sức. Neji như không thể nào cầm cự được trong này nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji nhắm mắt lại. Cậu đã toan để mặc số phận cho trời quyết định. Nhưng bỗng dưng, hình ảnh của Tenten lại hiện trong đầu cậu. Hình ảnh nụ cười của cô, nước mắt của cô, … cứ hiện lên trong đầu Neji. Và nếu như, không phải là anh, thì cô sẽ mãi như một người thực vật, và anh sẽ không bao giờ nhìn thấy nụ cười của Tenten.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Không, anh không muốn thế! ANh không muốn như vậy!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji nhẩm trong miệng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hakke.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;DAI HASANGEKIIIIIII!!!!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji dồn tất cả chakra của mình, và phát ra từ cánh tay trai đang đau nhói mà chả biết lí do vì sao. Lượng chakra đó biến thành một cơn lốc thật mạnh, đủ sức đẩy anh ra khỏi qua đường… mũi của con rắn (mơ sao kể vậy mà T-T) Cậu phóng lên một cành cây gần đó, rồi nhanh chóng kết liễu con rắn bằng một mũi shuriken anh lấy ra từ trong cuộn ấn thư mà Tenten để lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không phải là đầu xanh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji nhìn sơ qua con rắn, rồi thất vọng, đi tiếp về phía trước. Bỗng dưng, lại có một cái gì đó quấn quanh. Nhưng không cần nhìn cũng biết, đây là một thân cây họ dây leo. Nhưng sao nó biết cử động?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji không thể chống cự lại nó, vì cả hai tay anh đều bị trói lại bởi những cành cây kia. Và anh lại một lần nữa cảm thấy mình đang cận kề cái chết. Thân cây ấy lôi anh đến gần một bông hoa trông vô cùng lộng lẫy, nhưng lại hé dần những chiếc răng nhọn đáng sợ. Cậu cố sức vùng ra, và khi ham răng vừa đóng lại, cậu chỉ bị nó cắn trúng đôi vai gầy của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Sợi dây leo nới lỏng ra, và Neji rút những ngọn kunai nằm trong túi của mình, cắt đứt chúng rồi chạy đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Chạy được một quãng, cậu dừng lại. Trước mắt cậu là một cái hang động tuyệt đẹp với những hình chạm khắc bằng vàng, xung quanh là hai cái cột đá bằng kim cương hoàn toàn. Bên trong đó là những loại vàng ngọc quí hiếm, như Emerald( ngọc lục bảo), Ruby (hồng ngọc), Saphire (ngọc bích),… và có cả những viên amethyst (thạch anh) lấp lánh. (Máu ham tiền lại nổi lên rồi…)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji đi sâu vào cái hang đó. Cậu cảm giác lạnh cóng cả người, rồi đơ ra vì nhửng tảng băng to lớn chắn trước mắt. Neji bật Byakugan, và anh cảm nhận được, con rắn mày xanh ấy đang ở phía sau tảng băng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hakke Hasangeki!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji đưa tay ra phía trước, và một luồng gió mạnh làm vỡ tung tảng đá. Con rắn khổng lồ, với những cái gai mọc đầy trên người, đôi mắt màu đỏ chót như máu tươi sắc bén, bò đến. Cái nanh nhọn hoắc của nó to gần bằng nửa người của cậu, cắn một cái thì có mà chết, chứ đừng nói gì đến việc lấy nọc của nó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Con rắn quật đuôi thật mạnh vào người cậu, khiến cậu ngã nhào, và túi vũ khí bị đổ ra. Một mảnh giấy. Neji khác ngạc nhiên khi trong túi vũ khí mình có một mảnh giấy nhỏ, và viền bằng những hình con rắn mờ trên trang giấy. Neji giở ra xem. Không có gì, ngoài một nhúm tóc. Vừa chạm vào nhúm tóc ấy, bỗng dưng cậu có cảm giác gì đó rất lạ, nhưng nghe được tiếng của Fubuki.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “Neji! Nghe tôi nói không?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji ngạc nhiên khi tiếng nói đó ngày một rõ trong đầu cậu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Có! – Neji trả lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “ Vậy thì tốt!” – Fubuki cười. – “ Đã đến chỗ con rắn, đúng không?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji ngạc nhiên:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Sao cô biết?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “ Tôi đã từng nói, chúng ta có mái tóc giống nhau mà! Tôi có thể thấy được những gì cậu thấy. Được, bây giờ hãy làm theo lời tôi!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji lắng nghe lời của Fubuki, và làm theo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “ Hãy nhổ một cây gai của nó trên lưng!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Bỗng nhiên, Neji nghe thấy tiếng kêu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “ A.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Nữ hoàng, cô có sao không.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “ Không sao, chỉ hơi mệt thôi.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cậu nhảy lên, rồi nắm lấy cây gai mà Fubuki đề cập đến. Hẳn nhiên, anh phải rất khéo léo trong việc di chuyển và đu người tránh những đòn tấn công hiểm hóc của con rắn đó. Neji giật cây gai đó lên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “ Đâm chết con rắn bằng cái gai anh vừa nhổ xong”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một lần nữa, Neji lại nhún chân và đu người lên cao. Anh đưa cái mũi gai lên cao, và đâm phập xuống một cú trời giáng lên đầu con rắn. Nó thở một cái thật mạnh, khiến cả hang như rugn chuyển. Đất đá đổ xuống như mưa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “Bắt một con rắn con dưới bụng của rắn mẹ. Dùng nọc của nó là được.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji nhanh chóng lấy thân con rắn mẹ là bia đỡ đạn cho lớp đất đá của mình, rồi chuyền người xuống dưới bụng nó. Quả nhiên, một ổ rắn con ở phía dưới. Anh vớ tay lấy con rắn to nhất trong đám, rồi toan đưa tay cho nó cắn, thì một giọng nói lớn làm anh giật mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;-“ Đừng, đồ ngốc! Cho nó cắn thì có mà chết! Bắt nó rồi đem cho cắn một loài thú dữ nào ấy!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji cẩn thận vớ tay lấy con rắn đó. Gai của chúng đâm vào tay anh đến chảy máu, nhưng anh không ngại gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cậu đi ra khỏi hang động trên tay là con rắn hổ nhỏ đó. Trên đường về, không biết phải gọi là may mắn hay không, Neji gặp đám thủ dữ một lần nữa. Cậu không giết một con nào, mà chỉ dùng đòn Kyuushou nhẹ tênh của mình để khiến chúng ngã.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji bước đến gần một con sư tử, rồi cho con rắn hổ màu xanh ấy cắn lên chân nó. Sau khi nó rút mình khỏi con sư tử, Neji mới dùng một chiếc bình, đựng số máu mà cậu nén ra từ người con sư tử.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;-“ Rồi, bây giờ cậu hãy quay về đi”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;____________oOo___________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten đã tỉnh lại sau khi uống bình máu của con sư tử. Nhưng khi Tenten tỉnh dậy, Neji không nói lời nào, mà bình thản đi ra ngoài ban công như không có chuyện gì cả.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Này! – Fubuki đi theo. – Không nói gì hả?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji ngoái nhìn lại. Vị nữ hoàng trẻ tuổi lại vận bộ áo ninja như lần trước. Cô cười:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Rõ ràng là anh rất vui mà? Cảm tưởng thế nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji im lặng không trả lời. Fubuki lại nói tiếp, như lần Tenten nằm liệt giường, như thể cô hiểu đc tất cả mọi thứ Neji nghĩ:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tôi sẽ không nói cho cô ấy đâu! Đừng lo! Chuyện hai người, hai người tự nói thì hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Thật không? – Neji chợt hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hứa chắc chắn. À, và còn một điều nữa…Tôi đã đáp ứng một nguyện vọng của anh. Còn nguyện vọng thứ hai…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji mở to mắt ngạc nhiên. Fubuki cười xòa, và có lẽ, cô cũng hiểu được câu trả lời rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Sáng hôm sau. Fubuki cho thượng triều, và mời cả Neji lẫn Tenten tham dự. Lần đầu tiên họ có cảm giác như bước về thế giới Trung Hoa cổ xưa vậy. Những vị quan thần mang những bộ lễ phục dài đến gót chân, và trước đó là những tên lính gác cổng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tenten-san! Như tôi đã hứa, tôi sẽ đáp ứng hai nguyện vọng của cô. Hãy nói đi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten giật mình, và nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau. Cô ấp úng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Ơ… Nhưng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tôi là nữ hoàngmà! Tôi có ơn với hai người nhiều lắm! Hãy nói đi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Nguyện vọng thứ nhất của tôi, là muốn Neji trở thàh Đại tướng quân như lúc đầu cô đã nói. Còn nguyện vọng thứ hai… - Tenten chợt dừng lại, và hướng ánh mắt tha thiết về Neji. – Hãy cho tôi ở lại đây như một thần dân và hầu hạ Neji, bởi vì.. tôi-không-muốn-rời-xa-anh-ấy!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki cười thầm trước những lời nói tưởng chừng như ngớ ngẩn của Tenten. Nhưng nhìn lại về phía góc trái, cũng có người đang đỏ mặt kìa!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Còn Neji? Không phải là muốn làm tướng quân đấy chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji vẫn còn hơi ửng đỏ mặt sau lời vừa rồi của Tenten. Anh nói:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không! Điều tôi muốn… Tôi không muốn làm Tướng Quân, bởi vì tôi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Thế nào? – Fubuki lẫn Tenten đều hồi hộp câu trả lời của Neji.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không muốn Tenten phải “hầu hạ” tôi. Và trên hết là… - Cũng giống như Tenten, Neji dừng lại, và hướng ánh mắt trắng của mình về phiá cô – Tôi không thể xa cô ấy một lần nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki hơi nhếch mép:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Thế thì rốt cuộc hai người trở về tay không à?Tôi đã nói với Tsunade-sama là sẽ không đưa tiền cho bà ấy, và chỉ ban thưởng hai người thôi đấy! Thế thì mất mặt cho quốc gia này quá!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một vị thần quan già bỗng dưng lên tiếng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Sao không phong cho cả hai đều làm tướng quân nhỉ? Cả hai đều là những Jounin bách chiến bách thắng mà?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Ý hay đấy! Hai người thấy sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji và Tenten im lặng, không trả lời, lẫn cái gậ đầu hay lắc đầu cũng không.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Ta coi đó như là lời chấp nhận nhé! Ta sắc phong hai người từ nay là Tướng Quân của Sông Quốc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Nhưng còn những bạn bè của chúng tôi tại Konoha… - Tenten hốt hoảng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Các ngươi có thể về thăm nếu muốn. – Fubuki nói.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Vậy thì tốt quá! Tạ ơn nữ hoàng! – Tenten ríu rít mấy tiếng cảm ơn với nữ hoàng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki cười thầm, và nhìn chằm chằm vào Neji, đang đắm mình trong dòng suy nghĩ mà cậu không biết là có người đang “nghe lén”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hey, Neji!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten chạy về phía Neji đang dạo quanh vườn với những loài hoa xinh đẹp. Quả thực nơi này kì lạ, bời những loài thực động vật có một không hai. Nhưng cái kì lạ hơn chính là, Neji mà cũng có thời gian rỗi để dạo chơi một khung trời đẹp thế này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Có chuyện gì không? – Neji hỏi, và cậu có vẻ hơi lúng túng khi gặp tenten, sau những lời vừa nói buổi sáng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten đỏ mặt, và đan hai tay vào nhau, kiểu điệu bộ hệt như lúc Hinata làm khi gặp Naruto vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Những… những lời cậu nói… lúc sáng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hả? – Neji hơi giật mình. Điều cậu không muốn Tenten nói ra cuối cùng cũng đến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Là thật hả? – Tenten cố gắng lắm mới nói được hết câu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một luồng gió thoảng nhẹ qua. Neji nhìn gương mặt đang đỏ ửng của Tenten. Một chút gì đó lạnh và sợ hãi. Cậu không mong muốn gì khi một lần nữa, cô vuột khỏi tay cậu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Uh. – Neji thốt lên một cách đầy bất ngờ. – Và tớ… yêu cậu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Quá đỗi ngạc nhiên. Tenten ngượng chín mặt. Cô tủm tỉm cười. Tim cô đang đập thành những nhịp trống liên hồi. Điều mà trong mơ cô cũng không dám nghĩ tới…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tớ cũng thế! – Tenten ôm chầm lấy Neji, và nụ cười cô thật hạnh phúc. – Tớ chờ cậu câu nói này lâu lắm rồi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji nhẹ nhàng đưa bàn tay của cậu lên, và ôm cô trong vòng tay. Cậu có cảm tưởng như mình không thể nào buông cô ra được vậy. Anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Nụ hôn của những cặp tình nhân khó khăn lắm mới có thể đến được với nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tenten này! – Neji thì thầm vào tai cô. – Lấy tớ nhé? Tớ sẽ cố hết sức để mang lại hạnh phúc cho cậu! (Phụt máu mũi!)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tớ đồng ý!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten nở một nụ cười như thiên thần. Cô tin rằng, chỉ cần là neji, chỉ cần có Neji ở bên là cô sẽ được hạnh phúc. Dù bao gian nan, nguy hiểm, cô vẫn muốn bên cạnh Neji.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji hạ người xuống, tay ôm chặt Tenten vào lòng, rồi hôn lên cổ - nụ hôn của một người con trai muốn giữ mãi cô ấy bên mình. Anh nói khẽ, nhưng cũng đủ để cô nghe thấy:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hãy bên cạnh tớ mãi mãi nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten choàng tay qua cổ Neji, và đáp lại cậu bằng một nụ hôn nồng thắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Mãi mãi! Tớ thề!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;The End&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Hope you enjoy!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Thanks so much, for your reading!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;A/N : Sự thật rằng mình không hề muốn tạo hình của Fubuki quá hoàn hảo, nếu bạn để ý kỹ thì Fubuki là một người rất dễ ngượng nhưng cô biết che giấu nó chứ không để lộ ra như Hinata đâu. ^^&lt;br /&gt;Cảm ơn bạn Lisa đã giúp mình edit&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-1361259587910687702?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/1361259587910687702/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=1361259587910687702&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/1361259587910687702'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/1361259587910687702'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/dream-chap-3-hanh-phuc.html' title='The Dream Chap 3 : Hạnh phúc'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7ZxSor0HI/AAAAAAAAASI/SiK-Tvfwi9U/s72-c/nejiten+3.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-443551963102381061</id><published>2010-07-27T18:47:00.002+12:00</published><updated>2010-07-28T01:02:18.179+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Dream'/><title type='text'>The Dream Chap 2 : Chợt nhận ra...</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: times new roman; color: rgb(153, 0, 0); font-weight: bold;font-size:180%;" &gt;Chap 2&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7YU222cBI/AAAAAAAAASA/yCQV4B899Mg/s1600/nejiten2.bmp"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 196px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7YU222cBI/AAAAAAAAASA/yCQV4B899Mg/s400/nejiten2.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498570047900512274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;“ Có người nói…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;                      Thời gian có thể gắn kết mọi thứ…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;                                             Nhưng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;                                                                   Có ai biết rằng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right; font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Cát bụi thì chỉ mãi là cát bụi mà thôi…”&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;___________oOo__________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Sumika-sama! Để tôi giải thích…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki dừng chân lại, cười mỉm:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hai cậu là một cặp hả? Tôi có thấy một tấm hình của cậu trong hộc bàn của Neji…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten ngượng ngùng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không… Chúng tôi chỉ là bạn thân thôi. Chuyện vừa nãy là ngoài ý muốn…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Thế ra tôi là người có lỗi khi sắp xếp cho hai người chung phòng à?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cô vội khua tay, lắc đầu nguầy nguậy:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không! Tôi không trách móc gì sama đâu…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đừng gọi tôi là Sumika sama! Cứ gọi là Fubuki, nếu muốn gọi là… - Fubuki hơi ửng đỏ - Fubuki-chan cũng được!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Được thôi …. Fubuki-chan!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten trở lại phòng ngủ. Và lần này, cô không còn dám… “tắm” nữa. Cô nằm phịch lên giường, và chìm sâu vào giấc ngủ một cách ngon lành.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;_______o0o________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;“ Neji… Neji… Đừng… đừng rời xa tớ… Tớ van cậu…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Đừng nhảy xuống vực đó…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji…”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- NEJI!!! – Tenten bật dậy, cả người đẫm mồ hôi. Có thể, cô vừa gặp một cơn ác mộng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;-“ May quá, chỉ là “mộng”…” – Tenten tự nhủ, và nhìn xung quanh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Trời Mặt trời đã xuống núi. Bên ngoài khung cửa sổ, ngoài những ánh đèn lấp lánh của những ngôi nàh và thuyền chài, cô không thể thấy được thêm bất kì thứ gì, kể cả người qua lại. Bên cạnh cô, Neji, vẫn còn đang ngủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tuy hồi nhỏ cũng từng ngủ chung trên … một cành cây, nhưng bây giờ Tenten mới để ý, mái tóc của Neji, tự dài ra với một tốc độ có-thể-thấy được. Và dù với mắt thường cũng nhìn được luồng chakra đang dao động trong những sợi tóc. Thật kinh hoàng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten sờ thử vào mái tóc cậu. Và ngay lập tức, cô giật tay lại. Một luồng chakra hệ Phong chảy vào người cô, như jutsu Kaiten hay Kyuushou của Neji.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Lạ kỳ! – Cô nói một câu, hướng mắt về phía Neji một lần nữa rồi bỏ đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Ở ngoài sảnh đường, Fubuki cùng các vị quan thần đã chờ sẵn ở đó. Có vẻ như họ đang họp một cuộc họp khẩn cấp nào đó. Về bọn dẹp loạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- A, Tenten-san! Chúng tôi đang chờ cô và Neji. – Fubuki nói, rồi auy đầu lại một tên nữ hầu đứng bên cạnh – Ngươi hãy đến và bảo Neji xuống đây cho ta.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cô im lặng, đến bên chiếc ngồi màu bạc lấp lánh, như một vị thượng khách của một đất nước phồn vinh giàu có. Tenten lặng người nhìn Fubuki, và tự hỏi, tại sao trên đời lại có một người tuyệt vời như thế. Vừa bản lĩnh, vừa thông minh, tài giỏi, lại xinh đẹp, quí phái. Thật hiếm, hay thậm chí là không có một cô gái nào như vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một lúc sau, Neji đã có mặt tại sảnh đường trong trang phục chỉnh tề và gọn gàng. Chỉ có mái tóc khác thường của cậu dài gần đến đầu gối được buộc túm lại sơ sài bằng một sợi dây chun nhỏ, chừa cái đuôi tóc dài gần nữa mét thòng xuống đến gần đầu gối. Tất cả, chỉ trừ Tenten và Fubuki, đều ngạc nhiên trước mái tóc kì lạ của cậu. Không phải vì nó dài một cách lạ, mà là vì nữ hoàng của họ, Fubuki, cũng có mái tóc có năng lực như thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “Ngươi quả là người xứng đáng để trở thành một tướng quân của Sông Quốc, Neji-dono ạ!” – Fubuki nhủ thầm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cuộc họp bắt đầu, với hơn 20 thần quan trang nghiêm và lạnh lùng đến sợ. Cả Tenten lẫn Neji chỉ có thể lên tiếng mỗi khi có người hỏi tới hay bắt buộc phải đưa ra một ý kiến nào đó theo yêu cầu của nữ hoàng. Cuộc họp kéo dài gần 5 giờ đồng hồ, và căng thẳng như muốn bóp chết bất kì người nào trong cuộc họp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji và Tenten, vì là thành viên của ANBU nên cũng đã quen dần với không khí này. Nhưng đây là lần đầu tiên họ tham gia với những người giày dặn kinh nghiệm, và ăn nói nghiêm túc mà theo họ nghĩ, chỉ cần hớ ra một lời lẽ không phải nào đó thì xem như chấm hết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cuối cùng, Fubuki ra quyết định:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Neji-san và Tenten-san đây sẽ cầm theo 4000 quân sĩ phá bọn loạn tử. Dù gì, họ cũng là những Jounin tài ba nhất của Konohagakure! Cuộc họp chấm dứt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;20 quan thần ra về. Chỉ còn 3 người ở lại trong cái sảnh đường rộng lớn tráng lệ với những dãy thảm hoa rực rỡ và những viên ngọc như những vì sao trong đêm tối.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Xin lỗi, nhưng… chúng tôi muốn tự một mình dẹp loạn, không cần đến nhiều binh sĩ như thế…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Nếu các cậu muốn. Nhưng tôi chỉ lo các cậu có thể sẽ gặp nguy hiểm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten mỉm cười, và nói với một giọng đầy tự tin:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đừng lo! Chúng tôi là những ninja của Konoha cơ mà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Được! Tôi trông cậy vào hai người. Sáng sớm ngày mai, tôi sẽ cùng hia người đi đến bọn dẹp loạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji ngăn cản ngay:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không được! Nữ hoàng sẽ bị nguy hiểm!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki rút ra một cây gậy bằng thép, giơ ra trước mặt:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đấu một ván không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hành động của nữ hoàng không thể không khiến cho Neji lẫn Tenten ngạc nhiên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Không đợi câu trả lời của một ai trong hai người, vị nữ hoàng trẻ tuổi xông đến và bật cao lên. Cây gậy của cô được giơ cao lên, và bằng một tốc độ kinh hoàng, Fubuki đập xuống đất. Mắt đất tách ra làm hai, cùng một tiếng “ầm” kinh kủng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tôi không phải là một nữ hoàng yêu đuối đâu! – Cô nhếch mép. Lại một nụ cười vô cảm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Vẫn chưa hết ngỡ ngàng bởi sức mạnh kinh hồn của vị nữ vương trẻ tuổi tài hoa, Neji và Tenten đơ người. Không phải là cô quá-mạnh để có-thể-thắng họ, mà là vì càng ngày, sự hoàn hảo của cô càng bộc lộ ra nhiều hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Vị nữ hoàng mắt xanh ấy đi về phòng, và xem sự im lặng đó của họ là câu trả lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;_________oOo________&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Bọn phản loạn là những kẻ điên, theo cách gọi của những người dân nơi đây. Họ luôn tìm cách để cướp đoạt ngôi vị của Fubuki. Người cầm đầu băng nhóm này là Tướng Quân trước kia, một kẻ vì không khuất phục chuyện Fubuki lên làm Nữ hoàng, thay vì ngôi vị ấy dành cho hắn. Quân phản loạn có hơn cả 1000 tên, và trong số đó, hơn ¼ là những S-Nin của Iwagakure và Sunagakure.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Sáng sớm hôm sau, cả ba người đã đứng ở ngoài cổng của kinh thành để bắt đầu cuộc tham chiến. Tất nhiên là muốn đảm bảo an toàn cho nữ hoàng của mình, vị quân vương đã chuẩn bị hơn 2000 quân sĩ tinh nhuệ có thể ứng chiến bất kì lúc nào khi cần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji và Tenten thì vẫn những bộ y phục cùng tông như thường lệ: Neji thì một chiếc áo trắng ống tay rộng dài, một chiếc xề-ghông đen và một cái quần bó ống bỏ vào giày, trang phục quen thuộc của những vị trưởng tộc Hyuga; còn Tenten thì một chiếc áo màu trắng cài nút nghiêng kiểu Trung, và chiếc quần bó màu đen dài hơn đầu gối chút, và hẳn nhiên sau lưng cô là một cuộn ấn thư to hơn nữa người với hàng vạn vũ khí bên trong. Riêng nữ hoàng, thì lại xuất hiện với một diện mạo khác, và không ra một chút phong thái của nữ hoàng như ngày nào: một chiếc áo khoác không có tay dài ngắn đến ngang hông, một cái áo ba lỗ bên trong chiếc áo khoác ấy, một chiếc xề-ghông trắng dài chỉ đến đầu gối là cùng, và cuối cùng là một chiếc quần cụt có vắt ngang một sợi dây quấn gậy. Một trang phục rất ra dáng một nữ ninja mạnh mẽ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Wow! Nữ hoàng, trông cô tuyệt thật! – Tenten rít lên, và trầm trồ nhìn bộ dạng mới của Fubuki. Cô cũng không tin nổi một nữ hoàng quí phái như thế lại có ngày giản dị như vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đừng gọi tôi là nữ hoàng! – Fubuki nhăn nhó, và chỉnh sửa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten phì cười, và nói với giọng chọc ghẹo:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Phải rồi phải rồ! Fubuki-chan! Mà trông cái dáng vẻ hiện giờ của cậu thì không thể nào có người biết cậu là nữ hoàng đâu!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki hơi đỏ mặt ngượng nghịu, nhưng lúc sau cũng thôi. Cô quay về phía Neji, nói:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Lên đường chứ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji và Tenten gật đầu. Song, cả ba cùng rời khỏi cổng thành, và hướng về phía Iwagakure.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Sau khi băng qua những dãy núi nhấp nhô, những cánh rừng hiểm trở, cuối cùng cả hai cũng đến nơi gần đại bản doanh của bọn phản loạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji mở đôi mắt Byakugan của mình ra, dò xét xung quanh. Một lúc sau, cậu chỉ về phía bên trái doanh trại, nói với Tenten:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Cậu vòng qua bên đó, tớ và Sumika sẽ vòng qua hướng ngược lại. Chúng ta sẽ đột kích từ bên trong.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tuân lệnh Neji, cả ba người đều bắt đầu hành động. Chẳng ai nghi ngờ, hay là muốn nghi ngờ gì tài năng lãnh đạo của cậu, vì họ tin tưởng rằng cậu sẽ không bao giờ sai sót.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tenten đột phá vòng vây của bọn địch bằng bunshin jutsu, rồi đột nhập vào phía đại bản doanh. Cô cẩn thận tính từng khoảng cách của mình với chúng, rồi vào thể chuẩn bị. Chỉ cần bọn chúng phát hiện thì jutsu tensakai của cô sẽ lại rút ra như thường lệ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Phía ngược lại, Neji và Fubuki cũng đã thâm nhập vào bọn lính. Bọn họ không thể nào không ngạc nhiên với số lượng quân phản loạn quá đông như thế này. Fubuki hơi cúi mặt xuống, và ánh mắt cô thoáng lên một chút buồn:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Thà tôi không làm nữ vương, còn hơn có 1000 thần dân chết vì tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji chỉ nhìn mà không nói gì. Cậu cảm thấy, nếu như là cậu, cậu cũng sẽ như vậy. Và Neji cũng tự thấy cảm phục vị quân vương này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Được, tôi sẽ cố để không bất kì ai phải chết. - Mãi lúc sau, Neji mới lên tiếng, và có thể cậu vừa nghĩ ra được kế hoạch nào đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cậu đi sâu vào đám quân địch. Có thể là mạo hiểm, nhưng nếu chúng phát hiện thì Kaiten của cậu cũng sẵn sàng ứng chiến bất kì lúc nào. Tenten cũng thế. Và cẳng mấy chốc sau, cả hai đều gặp nhau ở trước cửa đại bản doanh, nơi mà tên đầu xỏ đóng chiếm ở đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji nói cho Tenten nghe về kế hoạch. Và cô cũng đồng ý.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cả hai đi vào căn lều được dựng cao nhất trong tất cả, với những cây gỗ tươi tốt cao ráo rất chắc chắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tại sao hai ngươi có thể vào đây…? – Tên cầm đầu hỏi. Hắn là một người đàn ông vạm vỡ, với những vết thẹo trên người và đỉnh đầu. Đôi mắt hắn sắc bén như một con diều hâu, có thể chém bất cứ ai chỉ với một ánh nhìn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Ngươi sắp chết đến nơi rồi! – Tenten và Neji đồng thanh, và thủ thế chuẩn bị vào trận chiến.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;ZAAAAHHHH!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki cũng bước vào trận chiến, và cũng là người ra đòn đầu tiên với chiếc gậy của mình, làm mặt đất lại vỡ ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tên cầm đầu nhảy tránh một cách dễ dàng. Hắn bật lên, rồi xoay người, tung cú đá về phía Neji và Tenten. Neji đứng ra phía trước chặn cú đá bằng một cái chộp vào đôi chân nhanh thoăn thoắt. Được thế, hắn lại tiếp tục tung ra một cú đá khác với trụ chính là bàn chân đang bị Neji nắm giữ. Tenten rút sợi dây xích từ cuộc ấn thư nhỏ nằm trong túi ra, quấn lại cẳng chân còn lại của hắn, trước khi cú đá kịp chạm vào người Fubuki đang ở gần đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tên tướng quân ấy lấy đà và bật tránh ra xa, và tiếp tục thi triển những đòn thuật khác. Thật không khó để biết, hắn cũng là một ninja.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki nhảy đến, và rút ra những mũi kunai, phóng tới. Hẳn nhiên, hắn sẽ tránh, chỉ chờ có thế, cô dùng chiếc gậy của mình xông đến với những kĩ thuật điêu luyện .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tướng quân Rii! Chịu thua đi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki xoay người như một cơn lốc, và những đường gậy thoắt ẩn thoắt hiện của cô ngày một mạnh và nhanh hơn, trước sự kinh ngạc qua đỗi của Neji lẫn Tenten. Tên đầu xỏ với cái tên Rii bị đánh trúng vài gậy, ngã lăn quay ra bên ngoài khỏi lều trại, và đâm sầm vào một gốc cây.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Kunoichi có mái tóc hai búi mở cuộn ấn thư ra, và hàng loạt vũ khi bay đến. Hắn chỉ kịp nhảy tránh, và ném một mũi shuriken đến. Một mũi kunai sượt qua vai làm hắn đau điếng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Mũi shuriken bay đến với tốc độ cao, hướng về phía Tenten khiến cô không thể nào kịp tránh. May thay, hắn ta không phải là một kẻ rành rõi về vũ khí, nên ngọn shuriken chi trượt qua mặt cô, rồi cấm phập vào một thân cây cổ thụ gần đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Kết thúc đây! – Tenten nói lớn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cô xông đến, và rút từ cuộn giấy ra một cái côn tam khúc. Tenten và Rii cùng đưa ra những món đòn thật quyết liệt. Tenten vừa đưa cây côn tam khúc ra, hắn liền đưa tay ra đỡ, và vung cú đấm vô cùng nhanh mà suýt nữa là cô phải lãnh trọn vào mặt. Biết là khoảng cách như thế không thuận lợi cho mình, Tenten bật xa ra, và rút những mũi kunai có bùa nổ phóng đến. Rii bay lên cao, rồi hạ xuống một cú đá long trời lở đất không kém Fubuki, khiến cô ngã nhào, mất thế. Ngay lúc đó, hắn nhào tới và toan cho cô thêm một cú đá trời váng, nhưng lại một lần nữa, Neji ra tay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hakke, Hyaki Naji Hashou!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Nishou! Yonshu! Hashou! Juuronku shou! Sanjuu Nishou! Rokujuu Yon chou! Hakke Hyaki Naji Hashou!!!! Đình công!!!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;254 cú đánh ( tính toán kỹ b-))Juuken vào người Rii, và những dòng chakra trong người hắn bắt đầu dừng lại. Hắn hộc máu, ngã xuống, ngất đi. Neji chạy đến bên Tenten, đỡ cô dậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Không sao chứ? – Neji ân cần hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Cảm ơn cậu! Không sao đâu! – Tenten nói, và như để chứng minh cho câu nói của mình, cô đứng lên, dù đôi bàn chân vẫn run run sau những cú đánh vừa rồi của tên Rii ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Kế hoạch là gì? – Fubuki bước đến hỏi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji không trả lời, chĩ niệm chú. Một thuật cơ bản của ninja.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Kamawiri no jutsu!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Ngya lập tức, hình thù của một anh chàng tộc hyuga tuấn tú khôi ngô và mái tóc dài, biến thành một kẻ hì hợm vạm vỡ với đầy vết thẹo, cùng bộ tóc như cái gào dừa, như Rii. Tenten nhìn không thể nào nín cười được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Rii (Neji) bước ra, tập họp quân sĩ, và dõng dạc:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tất cả mọi người, chúng ta hãy ngưng đi cái cuộc chiến vô nghĩa này!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cậu chỉ có thể nói đến đó, vì vốn ngay từ nhỏ, Neji đã là một người không-biết-ăn-nói, hay là một người rất ít nói. Nhưng cả ba đều hi vọng là những tên quân sĩ này biết nghe lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Nhưng đã là phản loạn, đến đức vua còn không nghe, huống hồ gì chỉ là một kẻ tướng quân đã bị phế bỏ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- “Không xong rồi!”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tất cả quân sĩ xông lên tấn công ngay cả người lãnh đạo của họ. Và không còn cách nào khác, Rii đành biến lại thành Neji, rồi dùng những luồng chakra trong người để tự phòng thủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hakkeshou Kaiten!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cậu xoay người, và luồng chakra xoay tròn như một cơn lốc ấy đánh đuổi tất cả những binh sĩ ở gần đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Trận đấu: 3 VS 1000. Không cân xứng một chút nào, khi số binh sĩ gấp họ đến 333 lần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki định cùng Tenten và Neji ra ứng đấu, nhưng lại bị cô bạn ngăn cản lại:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Cậu là nữ hoàng. Không nên đâu. Nếu cần, hãy chiến đấu từ xa, tốt nhất đừng để bất kì ai phát hiện ra vị trí của nữ hoàng. Đây là lần đầu tiên Neji sai sót, nên tính mạng của nữ hoàng rất có thể bị nguy hiểm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Nói rồi Tenten cũng rời khỏi chỗ núp, và đến bên cạnh Neji. Cả hai tựa lưng vào nhau, rồi cùng thủ những thế võ khác nhau.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Bắt đầu nhé?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Ok!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Souryuu!! Hakke Hasangeki!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Dai Ponta jutsu!!!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cả hai cùng phóng lên cao, xoay như những cơn lốc. Những loạt tấn công bằng vũ khí của Tenten luôn kèm theo những cơn lốc xoáy mù mịt mạnh mẽ của Neji. Chỉ chốc sau, cả hai đã diệt được hơn 50 binh sĩ. Số lượng vẫn hãy còn quá đông!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hai bàn chân chạm đất, bắt đầu dang ra và tạo lại thế thủ ban nãy. Bọn binh lính nhất loạt xông lên, và tấn công bởi những nước đánh chồng chéo không kĩ thuật. Nhưng với số lượng của bọn chúng cũng khiến Tenten và Neji khốn khổ mấy phen.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Không còn cách nào khác, Neji lẫn Tenten đều tách ra và đánh riêng bằng những môn thể thuật cơ bản. Có thể nó cũng khá hiệu quả trong tình cảnh hiểm nghèo này, vì có thể tiết kiệm được phần nào chakra. Những tên phản loạn dùng gậy đánh tới, rồi đá ngang qua. Tenten dùng chiếc gậy gỗ của mình để đỡ, rồi xoay người đá tan hết bọn chúng. Neji thì không vấn đề gì, khi chỉ cần lách nhẹ qua là có thể tránh được cú đấm tội nghiệp của bọn chúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Chúng đông quá…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hãy thận trọng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Vừa dứt lời, một ngọn kunai với bùa nổ phóng tới, khiến họ không kịp trở tay. Neji và Tenten té ngửa ra sau, trượt một đường dài, kèm cơn nóng buốt khiến máu họ trào ra do động phải các mạch chakra trong người. Và thêm hai ngọn xoáy do một justu nào đó xông đến bất chợt và một lần nữa, họ thổ huyết, đồng thời là những vết cắt trên người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Ngay khi họ toan gượng dậy thì hàng chục cây gậy từ trên chặn xuống, chồng chéo nhau như một bức rào cản khó khăn. Và một thanh kiếm đang vung lên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;SHA-NNARO!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Kagebunshin no jutsu!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Gatsuuga!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Đội ứng cứu từ Konohagakure có mặt! Tiểu đội 5, Kiba-Sakura-Naruto!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hey! Neji, Tenten! Cảm ơn các cậu đã giúp tôi. Và lần này, tôi sẽ tự chiến đấu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Cây gậy của Fubuki gạt ngang những tên binh sĩ “quèn”, và giải thoát cho Neji Tenten. Tên Naruto mạnh miệng, nói lớn:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Hãy giở tất cả các chiêu thức mạnh nhất ra đi, các cậu!!! Phối hợp cho ăn ý vào!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Kiba và Naruto tựa lưng vào nhau, Sakura tựa vào Fubuki, và Neji với Tenten thì không cần nói đến cũng có thể biết. Họ bắt đầu giở ra thực lực của họ, để đánh tan bọn phản loạn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;SOuryuu Tensakai!!!!! (Tenten)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Fubuki no jutsu!!!!! (Fubuki)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;RasenShuriken!!!! (Naruto)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hakke Nihyaki Gojuu Roku shou!!!!! (Neji – Bát quái 256 chưởng)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Dai Gatsuuga!!!!! (Kiba ft Akamaru)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Shannaro – Sky leg painful technique!!!! (Sakura)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Hàng vạn vũ khí của Tenten bay ra như một cơn mưa đạn không dứt. Những đòn đánh lốc xoáy với cây gậy của Fubuki, kết hợp với Shanaro của Sakura, khiến số binh sĩ giảm sút nhanh chóng. Neji len vào giữa bọn lính, rồi bắt đầu những cuộc đình công của mình, đánh tan gần 200 tên linh (Perfect!) Kèm tuyệt chiêu huyền thoại đã đánh bại tên Pain Yuhiko của Naruto, và hai cơn lốc của Kiba – Akamaru. Chỉ lúc sau, bọn lính tan rã hết, chỉ còn khoảng 300 tên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một tên trong đám 300 tên binh sĩ niệm chú. Và không khó để có thế thấy số đất sét trong tay hắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Mọi người!!!!! Chạy đi!!!! – Tenten, người đứng gần hắn nhất, hét lên bằng mọi cách có thể.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Bằng Byakugan, Neji có thể thấy tất cả mọi người đang cố chạy thật xa. Chỉ duy Tenten là đứng đó, do hai tên ninja dùng bóng bắt lại. Cậu chạy lại, và cố giải cứu cho cô. Cậu dồn hai luồng chakra mạnh mẽ lên tay mình, rồi phóng ra. Hai tên ninja dùng bóng lập tức tự rút jutsu của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Không kịp rồi!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tên ăn đất sét ấy thân người bắt đầu phình to như một trái bom sắp phát nổ. Neji chạy đến, ôm Tenten chạy ra ngoài. Nhưng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;BÙM!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một tiếng nổ vang trời. Mọi thứ đều trơ trụi. Nhưng vẫn có thể thấy bóng một người con trai đang ôm một cô gái bê bết máu ngồi trong đống lửa. Cả người chàng trai và cô gái được bảo vệ bởi mái tóc dài với những dòng chakra kì lạ vây quanh.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Ngọn lửa tan đi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tóc..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tóc…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Máu… Từ trên đầu anh…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Neji! Tenten!! – 4 người kia mau mau chạy đến, và xem có chuyện gì đang xảy ra.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Neji ôm chặt cô gái ấy vào lòng. Vẫn còn thoi thóp thở.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Sakura! Hãy cứu cô ấy! Tôi xin cậu! Hãy cứu cô ấy!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Sakura vội ngồi bên cạnh cậu, và đưa tay lên người Tenten. Cô cố dùng những kiến thức ý thuật của mình để có thể cứu người bạn của mình. Cô cảm nhận được nhịp tim đang bắt đầu điều hòa lại, và hơi thở cũng đều hơn. Nhưng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Không có chút ý thức nào xuất phát từ bộ não đang hoạt động của Tenten.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tạm thời thì không còn gì nguy hiểm, nhưng… - Sakura nói với vẻ thất vọng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Nhưng sao?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Có thể cô ấy mãi mãi không tỉnh dậy. – Sakura nói, lắc nhẹ đầu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Mãi mãi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tóc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Tóc..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;- Tentennn!!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Một tiếng thét lớn trong đêm tối. Lần đầu tiên, sau 15 năm qua đi, Neji khóc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;End part 2.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:85%;" &gt;&lt;span style="font-family: verdana;"&gt;Thanks for reading.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-443551963102381061?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/443551963102381061/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=443551963102381061&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/443551963102381061'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/443551963102381061'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/dream-chap-2-chot-nhan-ra.html' title='The Dream Chap 2 : Chợt nhận ra...'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7YU222cBI/AAAAAAAAASA/yCQV4B899Mg/s72-c/nejiten2.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-6300242899119288875</id><published>2010-07-27T18:33:00.006+12:00</published><updated>2010-07-28T00:39:20.016+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Dream'/><title type='text'>The Dream Chap 1 : Người con gái kỳ lạ</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;Author: Kazano Sakura&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;Beta Reader: Risako Kyosuki&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;Genre: Romance&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;Pairing: NejiTen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;Disclaimer: Naruto – Kishihamoto Masashi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;Rate: K+&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 0);font-family:trebuchet ms;" &gt;This is my dreams, all about NejiTen. Hopr you enjoy. And, must remember, what i see, i’d rwrote&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div  style="text-align: center; font-weight: bold;font-family:times new roman;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 51);"&gt;The Dreams&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7QxMffvxI/AAAAAAAAAR4/k6K6JNuK2cU/s1600/nejit%C3%A9n.bmp"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 186px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7QxMffvxI/AAAAAAAAAR4/k6K6JNuK2cU/s400/nejit%C3%A9n.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498561738651451154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Tiếng hát cất lên trong đêm tối&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Du dương… nhẹ nhàng…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;Chỉ một lời nguyện cầu mà thôi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 51);"&gt;“Đừng để tôi rời xa người tôi yêu mến..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Một bãi sa mạc hoang tàn. Neji một mình băng qua nó, để trờ về quê hương mình – Konohagakure. Những cơn bão cát cứ chực chờn xuất hiện, và việc chống chọi với nó cùng cái nóng gay gắt cắt da xè thịt không phải chuyện dễ làm. Thiên nhiên, chính là một đối thủ đáng sợ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Đôi mắt trắng có thể thấu tất cả mọi thứ của cậu, có thể là một trong những công cụ rất tuyệt vời trong việc chống lại những cái ảo giác do “đối thủ” đáng gờm đó tạo ra. Neji liên tục bật Byakugan để nhìn xung quanh. Những bước chân cậu ngày một nặng hơn, bởi cái mặt cát nóng bỏng. Nhưng có vẻ, đối với một shinobi như cậu thì việc này cẳng là gì. Sức chịu đựng của một shinobi vốn hơn người thường đến mấy lần, đó là chưa nói, Neji là một trong những Jounin- một trong những thiên tài giỏi nhất của làng Lá.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Và đúng. Người thường thì sẽ rất dễ gục ngã trên sa mạc này.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Có người đằng kia… - Neji nghĩ thầm, khi thấy bóng của một cô gái loạng choạng, và chỉ chốc nữa, có thể, cô ấy sẽ ngã xuống.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cậu chạy thật nhanh đến. Không phải hoa mắt. Một cô gái với mái tóc dài buộc túm, trông quí phái và rất xinh đẹp. Điều lạ là, đôi mắt cô ấy, một đôi mắt xanh, lạnh lẽo và vô cảm, rất giống đôi mắt trắng cảcủa Neji. Cô gái khụy xuống, và ngất đi nhanh chóng. Hơi thở yếu ớt, đôi môi khô khốc thiếu nước chuyển sang màu xám, sắc mặt tái nhợt. Neji đỡ cô gái ấy, và xốc lên người. Cô gái nằm gọn trên lưng cậu, thiếp đi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji bước đi. Tốc độ đã chậm hơn, và sức nặng của cô gái lại khiến cậu càng mệt nhọc trong cái nắng chói chang. Nhưng với một người như cậu thì không tài nào cậu nỡ thấy chết mà không cứu.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;__________oOo_____________&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Sau một quãng đường gian nan từ sa mạc, cuối cùng Neji cũng trở về đến nơi. Cô gái mắt xanh ấy vẫn chưa tỉnh dậy, nhưng qua những cử động nhẹ nhàng của cô ấy, thì anh biết, cô ấy, vẫn còn thở.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Anh khẽ đặt cô ấy lên giường. Sở dĩ Neji không đưa cô vào bệnh viện Konoha, là vì, việc cậu mang một người ngoại quốc đến, nếu có một ai biết thì cậu sẽ khó mà giải thích, hay thậm chí là sẽ bị luật lệ của làng trừng phạt. Chuyện này, cậu phải tuyệt đối giữ bí mật, không cho một ai biết.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Một muỗng nước. Đúng như cậu suy đoán, chỉ cần nghỉ ngơi và một chút nước thì cô gái ấy sẽ tỉnh dậy.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Đây là đâu? – Cô gái hé mở đôi mắt mình, và hỏi khẽ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Konohagakure! Cô cứ nghỉ ngơi đi. Tối 12h tôi sẽ đưa cô ra khỏi làng. Còn bây giờ, tốt nhất là cô đừng ra ngoài. – Neji đứng lên, và đáp lại bằng một giọng lạnh lùng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Cảm ơn. Làm ơn cho tôi cho hỏi, anh là ai? – Cô gái gượng dậy, và cặp mày hơi chau vì mỏi mệt.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji đặt chiếc cốc xuống, trả lời câu hỏi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hyuuga Neji, ninja Konoha. Còn cô?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Tôi là Sumika Fubuki.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji không nói gì thêm, lặng lẽ ra khỏi nhà. Như mọi ngày, khi ra khỏi nhà thì ngoài việc đến tiệm ăn Soba và văn phòng Hokage, cậu chỉ đặt chân đến nhà của Tenten để cùng cô luyện tập những ninjutsu hay taijutsu mới. Từ lâu, nó đã trở thành thói quen của Neji và Tenten. Nghe có tiếng người gọi cửa, Tenten vội chạy xuống nhà, và cùng cậu bắt đầu cuộc tập luyện.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Bìa rừng. Nơi mà từ 8 năm nay, nó đã trờ thành “vật chiếm hữu” của hai “người bạn” để tập luyện. Hẳn nó vẫn gắn kết với biết bao kỉ niệm thời ấu thơ êm đẹp của hai người, và những tàn tích “ đáng tự hào” về những jutsu mới của họ, kèm theo là những gốc cây trơ trụi, những khu đất không bao giờ cỏ có thể mọc, hay nặng hơn là những nạn cháy rừng thường xuyên nhờ bùa nổ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Này Neji! Cậu đang nghĩ ngợi gì thế? – Tenten hỏi, khi nhận ra vẻ khác lạ của Neji sau nhiệm vụ gần đây nhất, tại sa mạc gần Suna.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Không có gì! – Vẫn câu trả lời thường ngày mỗi khi cô hỏi về vấn đề của riêng cậu. Mà nói trắng ra thì Neji cũng không biết là mình đang suy nghĩ về cái gì. Có thể là về cô gái mang tên Fubuki kì lạ kia.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten nhìn cậu vẻ mặt đăm chiêu mà cười thầm. Mỗi lần đi chung với cậu, là cô lại cảm thấy rất vui. Làm đồng đội bao nhiêu năm, nhưng cái cảm xúc kì lạ ấy của cô vẫn không hề thay đổi. Một chút bồi hồi, một chút sung sướng, và một chút gì đó, gọi nôm na là… dao động.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Khác hẳn với các cô gái khác, Tenten là một cô gái năng động hoạt bát, mạnh mẽ, tự tin, và luôn tìm cách để mạnh hơn. Cô cũng là một kunoichi rất thông minh, giỏi giang. Nhưng không phải bất kì cô gái nào “tài ba” cũng xấu xí như lời bọn con trai thường hay nói. Tenten rất xinh xắn, với đôi mắt nâu và mái tóc cột thành hai búi theo kiểu Trung Hoa. Hẳn là Neji cũng không phủ nhận điều này nhỉ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Neji? – Tenten ngó sang Neji, như để xem chừng dòng cảm xúc của cậu.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Xin lỗi, không có gì đâu.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Lại câu trả lời đó nữa. Tenten nhăn lại, rồi cũng buông cái cuộn ấn thư xuống, cất vào chiếc túi da màu đen sậm của mình.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Này, thôi thì hôm nay không tập luyện nữa nhé! Cậu bao tớ đi ăn tối đi!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji ngạc nhiên:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Sao?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Phá lệ một lần không được à? Vả lại, hôm nay trông cậu không muốn tập. – Tenten mỉm cười tinh ranh, đôi mắt díp lại đầy tinh nghịch hướng thẳng về Neji.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji thở dài. Cậu cũng không muốn nói nhiều, vì dù gì thì nếu có nói thêm cũng không lại Tenten. Mà cô ấy nói đúng đấy, vì hôm nay, cậu cũng chẳng có hứng thú để tập!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Được rồi! – Neji trả lời và có vẻ miễn cưỡng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cả hai cùng băng qua những dãy phố, và dừng chân tại một tiệm ăn. Những luồng khói nghi ngút của mấy mâm thức ăn nóng hổi cứ chực chờn và dụ dỗ những kẻ gần như đang chết vì đói. Không biết vô tình hay cố ý, mà cả bọn – 10 tên Jounin quen mặt khác đã chờ sẵn ở đó.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hey! Tenten-san! Neji-san! – Naruto đứng phắt dậy, vẫy tay về phía hai người. – Hẹn hò hả? Qua đây ăn cùng cho vui!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Không đợi một phút giây nào, Tenten đã đứng bên cạnh và tặng cho cậu một cái cốc thật mạnh vào đầu. Và hành động này của cô khiến cả bọn bật cười thành tiếng. Lee giơ ngón tay cái ra, tán thưởng:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hay lắm! Quá đúng phong cách của cậu!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Sâu róm nói gì đấy– Tenten cười, bỗng dưng Lee cảm thây một luồng sát khí nhắm thẳng vào mình, và … rầmm. Lee bị Tenten giáng xuống đầu một cú đấm đầy uy lực, thế mới biết con gái đáng sợ cỡ nào.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Ngược lại với sự vui vẻ của Tenten cùng bọn họ, Neji lại có vẻ không chút hứng thú, lặng lẽ ra về mà không nói tiếng nào.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Neji! – Tenten chạy theo.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Nghe tiếng gọi, người con trai với mái tóc dài dừng lại. Tenten đứng trước mặt cậu, thở hổn hển, và nắm lấy bàn tay cậu một cách vô ý.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Sao cậu lại bỏ đi?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji chưa đáp gì, chỉ nhìn xuống bàn tay mình. Cô thấy lạ, bèn nhìn theo ánh mắt của cậu. Bỗng dưng mặt cô đỏ như gấc, ngượng ngùng, vội buông tay ra.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Ối, xin lỗi, tớ vô ý quá…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji xua tay:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Không có gì đâu.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Nè! Sao cậu cứ dùng cái cụm “không có gì” khó nghe đó hoài vậy? – Tenten nổi giận – Không câu từ khác được sao?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji bối rối, và có hơi lúng túng:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Xin lỗi..&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten cau có, và làm cái vẻ mặt trông rất buồn cười.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Thôi thôi, bỏ qua cho cậu đó! Tớ chẳng còn hứng ăn nữa! Cho tớ ghé qua nhà mới của cậu xem qua được không? Nghe Hinata-san nói cậu đã dọn ra, không còn ở Hyuga phủ nữa!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Nghe lời yêu cầu đó, đột nhiên Neji giật bắn người. Cậu chợt nhớ đến Fubuki, vẫn còn ở nhà cậu. Nếu như Tenten hay bất kì ai khác biết, thông báo lên Tsunade-sama thì rất có thể sẽ có một hình phạt nào đó giáng xuống. Cậu thì không sao, chỉ lo cho Fubuki thôi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Khi khác đi. Hôm nay tớ có việc bận! – Neji nói đỡ. Nhưng biểu hiện của một người-thật-thà như cậu thì khó có thể qua mắt một cô gái tinh đời chuyên phân tích như Tenten.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cũng biết là hẳn Neji có chuyện gì rồi. Nhưng cô cũng không muốn nói gì nhiều, vì cô cũng hiểu, có rà hỏi thì cậu bạn thân này cũng không trả lời đâu. Bản tính ấy của Neji cô quá hiểu rồi còn gì!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Tớ về đây! Hôm nay chán thật! Hẹn cậu ngày mai!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten nói rồi hòa lẫn vào dóng người phía trước. Neji không muốn can ngăn gì, vì cậu cũng chẵng muốn nấn ná bên ngoài làm gì nếu không phải là luyện tập.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cậu ghé qua một tiệm ăn khác, là tiệm Ramen quen thuộc của tên đại Baka Naruto, mua hai phần ăn về. Hẳn nhiên chủ tiệm Ichiraku rất ngạc nhiên:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Mua cho ai nữa thế, Neji ? Tenten à ?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji gật đầu cho xong chuyện, rồi đưa tiền và cầm hai phần ăn về.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cậu bước đến một căn nhà, mà theo suy đoán thì có thể đó chính là “nhà mới” của cậu mà cậu dọn ra cách đấy mấy hôm. Căn nhà trông có vẻ rất giản dị, gọn gàng, với những bức tranh trang trí và bộ ghế salon nhỏ năm gọn ở phòng khách. Sâu vào chút nữa chính là phòng ngủ, cũng là cái nhà bếp của cậu. Tuy Neji không phải là một người giỏi dọn dẹp việc nhà, nhưng căn phòng của cậu luôn tươm tất và sạch sẽ, theo cách nhìn của một tên con trai bừa bộn khác.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Chào cậu, Hyuuga! – Fubuki đang ngồi bên bàn ăn cùng những món ăn đã được bày biện sẵn.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji không khỏi ngạc nhiên:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Tất cả các món này, đều do cô làm sao ?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Ừ! Xem như trả ơn cậu đã chăm sóc tôi mấy ngày qua..&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Ôi không! Tôi vừa mua hai phần ăn…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Fubuki ngượng ngùng, đáp lại:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Xin lỗi… Tôi…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji hơi chau lại, rồi cũng ngồi xuống bàn ăn. Anh đưa cho Fubuki bịch đồ ăn vừa mua:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Thôi thì cô cầm hai suất ăn này, để trên đường đi còn có mà cầm cự. Cảm ơn cô vì đã nấu nướng cho tôi bữa ăn hôm nay!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Nói xong, Neji ngồi xuống, và nhấc chiếc đũa lên. Fubuki mỉm cười. Lạ thay, một nụ cười vô cảm!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Imatadakisu! – Cô nói khẽ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji cười trả lại, rồi cũng bắt đầu với bữa ăn của mình.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Xin lỗi.. đã làm phiền anh nhiều thứ quá…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Không sao đâu. Tôi cũng không bận lắm! – Neji vừa nói, vừa gắp thêm miếng rau và cho vào miệng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Fubuki khẽ vuốt lại mái tóc của mình, rồi cũng dùng bữa. Một điều gì đó, khiến Neji cảm thấy trong cô gái này, có gì đó giống cậu…Giống đến không ngờ. Diện mạo, tính cách,…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tối – 12h đêm. Khi hai shinobi canh gác ngày hôm nay là Genma và Shizune đã chuẩn bị đổi ca sang cho cậu và một cô gái khác mà cậu chưa biết đó là ai, Neji dẫn Fubuki đi men ra biến giới.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Từ cổng chính này, cô có thể hướng ra các hai làng gần đây nhất – Sunagakure và Iwagakure. Cô muốn đi đâu?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Tôi sẽ đến đất nước của tôi, ở gần Iwagakure…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Thế thì cứ đi theo hướng Bắc. Tôi chỉ có thể giúp cô đến đây thôi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Không cần, tôi cảm ơn anh rất nhiều! – Fubuki cúi chào, rồi chạy thật nhanh. Chỉ trong chốc lát, bóng của cô đã mất hút trong cái bóng đêm dài dăng dẳng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Đột nhiên, tiếng bước chân của ai đó tiến đến, khiến Neji giật bắn người.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Ai thế, Neji? – Giọng nói quen thuộc cất lên. Neji quay phắt đầu lại.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Không… không ai cả!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten vẫn chỉ về phía trước, và vẫn không bỏ qua cái vẻ ngờ hoặc đó:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Rõ ràng mình thấy có người vừa đi từ đây đến hướng đó! Cậu đừng chối!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Chỉ là một ninja tình báo thôi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten vẫn nghi ngờ. Nhưng vẫn cái lẽ thường, có hỏi thì cũng không nói, nên cô gái Trung Hoa này đành im lặng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hôm nay tớ và cậu trực chung đấy! – Tenten ngồi phịch xuống cái ghế bằng gỗ quí hiếm trong phòng trực ngoài biên giới Konoha. Trông cô chẳng có chút thoải mái nào cả.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;___________oOo_____________&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Mặt trời ló dạng. Những tia nắng ban mai bắt đầu buông xuống. Neji và Tenten cũng bắt đầu… ngáp dài ngáp dắn, vì cả hai sau ca trực suốt đếm, nên rất buồn ngủ và mệt mỏi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Thế như họ vẫn chưa được nghỉ ngơi đâu. Bởi Shizune vừa sáng sớm đã chạy đến với vẻ hốt hoảng:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Neji! Tenten! Nhiệm vụ cấp S!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cả hai đứng phắt dậy, cùng chạy theo Shizune về văn phòng Hokage. Vừa bước vào sau cánh cửa bằng gỗ quí, một tiếng động vang trời dã khiến Neji lẫn Tenten giật mình.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Trong làng này có người đã che giấu nữ hoàng của Sông Quốc ! Bây giờ, không có nữ hoàng, những tên phản loạn của đất nước đã bắt đầu nổi dậy!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji giật bắn mình. Bây giờ cậu mới ngớ ra rằng Fubuki chính là Nữ hoàng của Sông Quốc nằm bên phía bắc Konoha.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Nếu bọn phản loạn của Sông Quốc nổi dậy, rất có thể chúng sẽ kết hợp với Iwa – Tsuchikage, để tấn công đến cả làng của chúng ta lẫn Sunagakure…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Vậy nhiệm vụ của chúng tôi là tìm ra nữ hoàng? – Tenten gặng hỏi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tsunade chống cằm lên chiếc bàn, và hướng thẳng ánh mắt đến Neji. Đôi mắt bà xoáy sâu vào tâm can vị Jounin trẻ tuổi này, khiến cậu giật bắn người, và hi vọng là bà không biết được điều gì.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Không. Nữ hoàng đã về đến Sông Quốc. Và nhiệm vụ của hai ngươi, đó là dẹp bọn phản loạn. THI HÀNH!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Sau tiếng hô to của Tsunade, Neji lẫn Tenten đều nhất loạt vọt đi bằng những bước bật xa nhanh chóng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji và Tenten vượt qua cổng chính của Konoha. Với một tốc độ phi thường, họ lao nhanh qua những tán cây, rồi vượt qua những ngôi làng nhỏ nằm sâu trong rừng. Chốc sau, họ đã đến nơi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;_______o0o_______&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Sông Quốc.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Quả đúng với cái tên của nó, Sông Quốc bao gồm những con sông giăng thành một mạng lười chằng chịt. Xung quanh ven bờ sông là những con tàu đánh cá, và những ngôi nhà được lợp bằng mái tranh. Nhìn sơ qua cũng biết chắc, đất nước này giàu lên nhờ hẳn và thủy sản và nông nghiệp.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji và Tenten cùng tiến sâu vào đất nước, và ngắm nhìn xung quanh. Họ càng ngạc nhiên hơn, với những dãy nhà san sát nằm bìa bờ sông nếu để ý thì có thể thấy, chúng hoàn toàn được sơn màu tối như đen hay nâu. Nhưng điều đặc biệt là những căn nhà như thế thì không có cửa, mà đồ đạc trong nhà thì trưng bày toàn những vật quí hiếm. Con người ở đây tấp nập đi qua lại, và dán cho họ một ánh mắt nữa ngờ hoặc, nữa khinh bỉ, hay những biểu hiện kì lạ khiến cho đôi ninja này sởn cả gai ốc.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Ớn quá! – Vừa nói, Tenten cũng rung mình mây cái. Cái giọng nhỏ như gió thoảng của cô bắt đầu chìm dần.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Đôi lúc, những cái cây kì lạ ngọ nguậy, nhe ra một hàm răng dính đầy máu tươi. Có khi thì lại những loài rắn hổ bò ra quanh quẩn bên những căn nhà, để lại phía sau là những vết nhớt lầy khó chịu và ghê tởm.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Đừng để ý đến chúng. Đây là lần đầu tiên tớ và cậu đến đây, cứ cư xử bình thường…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten đành khép nép, đi phía sau lưng Neji, và vẫn những cái liếc mắt khó xử. Không hiểu tại sao mỗi lần bước đi thì những con mắt khó chịu của người dân quanh đây lại gán cho họ.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Đi một lúc thì cả ai cũng đến kinh thành. Đó là một cung điện nguy nga tráng lệ, với những chạm khắc tinh hoa bằng kim cương, những cột dựng chắc chắn, và khối nhà huy hoàng như được xây lên bằng những tấn vàng vậy. Cả hai chắc chắn một điều, Sông Quốc này không phải là một đất nước nhỏ. Xét theo mọi mặt, thì dù có là Ngũ Đại cường quốc – Konoha Suna Iwa Kumo Tsuchi – thì cũng không tài nào xây cất được một tòa lâu đài lộng lẫy như vậy.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Không cần đợi lâu, Neji và Tenten vừa bước đến nơi, một cô gái, với một bộ y phục dài đến gót chân, kèm theo là một tấm khăn choàng. Tóc cô xõa dài, buộc túm, đội thêm một chiếc vương miệng bằng vàng. Đôi mắt xanh sâu thẳm lạnh lùng ấy một vẻ gì đó rất giống Neji.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Thật tuyệt khi chúng ta lại gặp nhau ở đây, Hyuuga-dono!*&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten trố mắt nhìn Neji:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hai.. hai người gặp nhau rồi à? Chẳng lẽ… Neji… cậu là người che giấu nữ hoàng?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji không đáp Tenten, mà quay sang vị nữ hoàng đáng kính ấy:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Rất vui được gặp lại nữ hoàng, Sumika-sama. Và nữ hoàng hãy cứ gọi tôi là Neji.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Vậy.. Neji-san! Tsunade phái ngươi cùng cô gái này đến đây để dẹp loạn, đúng không? Cô tên gì?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten ấp úng đáp, có lẽ là vì cô vẫn còn bbỡ ngỡ:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Tôi.. Te..Tenten, thưa nữ hoàng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Fubuki lại quay sang Neji:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Để trả ơn anh, tôi muốn phong anh làm đại tướng quân. Vả lại, anh cũng là một Jounin tài ba trong làng…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cả Neji và Tenten đều mở to mắt, kinh ngạc qua đỗi. Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc mà Fubuki vừa nêu ra.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Trái với vẻ lo âu của Neji, Tenten lại vui mừng ra mặt. Lần nào cũng thế, kể cả lần cậu được đề cử làm Jounin**. Có thể là do cô rất tin tưởng Neji, và một phần cũng vì cô tự hào về cậu.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Quá tuyệt vời! Neji! Nhận lời đi! – Tenten thúc cậu.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Nhưng… - Neji ngập ngừng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Fubuki cười:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Cậu cứ suy nghĩ đi, tôi không ép đâu! Tiền lương mỗi tháng rất-cao! *** - Người nữ hoàng tóc xanh kia nhấn mạnh.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Nhưng – Fubuki nói tiếp – Cậu có thể sẽ phải rời bỏ Konoha để đến đây đấy. Tôi nghe nói, cậu chẳng có gia đình, nên tôi nghĩ chắc cũng chẳng có việc gì đâu. – Rồi cô quay sang Tenten – Nếu như cô hoàn thành tốt nhiệm vụ này, tôi sẽ cho cô hai nguyện vọng. Được chứ?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Không đợi đến câu trả lời của Tenten, Fubuki quay vào trong, và ra lệnh cho các nô hầu sắp xếp chỗ ngủ cho hai người.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hai người đi theo tôi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Neji và Tenten đi theo sau người nô hầu với chiếc áo màu trắng. Lớp áo sau mỏng, đến nỗi, họ có thể thấy cả vết xăm hình con rắn ở trên lưng của cô nô hầu. Tenten đã toan hỏi, nhưng cô lại bị Neji ngăn lại. Có lẽ cậu đúng. Nhớ lại những ánh mắt căm ghét mà những bọn thực-dân dán cho họ, cô đành cúi đầu và không nói gì thêm.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Hai người chịu khó ở chung một phòng vậy, vì hoàng cung chẳng còn phòng nào…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cả hai bước vào căn phòng ngủ. Nó được trang hoàng bằng những bức tranh lồng qua khung là một tấm kính mỏng trong suốt. Bên cạnh là hai chiếc ghế ngồi được chạm khắc tinh tế với những đường cong của một loài rắn hổ. Nhưng cái mà họ chú ý đến không phải là những vật bày biện tuyệt đẹp đó, mà chính là…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Cái gì? Giường - đôi? Không đùa đấy chứ? – Neji lẫn Tenten đều đồng thanh với nỗi kinh hoàng và một chút ngại ngùng. Cả hai đều rất buồn ngủ, mà chiếc giường lẫn vật dụng trong phòng đều chiếm hết chỗ, chỉ có mỗi chiếc giường là có thể nằm lên, nhưng…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Để tớ ngủ trên ghế, cậu nằm lên giường đi! – Neji mở lời, sau vài phút bàng hoàng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten xua tay:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Thôi, không được đâu! Cứ ngủ trên giường đi! Bạn thân bao nhiêu năm, vả lại tớ quá rõ tính cậu còn gì! Cậu làm gì được tớ chứ!&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Bị cơn buồn ngủ khống chế, Neji đặt ngay túi đồ của mình lên và nằm ườn trên chiếc giường đôi bằng gỗ được lót một tấm nệm dày êm ái.( Chán ông này quá, hok biết nhường nhịn phụ nữ gì cả =”=.) Về phần Tenten, cô lấy một bộ đồ, một chiếc khăn, và đi vào phòng tắm.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Rầm!!...&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten vừa tháo hai nút áo, thì một trận động đất xảy ra, khiến cô té nhào, không kịp lấy thăng bằng. Cánh cửa phòng tắm mở toang ra, và cố ngã xuống chiếc giường, ngay nơi mà Neji đang nằm ngủ một cách ngon lành. Cậu bị đánh thức, bởi một thứ gì đó chạm vào môi cậu, làm cậu đau điếng.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Te…&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Cả hai điếng người, và khuôn mặt đỏ như quả gấc. Môi kề môi.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;- Neji, tôi cần bàn với anh chút… - Fubuki vừa mở toang cửa phòng. Ngay lập tức, vừa nhìn thấy cảnh đó, cô vội đóng lại, và đi ra ngoài.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Tenten vội cài lại nút áo, ríu rít xin lỗi Neji, rồi chạy đuổi theo Fubuki.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;End Part 1.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 102);font-family:verdana;font-size:85%;"  &gt;Thanks for reading.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;* Dono: Ân nhân, có thể xem trong Naruto tập 47 tái bản của TVM Comics.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;** Chi tiết xem trong Ngày mới của Ninja tại http://vishiha.blogspot.com/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*** Đính chính, Neji là một kẻ tham tiền, xem tập Naruto Anime 202&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-6300242899119288875?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/6300242899119288875/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=6300242899119288875&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6300242899119288875'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6300242899119288875'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/dream-chap-1-nguoi-con-gai-ky-la.html' title='The Dream Chap 1 : Người con gái kỳ lạ'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE7QxMffvxI/AAAAAAAAAR4/k6K6JNuK2cU/s72-c/nejit%C3%A9n.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-2895701939864003774</id><published>2010-07-26T23:00:00.005+12:00</published><updated>2010-07-26T23:46:15.411+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Pictures made by me'/><title type='text'>NejiTen - by me</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE1yo3LMEQI/AAAAAAAAARA/oHqdAe6ieIk/s1600/untitled.bmp"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 279px; height: 199px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE1yo3LMEQI/AAAAAAAAARA/oHqdAe6ieIk/s200/untitled.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498176766420455682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:verdana;" &gt;Ai da, bức này nhìn đẹp phết nhỉ, làm hết nửa ngày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:verdana;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:verdana;" &gt;&lt;a onblur="try  {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE11Tqz0gKI/AAAAAAAAARI/QQk_cUneFaI/s1600/nejiten.png"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 273px; height: 139px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE11Tqz0gKI/AAAAAAAAARI/QQk_cUneFaI/s200/nejiten.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5498179700858847394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: verdana; font-weight: bold;"&gt;Bức này Neji với Ten đáng iu quá :X&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-2895701939864003774?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/2895701939864003774/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=2895701939864003774&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2895701939864003774'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2895701939864003774'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/nejiten-by-me.html' title='NejiTen - by me'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TE1yo3LMEQI/AAAAAAAAARA/oHqdAe6ieIk/s72-c/untitled.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-8669592959702803105</id><published>2010-07-26T18:47:00.001+12:00</published><updated>2010-07-26T18:47:47.930+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>chap 7</title><content type='html'>Chap 7: Con quái vật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khu rừng tối âm u này, những loài thú dữ cứ chập chờn, chực tấn công những con mồi ngon mà chúng nhìn thấy. Xung quanh đó là những loài thực vật chứa những chết độc giết người không gớm tay. Đó là chưa kể đến những ketsu vô cùng lợi hại, hay những Jounin như đang đợi chờ có người lọt vào bẫy của họ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc thi này không dễ chút nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vùn vụt. Tiểu đội 10 phóng như bay về phía Tây Bắc như Ten Ten đã nói. Quả thật, đúng như cô nói, đường này rất an toàn, không gặp nhiều trở ngại. Nhưng không chỉ mỗi họ là chọn con đường đó. Hơn 1/3 các tổ khác cũng chọn con đường này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou mở những sợi chỉ chakra sắc bén của mình ra, và bắt đầu giăng những cái bẫy mắt thường không thể nào nhìn thấy. Anh giật sợi chỉ lên, kéo qua, làm chân của những tổ phía trước bị đứt ra, máu lan ra khắp nơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari cười, một chút nhạo báng và một chút tán thưởng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, có cần phải hành động nhanh thế không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mới có hai tổ, lo gì chứ! Họ cũng chỉ là những kẻ yếu đuối, không đáng ngại.-Kankurou tỉnh như không.- Vả lại, họ có thể tự khâu lại mà, Chiyo-sama có thể giúp họ! Đâu phải là tàn phế cả đời!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari nhìn cậu và nhếch mép lên đầy tự tin. Neji không đáp lại câu nào, nhưng trông khuôn mặt cậu, dường như cậu cũng tán thành với ý kiến đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Các sama ác quá! -_-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những kẻ vừa bị thương rên lên thảm thiết vì quá đau đớn, buộc phải rời khỏi cuộc thi. Và những tiếng vùn vụt của kẻ chạy trước vẫn không ngớt, như một giai điệu quen thuộc vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade, giờ vẫn ngồi trong văn phòng Hokage, nhâm nhi rượu. Bà nghe rõ mồn một những tiếng la đáng sợ của cuộc thi, cười thầm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Hê hê, cuộc thi bắt đầu rồi! Không ngờ lại nhanh như thế! Lại sắp bận rộn nữa đây.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cốc cốc!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai đấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giọng nói ngoài cửa vọng vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hokage-sama, là… em, Hinata.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vào đi! -  Tsunade nói vọng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata chậm rãi bước vào. Cô bắt đầu cuộc nói chuyện:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hokage-sama, có thể cho em biết về địa điểm thi Jounin không ạ? Em… không an tâm… Lúc sáng, khi cùng Ten Ten-san và Lee-san đến địa điểm thi, có gì đó không ổn trong khu rừng… Hình như là có một con quái vật…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade bật dậy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái… cái gì!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tiếng rên của nó rất thảm thiết! Đôi lúc nó lại vang lên… và em cảm nhận được luồng chakra kinh khủng của nó…&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tsunade đấm thật mạnh vào bàn, sắc mặt xanh xao:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không xong rồi, lại là cái tên đó… Lần này ta phải tính sổ hắn mới được!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có chuyện gì ư, Hokage-sama?-Hinata gặng hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải!- Bà trả lời, rồi quay đầu lại Shizune – Shizune-chan! Mau cho gọi Sakura, bảo cô ta tập hợp 5 Gennin và Chuunin giỏi nhất cho ta! ( Giống lúc cứu Sasuke wé!~)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune vâng lệnh ngay, chạy đi tìm. Hinata vẫn ở đó, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-chan! Ta có nhiệm vụ giao cho ngươi đây. – Tsunade nghiêm mặt, không còn dáng vẻ lười biếng như mọi lúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, Tsunade-sama…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade lấy ra một lọ thuốc trị thương, giao cho Hinata, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-chan, ngươi mau tìm giám khảo của cuộc thi thứ nhất, Shitaino, đưa cho ông ta lọ thuốc này. Vậy thôi. Nhưng cẩn thận đấy! Nếu có gì bất ổn thì quay về ngay, cấm không được manh động!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rõ, Tsunade-sama!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dứt lời, Hinata phóng đi ngay, không chần chừ một giây. Cô có vẻ khá lo cho Neji, vì anh cũng tham gia cuộc thi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune quay lại. Phía sau là Sakura và 5 Gennin-Chuunin mà cô  chọn, gồm: Ten Ten, Shikamaru, Shino, Ino, Kiba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade tức giận, hét lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta bảo ngươi chọn những Gennin, Chuunin giỏi nhất, sao lại chọn cái bọn nhóc này hả, Sakura-chan!!!???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru ngắt lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Hokage-sama! Bà nói ai là bọn nhóc hả!? Chúng tôi 13-14 tuổi hết rồi đấy nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ, phải đó! – Sakura tiếp lời – Vả lại, mỗi người bọn họ đều có nhẫn thuật, sở trường riêng, có thể giúp ít nhiều trong nhiệm vụ này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade nhăn mặt, đưa tay lên trán:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta hết nói nổi rồi! Bây giờ có cho gọi lại chắc không còn đủ thời gian. Vậy thì tiến hành đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru cướp lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khoan Tsunade-sama! Theo Shizune-san nói thì đây là nhiệm vụ cấp S, mà sao lại cho gọi tòan là các Gennin, Chuunin thế này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng là Nara! Phán đoán hay lắm! Nhưng ngươi đã quên một chuyện, là tất cả các Jounin đều đi làm nhiệm vụ do cuộc thi Jounin hay sao!? Ngoài ra, nhiệm vụ này không chỉ các ngươi làm. Mà thậm chí ta cũng phải tham gia. Như vậy đủ chưa!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hừ… nói nhiệm vụ ( và tiền công) đi! Nếu đã bắt buộc thì phải tiến hành thôi!- Shikamaru cằn nhằn, thái độ như bị miễn cưỡng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được! Bây giờ, các ngươi hãy tới phía Tây Bắc, gần con sông trên bản đồ ( Ta wên tên rồi) và giết chết con quái vật ở gần đó đi! Đừng có chết đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rõ!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáu người cùng lao thật nhanh đến khu rừng. Chợt, họ bỗng lạnh cả xương sườn, cảm giác vô cùng đáng sợ, khi nghe phải tiếng rên rỉ. Ino run người:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái…cái gì vậy? Cứ lâu lâu thì nó lại vang lên, đáng sợ quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có lẽ là tiếng con quái vật đó ấy mà! - Kiba nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi thôi, nếu con quái vật ấy đáng sợ như thế thì tớ xin kiếu trước! – Ino rùng mình, và chợt dừng chân lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura nhạo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ối trời, có phải là Ino không vậy? Sau từng ấy lần chiến đấu, đối mặt với tử thần mà còn không sợ mà lần này lại co rúm ngươi chỉ vì một con vật không ra hình thù gì hay sao!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-chan!! Tớ nói đùa thôi, làm gì dữ thế?-Ino bực dọc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Shikamaru lại càu nhàu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật là… Bọn con gái cứ nhiều chuyện như thế đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino và Sakura đồng thanh hét lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- CẬU NÓI CÁI GÌ HẢ!???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru hạ giọng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không có gì… ( Dữ quá!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino chen vào cuộc đối thọai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ở đây có đến những ba cô gái, nên lựa lời mà nói đấy, Shikamaru-kun! Coi chừng bọn họ giận dữ, liên lụy đến bọn tớ thì chết! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu nói chí lí, Shino-kun! Hê hê!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc cho những người bạn của mình trò chuyện, Ten Ten vẫn cứ lao thẳng về phía trước. Cô rất hớt hải, gấp gáp. Cô đang sợ điều gì đó. Nếu như “điều đó” xảy ra, cuộc sống của cô sẽ bỗng chốc trở thành địa ngục. Tỉ lệ “ điều đó” không xảy ra chỉ còn là 10%.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“ Neji-kun!! Cầu mong cậu bình yên…”&lt;br /&gt;-------------------------------------------&lt;br /&gt;Neji, Temari và Kankurou dừng lại ở gốc cây cổ thụ, cách con sông (không biết tên) không xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng rên vẫn còn vang lên. Temari cười khẩy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ôi chao, càng ngày càng nhiều tiếng rên rỉ nhỉ, cuộc thi này thú vị quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô không thấy lạ sao, Temari-san? Tiếng rên ấy không phải của con người! Mà nó cũng chỉ phát ra ở một phía!  Càng ngày càng gần đấy!-Neji ngắt lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou gật đầu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! Tôi cũng cảm thấy thế! Chắc là có gì đó quái lạ ở đây! Nhưng mà thường ngày chúng ta luyện tập đâu có cái gì bất thường?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chắc là có tay ai đó nhúng tay vào! – Neji khẳng định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari giật nảy, nghĩ ngay tới một người:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là Orochimaru?  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Neji đáp ngay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! Rắn đâu có biết rên rỉ tới cỡ đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nói cũng đúng nhỉ!? Thế thì là ai? Shinobi của làng nào nhỉ!?-Temari tự hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji, vẻ trầm ngâm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chỉ còn cách tìm hiểu thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari ngăn lại ngay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng như thế sẽ làm chúng ta chậm trễ mất..!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì… tới đâu hay tới đó! Chỉ còn cách chiến đấu thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con quái vật… đang đợi phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 7. &lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chap này… lúnói nhiều y chang… mình &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-8669592959702803105?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/8669592959702803105/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=8669592959702803105&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8669592959702803105'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8669592959702803105'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-7.html' title='chap 7'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-8753365482985178654</id><published>2010-07-26T18:43:00.001+12:00</published><updated>2010-07-26T18:47:01.023+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 6</title><content type='html'>Chap 6: Vòng thi đầu tiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ánh nắng chan hòa len lỏi vào những căn phòng nhỏ bé của các shinobi. Nó chỉ nhẹ nhàng và dịu dàng, không còn gay gắt và khắt khe. Bên ngòai, từng kẽ lá cũng đung đưa, nhịp nhàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một câu nói của ai đó vang lên vẳng vẳng trong đầu, như nhắc nhở và cầu chúc cho ai đó một sự tốt lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần biên giới Konoha, đó là một khu rừng, với hàng trăm lọai thực vật, cỏ cây và động vậy quí hiếm, dữ tợn. Không phải ai cũng có thể đến khu rừng đó. Nhưng cũng không phải rằng không ai được đến đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì đây là nơi diễn ra cuộc thi của các shinobi. Cuộc thi tuyển Jounin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade, vị lãnh tụ vĩ đại của Konoha, lần này không còn xuất hiện trong bộ đồ trắng-đen và chiếc áo khóac xanh như thường lệ nữa. Giờ đây, bà mặc bộ đồ đen của các shinobi thời xưa, thêm ở ngòai là chiếc áo khóac màu trắng viền đỏ như Hokage đệ Tam, đệ Tứ, trông khác hẳn thường ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nào, tất cả các thí sinh đã có mặt đầy đủ chứ?-Shizune, đứng phía sau Tsunade, hỏi lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có!-Tất cả trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có ai muốn rút lui không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một Chuunin trong đám người đó bước lên phía trước, với vẻ bực dọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, hỏi gì lạ thế? Chưa tham gia mà rút lui à!? Ta không ngu đến chừng đó! Tốt nhất là nên bắt đầu đi, trước khi ta đây nổi giận! ( Nguy to rồi, heheh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade đại nhân nhanh như cắt, biến vụt ra phía sau tên Chuunin đó, và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Bốp!!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên vừa nãy liền bị đấm một cú trời giáng, hộc ra máu, văng ra xa. Khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi. Tsunade nói, ánh mắt vô cùng sắc lạnh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nên biết điều chút đấy! Dù gì thì ngươi cũng chỉ là Chuunin, nếu còn ngông cuồng, ta đây sẽ cho ngươi về chầu Diêm Vương trước khi ngươi kịp tham gia vòng thi thứ nhất đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả im lặng, không dám mở miệng. Tsunade quay về chiếc ghế Hokage và ngồi với dáng vẻ uy nghiêm, điềm đạm ( như không có chuyện gì xảy ra). Ngài nói tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vòng thi đầu tiên chính là… chạy đua!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những con mắt ngơ ngáo nhìn nhau. Chẳng lẽ vòng thi đầu tiên của cuộc thi Jounin chỉ đơn giản là chạy đua?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune nhận ra ngay, liền gải thích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không đơn giản như mọi người nghĩ đâu! Thể lệ như sau: Tất cả các tổ cùng nhau đua từ đây đến văn phòng Kazakage ở Sabaku! Thời hạn là ba ngày. Năm tổ về đầu tiên trong thời hạn qui định sẽ vượt qua. Và tất nhiên, trên đường sẽ có các Jounin của hai làng Sabaku và Konoha chặn đường, có thể họ sẽ giết chết luôn nếu các mọi người không chống cự nổi. Ngòai ra, các tổ còn có thể chiến đấu lẫn nhau để cản đường. Tất nhiên, trên đường có rất nhiều cạm bẫy, hay những loại genjutsu do ketsu gây nên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Khó khăn dzậy hả trời..???)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế khi nào bắt đầu, Tsunade-sama và Shizune-san?-Temari giơ tay lên, hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng sáng ngày mai. Bây giờ, các ngươi hãy nhận bản đồ, thảo luận và về nhà chuẩn bị đi. Mai, trước khi mặt trời mọc đều phải ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu đội mới, tiểu đội 10, gồm ba thành viên là Temari-đội trưởng, Kankurou và Neji, nhận bản đồ và ra về. (Còn đám ninja hôm qua tấn công họ là tiểu đội 5. Gồm: Kaeru-đội trưởng, là tên đáng sợ nhất, tiếp theo là tên chuyên tạo kết giới-Aki, và cuối cùng là Nezumi-cô gái khinh ngươi và ngạo mạn.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường làng quen thuộc khi nào, hôm nay bỗng dưng khác hẳn. Không phải là cảnh vật thay đổi, không phải là khí hậu thay đổi, càng không phải là bầu trời thay đổi. Mà là tâm trạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có chút gì đó sợ hãi, quyết tâm và kiên định trong lòng của một shinobi nhỏ bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Căn phòng bừa bộn, rải rác trong phòng đầy những chiếc shuriken, katana, kunai,…và cả những con rối, cây quạt sắt của Kankurou và Temari đang mướn trong thời gian thi Jounin. Neji cũng ở đó. Họ đang bàn luận rất sôi nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, chọn đường náo là ngắn nhất bây giờ, Neji-kun?-Temari chỉ tay vào bản đồ, hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhăn mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hỏi tôi làm sao mà tôi biết chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chứ không phải là cậu và Ten Ten hay cùng tập luyện ở đó sao!? Khu rừng đó không phải quá quen với cậu sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhún vai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! Tất nhiên! Cái đó thì hỏi Ten ten chứ tôi không rành rẽ! Cô ta chọn nên tôi cũng phải theo thôi! Ten Ten-chan rất quen với địa hình ở đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou kéo cả hai người đồng đội:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì mau đi thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cốc cốc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ trong nhà, Ten ten bước ra. Vừa mở cửa, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy Kankurou, Temari và cả Neji đều ở đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;– Các cậu có chuyện gì cần ở mình à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari, vẻ mặt rất nghiêm túc, gật đầu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! Chúng tôi có chuyện cần hỏi cậu, Ten ten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì mời vào nhà! Tôi sẽ làm chút trà đãi các cậu nếu các cậu không chê!-Ten Ten mời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji liền ngăn khéo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không..không cần đâu! Chúng tôi đang rất gấp! ( Neji-sama kì quá! T_T)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten xìu lại liền:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy…sao? Thế thì thôi! Các cậu vào nhà đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari và Kankurou cùng bước vào căn phòng nhỏ bé của Ten Ten. Căn phòng không rộng như căn trọ của Temari và Kankurou, nhưng lại rất gọn gàng, ngăn nắp. Nó không được trang trí bằng những tấm hình, giấy dán tường, hay những cành hoa tươi mới như Sakura hoặc Ino, mà chỉ đơn giản là những kệ để vũ khí, một chiếc giường, một cái bàn và tấm hình của tiểu đội 13.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu nhiều vũ khí thế hả, Ten Ten-san?- Temari bất ngờ trước ba cái kệ toàn vũ khí và ấn thư của Ten Ten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừhm! Đó là sở trường của mình! Nhưng vậy cũng không thắng nổi chị thôi, Temari-san!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari phẩy tay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ài, chuyện cũ thế mà còn nhớ à!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mới có một năm thôi mà!?- Ten Ten cắc cớ.&lt;br /&gt;Neji gắt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nè nè, mau trở lại vấn đề chính đi!! Ten Ten-chan, cậu biết lối đi nhanh nhất đến Sabaku bằng đường từ khu rừng chúng ta hay cùng tập luyện không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có bản đồ thì cho tớ xem. Tớ nghĩ mình có thể giúp gì đó cho các cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou rút từ trong túi cái bản đồ mà Shizune đã phát. Tấm bản đồ trong có vẻ hơi cũ kĩ, nhưng từng chữ vẫn có thể thấy rõ mồn một.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bồn người tụ họp lại một chỗ. Ten ten xem xét qua một lần, suy nghĩ hồi lâu, cô nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Theo hướng Tây Bắc, băng qua con sông này là hay nhất! Vả lại, khu vực này cũng khá ít các động vật hoang dã, địa hình lại dễ đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari nghi ngờ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nè, cậu có chắc không đó!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị đừng có mà quyết đóan như thế! Cứ tin em đi! Em rất chắc chắn.-Ten Ten càu nhàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou thở mọt hơi rõ dài:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi thì… tạm tin ở cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm sau. Tiểu đội 10 đến sớm nhất. Bản thân họ rất háo hức cho cuộc thi này. Mỗi người tự chuẩn bị cho mình rất kĩ càng: Temari thì vẫn bộ đồ ninja màu tím nhạt với một chiếc áo giáp bằng sắt trước ngực, bên sau lưng là chiếc quạt to tướng. Kankurou thì hai chú rối với hàng loạt những cây kim châm tẩm độc, cùng bộ y phục đen ngòm bó sát từ đầu đến thân; chỉ riêng Neji thì hơi khác hơn chút: bộ áo màu trắng tay ngắn và một chiếc áo giáp màu vàng bê ngoài, một chiếc xề gông đen giống bộ đồ của Sakura và cái xà cạp dài hơn đầu gối, phía sau là túi dựng vũ khí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất chợt, Hinata cùng tiểu đội 13 ( Ten Ten và Lee) xất hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có chuyện gì thế?-Neji ngạc nhiên khi thấy cả ba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ah không, chúng tớ chỉ đến chúc cậu may mắn thôi! –Ten Ten trả lời.- Cậu sắp thi Jounin rồi mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Rãnh rỗi thế!?Thật là…”-Neji thầm nghĩ. ( Sama nói đúng đó! Rỗi ghê!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata ấp úng như thường ngày:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san… chúc… chúc anh may mắn! Cả Kankurou-san và Temari-san nữa… Lên đường bình an.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lee hí hửng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Đừng để tớ thất vọng đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiểu đội 10 ai cũng bực dọc vì hành động… rãnh rỗi của tiểu đội 13 và Hinata. Nhưng trong lòng họ cũng cảm thấy được chút gì đó dễ chịu, vì đó là cảm giác được người khác quan tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten Ten đưa cho Neji cuộn ấn chú, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây là cuộn ấn chú của tớ! Cậu có thể dùng nó khi gặp bẫy. Vậy thôi.- Cô thì thầm vào tai Neji - Đừng có nghĩ là tụi tớ rãnh rỗi nhé!&lt;br /&gt;( Sama hay quá! Đóan được suy nghĩ nữa!!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình minh đã bắt đầu dâng lên. Tất cả các thí sinh đã đến đủ, còn Hinata cùng tiểu đội 13 đã quay về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng chốc, một cái ớn lạnh đến sống lưng ở phía sau lưng. Một tiếng gọi gì đó vô cùng thảm thiết của một con quái vật trong khu rừng chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vị giám khảo của cuộc thi thứ nhất đi ra trình diện. Ấn tượng đầu tiên của mọi người, đó là một lão già hấp hồi, giọng nói thều thào, lại thêm chiếc áo sờn nâu như nông dân. Ông cất tiếng, giọng nói lớn nhưng lại rất khó nghe ( Như hết hơi í!):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cuộc thi thứ nhất bắt đầu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa dứt tiếng, mọi người liến tiến sâu vào trong khu rừng một cách nhanh chóng, không muốn đợi bất kì ai, không quan tâm đến bất kì thứ gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguy hiểm đang chờ đợi bọn họ.&lt;br /&gt;End chap 6.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chậc, vik fic mà sáng nào cũng ngủ gật trng lớp &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-8753365482985178654?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/8753365482985178654/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=8753365482985178654&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8753365482985178654'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8753365482985178654'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-6.html' title='Chap 6'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-2000696486780510430</id><published>2010-07-23T03:37:00.004+12:00</published><updated>2010-07-23T03:42:24.549+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Pictures made by me'/><title type='text'>Sumika Fubuki</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TEhmeriWazI/AAAAAAAAAQg/2n2c0H8M_ac/s1600/%E1%BA%A2nh-0001.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 305px; DISPLAY: block; HEIGHT: 354px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5496756022474599218" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TEhmeriWazI/AAAAAAAAAQg/2n2c0H8M_ac/s200/%E1%BA%A2nh-0001.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Phong thái chiến đấu của một nữ hiệp, vừa mạnh mẽ vừa lạnh lẽo. Ôi, nữ thần chiến tranh này quá hợp với cái tên Fubuki&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TEhl3SMbEpI/AAAAAAAAAQY/yqrpm6pRvS8/s1600/%E1%BA%A2nh-0002.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 307px; DISPLAY: block; HEIGHT: 337px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5496755345656844946" border="0" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TEhl3SMbEpI/AAAAAAAAAQY/yqrpm6pRvS8/s200/%E1%BA%A2nh-0002.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Ngồi trên cành cây, trông cô gái này như mộthiên thần. Thật không hổ danh là Neji "nữ" =))&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-2000696486780510430?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/2000696486780510430/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=2000696486780510430&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2000696486780510430'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2000696486780510430'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/sumika-fubuki.html' title='Sumika Fubuki'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TEhmeriWazI/AAAAAAAAAQg/2n2c0H8M_ac/s72-c/%E1%BA%A2nh-0001.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-4222012448896437131</id><published>2010-07-21T18:33:00.004+12:00</published><updated>2010-07-21T23:14:28.049+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 5</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chap 5&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đối thủ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ còn một ngày nữa là bắt đầu cuộc thi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba người, Kankurou, Temari và Neji đều đừ người vì luyện tập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái nắng chói chang của Konoha như muốn thiêu đốt vạn vật. Thế nhưng, tiểu đội mới thành lập vẫn còn ngòai bìa rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trời ạ, nóng chết được!-Temari than thở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này này, shinobi gì mà lạ thế? Chẳng phải là dù có nóng hơn thì nee-san cũng không cho chúng em than hay sao?-Kankurou cướp lời.-Vả lại chúng ta ở Suna, chẳng phải nóng hơn hay sao!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari chối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hừ! Nếu còn nói nữa là chị uýnh chết đấy! Tuy Suna có nóng thật, nhưng không có khắc nghiệt như ở Konoha! Konoha thì thời tiếp thay đổi quá nhanh, nên dù không như ở Suna thì nó vẫn rất khó chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhăn nhó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hêy! Có thôi đi không!? Ồn quá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“Y hệt Gaara!”-Temari nhìn chằm chằm với Neji với ánh mắt khó ưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba bước trên con đường. Từng cánh hoa anh đào rơi xuống.( Lãng mạng wá) Không còn mấy người, chỉ vài ba cái bóng người đi qua đi lại. Trời đã quá trưa. Mọi người đã vế nhà, nghỉ ngơi chuẩn bị cho công việc buổi chiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay là ta đi ăn đi!-Kankurou chợt nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari phẩy tay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi thôi, món ăn của Konoha mình không chịu nổi món nào cả! Tòan là mực…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngắt lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai bảo thế? Chỉ có vài món thôi! Hay là đi ăn soba đi! Vả lại, chúng ta cũng rất đói rồi! Chiều còn phải tập nữa! Giờ có về nhà cũng không kịp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì ok thôi! Nhưng mà không ăn mực đâu đấy!-Temari cười khẩy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bà chị này…_Kankurou cười thầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari, Neji và Kankurou cùng đi vào một quán ăn gần đó. Quán này tồi tàn, nhỏ hẹp, nhưng lại rất sạch sẽ. ( Sak: Không biết có rẻ không đây…-_-  Lisa: Quái, ko rẻ vào làm gì?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả tiểu đội chén ngon lành, có lẽ là do quá đói. Đặc biệt là Temari, cô ăn mà vụn mì dính đầy miệng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngon quá! Không ngờ Soba của Konoha ngon như thế, chả bù Suna…-Cô gái duy nhất trong nhóm cười híp mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy sao, bà chị?-Kankurou nhạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hừ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đang ăn ( cãi lộn nữa chứ!), thì lại một tiểu đội nữa đến quán. Ba người đó có vẻ rất là đáng sợ, tòan thân tỏa ra một luồng sát khí. Họ đều là shinobi của Suna. Trong số họ, có một người che kín cả mặt, tay đầy những vết chém, trong khá là kinh dị.( eo ơi, như phim ma)&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;- Temari-san, cô biết họ là ai không?-Neji hỏi nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Họ là Chuunin của làng chúng tôi, được mệnh danh là “ Sát thủ của Suna”. Tuy không mạnh bằng Gaara, nhưng mà họ cũng là một trong những shinobi lợi hại nhất trong làng.-Temari gải thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji tò mò:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng họ chỉ là Chuunin thôi mà?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou xen vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng! Nhưng mà là Chuunin mạnh nhất! Họ chưa tham gia cuộc thi Jounin lần nào! Rất có thể là cả ba đến Konoha để thi đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xẹt!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một mũi kunai phóng sượt qua mặt của Kankurou, làm mặt cậu rỉ máu. Nó xuất phát từ một trong ba ninja mới đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari đứng bật dậy, tức giận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vừa thôi nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái trong nhóm ninja đáng sợ ấy cũng đứng lại, chống đối:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhiều chuyện nhỉ! Đừng tưởng là con gái của Kazakage thì hay lắm nhé, Temari-chan!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì dám đấu không?-Temari ương ngạnh, thách thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ba chọi ba, sợ gì!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;( Ối, các sama! Chưa tính tiền đó! Đừng ăn quỵt nha!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáu shinobi ra đứng giữa đường, mặc cho cái nóng tác oai tác quái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, có cần phải thế không, nee-san? – Kankurou thì thầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không để họ coi thường ta được! Bắt đầu đi. – Temari không thèm để ý đến lời Kankurou, xông tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đường bỗng trở nên mù mịt bụi cát. Temari dùng chiếc quạt sắt sau lưng mình, hươ mạnh, làm tan cái lớp không khí khó thở đó. Cô bật cao lên, dùng sức, tập trung chakra vào tay, bắt đầu thi triển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Kamataichi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lốc xóay sao? Không còn chiêu thức nào hay hơn hả, Temari?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- !!!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn lốc xóay đi qua, nhưng ba shinobi đó vẫn không bị chút gì, dù chỉ là một vết thương ngòai da.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Byakugan!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bắt đầu mở mắt. Cậu chợt thét lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là Ketsu!!! Cẩn thận đấy, Temari-san!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái trong nhóm nhếch mép:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khá đấy, cậu nhóc! Nhưng mà coi chừng, Byakguan của cậu lại một lần nữa chết dưới tay của tộc Hina ta đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Cái.. Cái gì? Tộc Hina?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! Là do cái con nhỏ Hotaru chết tiệt ấy đó!-Cô gái nói tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji giận dữ. Hẳn nhiên rồi, vì cậu không thể nhịn được khi có người dám nhạo báng gia tộc Hyuga. Nhưng trên nét mặt, cậu vẫn cố giữ nét bình tĩnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay đấy nhóc! Hiếm khi thấy người nào vô cảm và điềm tĩnh như ngươi. Nhưng rốt cuộc thì gia tộc của ngươi chẳng ai tài giỏi cả, hêhê…Tòan bọn phế vật! ( Nói nặng quá!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể kềm chế nỗi, Neji hét lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hyuga là gia tộc mạnh nhất của Konoha! Các ngươi không được nói về gia tộc ta như thế!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chứng minh xem!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đưa tay ra phía trước. Ánh mắt không còn vô cảm và lạnh lùng, mà chỉ còn là màu của sự giận dữ tột độ. Không xong thật rồi! Cậu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lượng chakra lớn bắn ra theo quỉ đạo của lốc xóay, tạo nên một jutsu vô cùng kinh khủng. Nhưng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không được rồi. Chakra quá lớn, nhưng lại chệch hướng do không giữ được bình tĩnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ra chỉ có thế, tộc Hyuga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji khụy xuống. Đòn vừa rồi đã khiến Neji không còn chút sức lực nào. Thường thì Neji sẽ không bị chút đau đớn nào khi ra đòn đó, nhưng lần này thì quả thật… Một phần cũng do quá trình tập luyện ban nãy, cộng thêm việc không giữ được bình tĩnh. Toàn thân ê ẩm, không cử động được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các ngươi làm ta nổi cáu rồi đấy, hehe.-Kankurou cười với vẻ nham hiểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Karasu! Ari! Song chiến!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai con rối cùng tấn công thật nhanh đến đối thủ. Những đường kiếm sắc bén, lão luyện được điều khiển từ những ngón tay điêu luyện của Kankurou. Hai con rối, hình dáng khác nhau, nhưng đều mang hàng nghìn mũi tên tẩm độc. Cả hai con liên tục tuôn ra những đòn phá vỡ cả ketsu ( kết giới).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lên đi! Temari-nsan!!-Kankurou hướng về phía Temari, kêu to.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay lắm, Kankurou-kun!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Dai Kamataichi!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cơn lốc xóay vô cùng dữ dội cuốn bay tất cả mọi thứ gần đó. ( Úi, tiệm soba T_T)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tên ninja ngông cuồng ngạo mạn không thể nào tránh khỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã dứt. Cơn lốc xóay đã biến mất. Những shinobi đáng sợ đó vẫn không bị thương gì nặng, nhưng một trong chúng có một người bị ngất, thổ huyết. Chính là con nhóc ( già hơn tui) ban nãy ngông cuồng không coi ai ra gì. ( Đáng đời).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không.. không thể nào! Ketsu của ta mà lại bị những tên rác rưởi ( úi, nói nặng quá dzậy?) đó phả vỡ sao? Hina, cô không sao chứ?-Tên shinobi mặc áo chòang đen, mái tóc rối như tổ quạ lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái đó dần mở mắt, không nói gì. Đột nhiên, cái tên đáng sợ nhất làm ấn chú, ánh mắt sắc như dao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Katon, Kazano no jutsu!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như ngọn núi lửa bùng nổ, liên tục những nham thạch tiến tới Temari, Kankurou và Neji. Cả ba đồng loạt nhảy lên cao tránh những ngọn lửa và nham thạch. Vậy nhưng, chúng không ngừng tiến lên cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari liền tay, mở chiếc quạt ra và mang hai người bạn lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không còn cách nào khác, chúng ta đành di chuyển trên cây quạt này thôi! Chúng lợi hại hơn ta tưởng! Nếu tiếp tục, ta sẽ bị mất đà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hừ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji phóng một lưỡi kunai vào đám nham thạch, nhưng liền bị nuốt chửng, biến thành những đám bụi vô dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tránh ra đi, tôi sẽ giải quyết chúng.-Neji cương quyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Cậu đang bị thương mà!? – Kankurou la lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu nhảy xuống, không thèm để ý tới Kankurou và Temari. Khi đến gần đống lửa, Neji lấy thăng bằng, tập trung chakra, xoay người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakkeshou Kaiten!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu cố dùng lượng chakra còn lại, xoay người, làm tan biến biển lửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;–“ Sắp được rồi! Cừ lắm, Neji—kun!!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không xong!!! Neji-kun, cẩn thận!!- Đột nhiên, Kankurou lao xuống, hét lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cạn sạch chakra, ngã xuống. May thay, chưa chạm tới đống lửa, chúng đã biến mất. Kankurou nhanh tay, đỡ được Neji trước khi cậu ngã xuống đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu ta làm được rồi?-Temari ngạc nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giọng nói từ phía dưới vọng lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! Là ta không muốn mất những đối thủ như các ngươi trong trận thi Jounin sắp tới thôi. Các ngươi quả là những đối thủ tuyệt hảo, một món mồi ngon. Chính vì thế, bọn ta không hề muốn các ngươi chết sớm như thế! Thôi, chúng ta đi đây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khoan đã!!!-Temari ngăn lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không để Temari nói hết câu, bọn ninja ấy biến mất. Quả thật là những shinobi đáng sợ. ( Mấy sama cũng cừ ghê!!^_^)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari và Kankurou đưa Neji về nhà trọ ở Konoha. Cậu tê liệt cả người sau khi dùng một lượng lớn chakra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong căn phòng nhỏ bé chất đầy sách và những vũ khí của Kankurou và Temari. ( Sak:Cho đỡ tốn thì phải mướn một phòng nhỉ, Temari-sama tính toán dữ lém! Lisa: Y chang Sak.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không sao chứ, Neji-kun?-Temari hỏi thăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, không sao. Chỉ là hơi choáng thôi.-Neji gượng dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou, đang lau chùi những con rối “ thân yêu” của mình, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng có cố, Neji! Ban nãy, không phải là cậu đã dùng cạn chakra sao!? Mà nếu như chúng ta không tập quá sức thì đâu có đến nỗi đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari gắt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Làm như là lỗi của chị ấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế không phải sao!? Hê!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngắt cuộc đối thọai, nói với vẻ rất tức giận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi sẽ bắt chúng trả giá vì dám nhạo báng gia tộc Hyuga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari tiếp lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi cũng vậy! Chúng dám coi thường tôi thì quả thật không thể tha. Còn dám nói động đến cha tôi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hê hê! Không ngờ hai người tính tóan đến thế! Nhưng mà quả thật cuộc thi này sẽ rất thú vị đấy!- Kankurou nhỏen cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nghiêm mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải, đối thủ của chúng ta, không còn giống với cuộc thi Chuunin của năm trước nữa rồi. Hãy chuẩn bị cho một cuộc đấu với những shinobi tài năng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đấu sẽ bắt đầu, từ hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;End chap 5.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-4222012448896437131?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/4222012448896437131/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=4222012448896437131&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/4222012448896437131'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/4222012448896437131'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-5.html' title='Chap 5'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-2880861656010677728</id><published>2010-07-21T18:33:00.003+12:00</published><updated>2010-07-21T23:06:25.318+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 4</title><content type='html'>Super hài =)) Ôi trời, đọc chap này lại mà Sak bò lăn lộn cười mấy ngày =))&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chap 4&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đồng đội!?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng chỉ còn một ngày để nộp giấy báo thi. Neji vẫn đang do dự. Cậu vẫn chưa phải à một Chuunin, việc thi Jounin này có lẽ hơi quá khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“ Phải làm gì bây giờ… Chỉ còn cách đi hỏi ý kiến của các sensei…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lúc suy ngẫm, cậu quyết định ra khỏi nhà, và đến hỏi ý kiến của các sensei, bạn bè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên, cậu đến nhà của cô bạn thân Tenten trước. Và như dự đóan, Tenten cười tười như bông hoa mới nở :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thi đi, cậu là danh dự của làng mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lẳng lặng bước đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu đến nhà Lee. Bỗng, Lee khóc òa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao cậu lại được chọn thi cơ chứ!? Hức hức… Dù tớ có cố gắng đến đâu thì tớ vẫn không thể bằng cậu được…. Hức hức… Neji-kun…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji giã từ mà không thèm nói một câu nào. Cậu bước trên con đường đến nhà của thầy Gai, vừa mới thực hiện nhiệm vụ về. Thầy đặt tay lên vai Neji, cười, khoe hàm răng trắng bóng như ngọc trai:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thầy tin ở em!- Chợt, thầy Gai trào nước mắt-Ôi trời, cuối cùng các em cũng đã lớn lên rồi, không còn là những đứa trẻ nhỏ nhắn ngày nào . Ôi, sức mạnh của tuổi trẻ và lòng nhiệt huyết, ôi… hix hix…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “(-_-) Cái quái gì thế?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cũng tạm biệt nhanh chóng, không nán lại dù chỉ một giây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“ Ôi trời, đồng đội không xong rồi, tòan là… Vậy thì đến hỏi ý kiến của ai bây giờ…? Hay là hỏi những người từng làm chung nhiệm vụ với mình?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ xong, cậu đến nhà của Shikamaru. Cuối cùng cũng có người cho cậu một lời khuyên có vẻ khá hữu ích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu cứ tham gia đi! Tuy tớ cũng được đề cử, nhưng mà tớ không tham gia, vì tự thấy bản thân còn quá kém. ( Nguyên nhân chính là vì nó quá phiền phức!) Cậu nên tập luyện và xem qua các chiến thuật đi. Nó rất có ích cho cậu đấy! Ngòai ra còn có thể xem qua các môn khác như y thuật chẳng hạn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn cậu, Nara. Thôi, tớ về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp theo là nhà của Sakura ( không phải tớ à!). Có lẽ cô bé sẽ giúp cho Neji nhiều những lúc cậu hay đồng đội bị thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura đem ra một lọ  thuốc, đưa cho Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-san! Cậu có thể dùng số thuốc này mỗi khi trúng độc hay bị thương nặng. Tuy y thuật của tớ chưa đạt đến trình độ cao, nhưng mà chắc chắn là số thuốc này giúp cho cậu ít nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn cậu nhiều, Haruno-san. Thôi, tớ về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đi trên con đường làng quen thuộc. Trời vẫn còn rất nắng. Bụng cậu thì đang đói cồn cào. Nhưng vẫn còn một việc phải làm, đó là nộp giấy báo thi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hyuga Neji hả? Cho ta số đăng kí ninja và cấp bậc.-Tsunade ngồi chống cằm, hướng đôi mắt về phía Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ thưa, 012587. Gennin. – Neji đáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade viết ngay vào lá đơn. Sau đó, bà vỗ tay ba cái, như ra lệnh cho ai đó. Cánh cửa văn phòng Hokage mở ra, hai bóng người từ từ hiện ra. Là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji, từ nay, hai người này sẽ là đồng đội của ngươi. Chắc ngươi vẫn còn nhớ hai người này phải không!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji không khỏi ngạc nhiên trước sự có mặt của hai người bạn cũ: Temari, con cả của Kazakage đệ tứ và Kankurou, em trai của Temari.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hêy, lâu rồi không gặp, Hyuga!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cứ gọi tôi là Neji được rồi.-Neji chỉnh sửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari vừa gặp đồng đội mới liền đưa ra ý kiến:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng ta sẽ có một cuộc tập luyện để có thể giúp nhau trong kì thi. Hi vọng hai người sẽ hợp tác nhé! Đặc biệt là cậu, Neji-kun (ối, kun rồi cơ à 0o0).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou và Neji đồng thanh đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari bay vụt lên một cái cây trong khu rừng gần biên giới Konoha. Hai người còn lại cũng đã bắt đầu cho đợt tập luyện gay gắt. Tuy cả ba chỉ là Gennin, nhưng đều từng đấu với những Jounin, shinobi hay Chuunin tài năng khác. Quả thật, để ba người tham gia không có gì gọi là quá đáng hay quá sức. Temari bảo:.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Luật thế này nhé! Chúng ta sẽ cùng đến ngọn núi kia, lên ngôi chùa đằng đó, lấy sợi dây chuyền tôi đã đặt. Bằng tất cả khả năng, chúng ta phải tranh giành cho bằng được, trước khi mặt trời lặn. Người thua sẽ bị cho nhịn đói đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được thôi! Bắt đầu luôn đi!-Cả hai hưng phấn hẳn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari nhếch mép cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được, nếu đã thế thì…-cô hô to-Bắt đầu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đôi chân không còn ở mặt đất, mà bây giờ, cứ vùn vụt lao về phía ngọn núi. Từng bước, từng bước cứ vừa chạm vào cành cây là lại bật ra, nhanh thoăn thoắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou giở con Karasu của mình ra, giăng thành một rừng bẫy cản đường hai người còn lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhận ra ngay, liền dùng đôi mắt tuyệt kỹ của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Byakugan!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“Ở đây…ở đó,và cả ở đó nữa, tòan là những sợi dây chakra của con rối sao? Vậy thì… có cách rồi!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bật thật cao lên, và dùng Jyuuken cắt từng sợi chakra. Nhưng hành động của cậu vô tình giúp Temari vượt qua một cách dễ dàng mà không tốn một giọt chakra nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari đến gần Neji, thì thầm vào tai một câu đầy thách thức:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn nhá! Bây giờ thì xuống đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dứt lời, Temari đánh thật mạnh vào tấm lưng của Neji. Cậu tránh được, nhưng vô tình bị mất đà, té xuống đám rừng bẫy đó. Một cảm giác thật không dễ chịu chút nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“ Không xong! Nếu như rơi xuống đó thì chỉ có nước chết mất! Chỉ còn một cách…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji dùng chiêu thức của mình để tạo nên một cơn lốc xóay, đẩy cậu lên cao. Thật là một chiến thuật tuyệt vời!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mà cả ba đều rất hiếu chiến. Temari tiếp tục dùng chiêu thức cản đường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ninpou Kamataichi!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cơn gió mạnh khiến cáy cối cũng gãy rụng. Neji và Kankurou cũng không thể nào thóat khỏi jutsu đó, phải dừng lại tránh. Nhân cơ hội đó, Temari liền vượt lên phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không dễ vậy đâu!-Neji nói lớn, đồng thời đưa hai tay rút ra tám chiếc phi tiêu, phóng về phía trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari tránh một cách dễ dàng. Nhưng cô đã không để ý một điều, đó là một trong tám chiếc phi tiêu đó, có một chiếc gắn bùa nổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bùm!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tiếng nổ vang lên, Temari không kịp tránh khỏi. Cô không bị thương, nhưng đã để hai người đồng đội là Neji và Kankurou vượt lên phía trước một cách nhanh chóng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bây giờ tới lượt tôi và cậu nhé, Neji-kun! Hê…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-!!!!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rầm!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bị Karasu kéo xuống một cách bất ngờ. Do đã đóng Byakugan lại nên cậu không kịp phản ứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kankurou-kun! Chưa xong đâu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kuchiyose no jutsu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari kéo cánh quạt ra và dùng thuật triệu hồi. Lần này không phải là con báo như lúc đấu với Tayuya cùng đối thủ “không đội trời” chung Shikamaru, mà là năm sáu chú chồn con, được nối liền nhau bằng sợi chỉ. Chúng chạy thật nhanh đến chỗ của Kankurou và Neji, quấn sợi chỉ đó vào chân. Kankurou do không để ý nên bị vướng vào sợi chỉ mảnh vô cùng chắc chắn ây, té nhào xuống đất. Còn về Neji, cậu thóat được nhờ đòn Jyuuken.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hộc hộc…-Neji liên tục thở dốc, vì không còn chút nào sức lực. Phần do đói, phần do các đợt tấn công liên tục của hai ninja Suna.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kuchiyose no jutsu! Kirikiri Mai!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari triệu hồi con chồn, nhưng lần này nó không cầm lưỡi hái, mà chỉ đơn giản như một chú chồn bình thường, trừ đôi mắt sắc sảo và bộ lông trắng mịn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, đi trước nhé, mấy bạn! Hê hê…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari lên lưng con chồn, và cưỡi nó đi. Theo được biết thì chồn này có tốc độ rất nhanh, không gì có thể đuổi được, ngọai trừ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-“ Gió! Phải rồi! Gió!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lại đưa tay ra phía trước, tập trung một lượng lớn chakra của cậu vào lòng bàn tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari té ngửa vì con chồn đột nhiên bị tấn công. Kankurou cũng vừa mở được sợi chỉ, liền xông lên và tiếp tục cuộc đua…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau hơn ba giờ đồng hồ. Cả ba cũng vừa đến được chùa. Tất cả đều “tả tơi”, không còn chút sức lực và bụng thì đói cồn cào. Nhưng tìm mãi không thấy sợi dây chuyền, Temari thắc mắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thưa sư cụ, sợi dây chuyền mà tôi để trên tượng phật đâu rồi ạ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- A, ra đó là của thí chủ à? Bần tăng…lỡ tay làm đứt và vứt nó đi rồi. Thí chủ xin thứ lỗi, bần tăng sẽ đến cho ạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi khỏi…-Temari sốc nặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kankurou không còn cách nào, liền lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy…. nơi này có gì ăn không ạ? Chúng tôi… đói quá rồi!&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;End chap 4.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-2880861656010677728?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/2880861656010677728/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=2880861656010677728&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2880861656010677728'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2880861656010677728'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-4.html' title='Chap 4'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-7400467428885731923</id><published>2010-07-21T18:32:00.001+12:00</published><updated>2010-07-21T22:59:22.028+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 3</title><content type='html'>Phải công nhận là các chap đầu giàu vốn từ, nhưng lại super lủng củng. Còn mấy chap sau, đỡ hơn, nhưng nghèo nàn vốn từ ghê nơi T_T&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chap 3: Ngắm hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata thẹn đỏ mặt trước hành động hết sức bất ngờ của Neji. Cô không thốt nên lời, cứ ú ớ. ( Hừm, nếu là Neji là Naruto thì chắc cô ngất luôn quá!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bầu trời hôm nay đẹp lạ thường. ( thanh thản quá… không gặp ác mộng…)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã qua một ngày mệt mỏi, và lại tiếp tục đến với một ngày mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đã sáng. Bình minh dâng lên. Ánh mặt trời đằng kia đã lan tỏa không gian. Cũng như ánh mặt trời trong lòng Neji đã tỏa sáng. Cuối cùng, cậu cũng đã bắt đầu có mục tiêu của riêng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Cốc cốc!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngoảnh mặt lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai đó?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là em, Hinata ạ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để tôi mở cửa, Hinata-sama.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu vuốt lại mái tóc dài của mình và bước khỏi giường. Nhưng khi đến cửa, cậu lại hít một hơi thật sâu vào trước khi mở cửa, như đang định thần…  Cuối cùng, cánh cửa cũng mở ra. Hinata mang trà vào phòng, đặt xuống chiếc bàn gỗ trong phòng Neji. Cậu ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sớm thế mà Hinata-sama đã pha trà rồi sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng! Chỉ là làm một chút, rủ anh cùng uống thôi ạ! Tối qua em không ngủ được.-Hinata trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cầm tách trà lên. Hương dìu dịu thoang thoảng trong gió của vị trà khiến người thưởng thức cảm nhận được mùi vị tuyệt với của nó. Cậu nhâm nhi từng giọt, và cố nuốt thật chậm để cảm nhận vị thơm của trà.( Ngon hơn của Tenten làm nhiều).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngon thật! Cảm ơn em, Hinata-sama.- Neji mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn anh, Neji-nii-san.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai cùng ngồi uống trà, nhưng không nói gì. Không gian bỗng trở nên im lặng đến lạ thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata lên tiếng, nhưng chính xác là để trốn tránh thứ gì đó, vì cô không muốn nó làm cô nổ tung:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- A, Onii-san… Hoa anh đào đã… nở rồi… Anh có muốn cùng em… đi xem hoa anh đào nở không…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được! Sau đó, ta luyện tập tiếp nhé! Anh muốn hòan thiện chiêu thức mới của mình!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn anh, Neji-nii-san.- Hinata lặp câu nói đó một lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao mà bình minh hôm nay đẹp lạ thường thế nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình minh của muôn lòai và…&lt;br /&gt;Bình minh của Neji…&lt;br /&gt;Nhưng liệu nó có kết thúc!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san, chúng ta dừng chân ở đây nhé!- Hinata tủm tỉm, nói với vẻ rất vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ, cũng được.- Neji trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cả hai cùng dừng chân ở gốc cây trên núi. Từng cánh hoa rơi xuống mái tóc dài mượt hơn tất cả các kunoichi trong làng của Neji. Chưa bao giờ, có cảm giác thỏai mái đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata cứ nhìn Neji mà cười. Có vẻ, cô đang rất vui khi được Neji cùng ngắm hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sama làm gì mà nhìn anh hòai thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ, không! Chỉ là… em thấy anh… -Cô dừng lại, như đang cố tìm từ nào đó cho phù hợp- Đẹp quá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bất ngờ, vì đâu có ai nói con trai “đẹp” :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đẹp?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata lúng túng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ không… em … không có ý đó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sama cũng rất đẹp đấy! – Neji át lời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata cuối mặt xuống, và cô lại đỏ mặt. Với giọng hơi buồn, Hinata cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải là Tenten-san, Ino-chan hay Sakura-chan sao? Em không có điểm nào bằng họ! Em còn quá yếu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, thật sự sama hơn những người kia nhiều lắm, chỉ là sama không nhận ra thôi..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata phủ nhận ngay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! Sự thật thì em không kiên cường và mạnh mẽ như Sakura-chan, không xinh đẹp và thông minh như Ino-chan, không đáng yêu và họat bát như Tenten-san… Em rất muốn được như họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sama hãy cứ là sama. Tôi thích sama như bây giờ hơn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji xoay mặt đi. Nhưng không như Hinata, mặt cậu không có chút gì bất thường, nhưng đảm bảo là trong thâm tâm, cậu đang rất xấu hổ. Hinata chỉ lên cành cây anh đào, reo to:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san! Hoa anh đào nở đẹp quá! Chưa bao giờ em thấy bông hoa nào đẹp như vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! Nhưng tôi lại thích một bông hoa biết nói chứ không phải bông hoa anh đào vô tri giác kia.( Vừa đọc một cuốn truyện thấy câu này hay hay nên bỏ vào ^^)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bông hoa đẹp nhất trong lòng cậu bé thiên tài của Konoha lại chính là… (ôi, sao mà mình anti NejiHina, đọc lại cái fic này, thấy ngán quá. )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không gian thật bình yên và dễ chịu. Neji đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Chỉ biết rằng bên cạnh cậu, một cô bé đáng yêu và xinh đẹp như bông hoa anh đào cũng đang gật gù lim dim tựa đầu vào vai Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đây là đâu? Ta đang ở đâu? Chỗ này là đâu vậy?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Không gian dần hiện ra trước đôi mắt màu trắng tím ngọc trai của cậu bé với mái tóc dài điển trai. Một cánh đồng hoa ỏai hương bát ngát và thoang thoảng hương thơm đâu đó.Gần đó là một cô gái mái tóc chấm vai, khuôn mặt hiền như thiên thần bé nhỏ, đang hái những bông hoa kia&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;“ Cô bé đó là… Hinata-sama? Sama đang làm gì vậy?”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- A, anh… anh là ai?-Cô gái giật mình khi thấy có người lạ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Sama không nhớ tôi sao? Tôi là Neji đây mà? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô gái thắc mắc:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Neji nào? Tôi có quen anh à?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Neji ngạc nhiên:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Cô không phải là Hinata?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Hinata nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Thế cô là ai?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé cười:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Tôi là Hyuga Hotaru! Cậu cũng là người của tộc Hyuga sao? Đôi mắt cậu màu hoa ỏai hương mà…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Vâng. Cô có thể cho tôi biết là cô là ai không? Cô rất giống người em họ của tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Vậy à? Vậy em họ của cậu tên gì?- Cô gái ấy hỏi lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Neji trả lời không một chút ngần ngại:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Thưa, là Hyuga Hinata!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Hinata à… cái tên đẹp đấy! Thế cô ấy là người thế nào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Là một cô gái hiền lành, kiên cường, tốt bụng, mạnh mẽ và rất xinh đẹp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé nói tiếp:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Vậy sao? Cô bé ấy tốt đấy chứ! Thế còn ngươi?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Tôi… Là một người vô cùng xấu xa khi đã từng có ý muốn giết cô bé ấy trong một trận đấu….-Neji cúi xuống, có vẻ hơi ân hận.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Vậy sao!? Thắng không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Neji ấp úng trước câu hỏi lạ lùng của Hotaru:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Th… Thắng! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé ấy lại hỏi:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Thế bây giờ đấu với ta, ngươi có nghĩ là sẽ thắng không?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Sao? Bây giờ…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Không để Neji nói hết lời, cô bé bí ẩn kia liền bật cao lên và liên tục phóng phi tiêu đến Neji. Cậu bật xa ra, thi triển ninjutsu.&lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hakkeshou Kaiten!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- À, Kaiten à? Lợi hại lắm! Thế… còn cái này?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- !!!?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Neji dứt Kaiten, và vô cùng ngạc nhiên khi Hotaru đã biến ra sau lưng cậu lúc nào không hay. Không để cậu dùng bất cứ nhẫn thuật nào, cô bé điểm hết tất cả các huyệt đạo của Neji chỉ bằng một taijutsu nhanh đến nỗi tưởng chừng như một cơn gió thỏang. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;-“ Chuyện gì… thế”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Trong cách đánh của cậu vẫn còn để lộ nhiều sơ hở, nên luyện tập thêm. Còn chuyện này, ta muốn nói cho ngươi biết…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- ??&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Cô bé đó là đầu thai của ta đấy! Ta là người đứng đầu của tộc Hyuga. Ta rất tin tưởng ở hai ngươi, hai ngươi nhất định sẽ thay đổi gia tộc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- !!!_ Neji tòan thân như không còn cảm giác, nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc, nửa ngờ nửa vực.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san! Neji-nii-san!! Tỉnh lại đi! Trời tối rồi đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji dần mở mắt, và cậu quá ngạc nhiên khi trời đã xuống núi. Thì ra ban nãy chỉ là một giấc mơ, không có thật. Lần đầu tiên Neji có cảm giác là thua hòan tòan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama, em có biết ai tên là Hyuga Hotaru trong tộc ta từ trước đến nay không?-Neji bật dậy hỏi ngay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, hình như là có! Bà ta là người sáng lập ra Jyuuken cách đây hơn mấy trăm năm, và là người thừa kế đầu tiên của Hyuga tộc! Anh có biết bà ta sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji giật nảy. Thật là bà ta sao? Giấc mơ ấy là thật sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san, anh sao thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngập ngừng:&lt;br /&gt;- Không… không có gì, chỉ là hơi choáng thôi. Thôi, chúng ta về thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Cầu cho một cuộc sống yên bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;End chap 3.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-7400467428885731923?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/7400467428885731923/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=7400467428885731923&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/7400467428885731923'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/7400467428885731923'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-3.html' title='Chap 3'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-3959647701551417693</id><published>2010-07-21T18:30:00.001+12:00</published><updated>2010-07-21T22:50:06.893+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 2</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chap 2&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hakke Kyuushou&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Flashback&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngày đầu tiên được chọn vào tiểu đội 13..&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Em muốn trở thành kunoichi xuất sắc như Tsunade-sama!! – Cô gái với mái tóc hai búi nhanh nhảu nói, với anh mắt đầy tự tin. Ánh mắt của một kunoichi thật sự.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Hay lắm! Vậy còn em, Neji-kun?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cậu bé tóc dài lờ đi:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Không muốn nói. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Endflashback&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;___o0o____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mục tiêu thật sự của Neji là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là giết chết Bổn Gia, tiểu thư Hinata? Không! Đã qua rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn chiếm cả gia tộc Hyuuga? Không Cậu không phải là người có dã tâm hay là một người có tham vọng lớn đến vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy…. Phải chăng là trở thành một shinobi bậc nhất để có thể bảo vệ ai đó? Có lẽ là vậy! Nhưng ai đó mà Neji muốn bảo vệ là người nào? Sakura? Lee? Ino? Gai? Hay là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tiếng gọi trong veo quen thuộc cất lên. Neji quay mặt lại. Cô em họ Hinata đang đứng đằng sau cậu. Cũng không mấy gì ngạc nhiên khi Hinata đi cùng hai người đồng đội là Shino và Kiba. Chỉ lạ là lần này, Akamaru lại không đi cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiba cười với vẻ tinh ranh và lóc chóc như mọi ngày, vỗ một cái thật mạnh lên vai Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hề, sắp thi Jounin nhỉ!? Sướng nhá! Không biết chừng nào tụi tớ mới có thể làm Jounin, Hinata-chan nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji thắc mắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Tại sao cậu biết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiba cười khoe hai cái răng nanh của cậu mà không thèm trả lời đàn  anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-nii-san, anh được đề cử thi Jounin ạ?-Hinata ấp úng, không nhìn thẳng vào mắt của Neji…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chàng nhận ngay điều đó, đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama, em đừng như vậy chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, ý anh là gì ạ…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji mỉm cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em đừng có gục mặt như thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata ngẩng đầu lên. Đôi mắt hiền lành thân thiện ẩn chút gì đó bí ẩn, đáng yêu, cố gắng lắm mới có thể chạm được tới đôi mắt không cảm xúc ở phía đối diện. Shino chợt lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy, tụi tớ đi trước, hai anh em cậu cứ nói chuyện với nhau nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ…!? Shino-kun? Kiba-kun? Hai cậu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiba và Shino trong thóang chốc đã hòa vào đám người trên đường, không đợi Hinata nói hết câu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama!- Neji gọi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ, dạ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em có thể giúp tôi tập luyện được không vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata không tránh khỏi ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao cơ ạ? Em á?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata reo lên vui mừng khôn xiết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng! Cảm ơn anh nhiều lắm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hả, cảm ơn? Cảm ơn vì cái gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé không trả lời mà cứ cười tủm tỉm. Cả Neji cũng không hiểu là Hinata đang nghĩ gì. Đây đâu phải là lần đâu hai người luyện tập cùng nhau, nhưng sao cô lại vui mừng thế nhỉ?? ( Sao thế ta??)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều, thời tiết đã dịu hơn hơn khi thiếu cái  ánh nắng chói chang của buổi sáng. Những tiếng động của shuriken và kunai cứ đan xen vào nhau,  tạo nên một âm thanh như tiếng sáo nhưng nghe đến khó chịu vì nó chẳng có chút nhịp điệu nào. Lại còn những tiếng bước chân, nhanh và nhẹ tênh như làn gió thoảng, nhưng cũng đủ để bất kì ai nghe qua cũng khó chịu và chói tai.  Nhưng người tạo nên nó thì lại chăng mảy may để ý gì đến, chỉ chú tâm vào đối thủ trước mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ là những shinobi đang tập luyện cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng thở mệt nhọc của cả hai hòa lẫn vào nhau. Chàng trai, một shinobi đang luyện tập cất tiếng, vẫn thở hồng hộc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama… Em thật đã mạnh hơn rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không, Neji-nii-san! Em… vẫn chưa đủ mạnh. Tiếp tục nhé!-Cô gái trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng ta đã tập hơn 5 tiếng đồng hồ rồi! Tôi thì không sao, nhưng sama…Chỉ sợ sama không chịu nỗi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái dứt khóat, ánh mắt màu oải hương ánh lên một vẻ kiên cường, đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em không sao! Anh đừng coi em là đứa trẻ nhút nhát ngày nào nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ý tôi không phải như thế, nhưng… tôi sợ sama sẽ gục mất!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không… em sẽ không sao đâu… Em vẫn có thể tập nhiều hơn bây giờ mà…-Hinata ấp úng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cười nhẹ, thoảng như cơn gió. Cậu bước đến, đưa cho Hinata một ngọn kunai, và nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì tiếp tục nhé, Hinata-sama!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- V…Vâng!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cả hai lại tiếp tục đợt tập luyện mệt nhọc này. Dù thời tiết nóng nực, những bước chân run rẩy không thể đứng vững, hay những giọt mồ hôi như tắm cũng không thể ngăn cản hai người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji rút một chiếc shuriken ra, bật lên cao và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shuriken Kage Bunshin!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc shuriken của Neji biến ra thành hàng nghìn chiếc shuriken khác, lao tới Hinata. Cô bé xoay người lại, đôi mắt Byakugan vẫn mở. Cô đưa tay lên, bắt đầu thuật của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shugo Hakke Rokujuu Yonshou!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô liên tục đỡ những chiếc phi tiêu đó bằng taijutsu của mình. Neji không một chút ngạc nhiên, nhảy xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giờ tới lượt em nha, Neji-nii-san! - Hinata cười mộtnụ cười thánh thiện, nhưng mà hình như có chút gì đó … khó hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kage Bunshin no jutsu!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô biến ra thành khỏang hai mươi phân thân, lao tới với tốc độ mà cô chưa bao giờ dùng đến, tấn công Neji. Kịp định thần, cậu bé vận dụng tất cả các chakra trên người, và xoay, thi triển jutsu vô cùng lợi hại mà chỉ có Neji và Hiashi làm được trong tộc, một jutsu phòng thủ tuyệt đối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakkeshou Kaiten!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn là cái vẻ không mấy gì ngạc nhiên và dường như đã đóan trước, Hinata tạo thêm phân thân, khi Neji vừa dứt thì tất cả những phân thân lao đến. Hốt hoảng. Bỗng dưng, một luồng chakra chảy dài trong cơ thể, liền tập trung vào hai tay cậu, đều đặn, và nhanh chóng, bỗng dưng nó tự rời khỏi cơ thể cậu, và phát ra một luồng lốc xoáy cực lớn, phá hủy tất cả các phân thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không như hai lần trước, cả hai đều ngạc nhiên. Neji không biết rằng mình đã học jutsu này khi nào, còn Hinata thì quá kinh ngạc trước sức mạnh tuyệt vời kinh khủng của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bức tường dày cộm cả quả đấm của Tsunade còn không phá vỡ nổi, nhưng… Nó đã vỡ vụn! Cả những tán cây gần đó cũng trơ trọi mỗi gốc!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata mở tròn xoe mắt, ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ne…Neji-nii-san…Anh đã làm thế nào thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi cũng không biết…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy sao… anh làm được hay thế..?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không nhớ ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai suy nghĩ một lúc, không ngờ ý tưởng lại có thể gặp nhau tại giao điểm một cách bất ngờ. Cả hai reo lên vui sướng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ninjutsu mới chăng? Chắc anh đã làm nhẫn thuật mới một cách bất ngờ? Chắc là vậy rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata nảy ra một ý kiến:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay anh làm lại lần nữa thử xem!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hở? Nhưng không biết là có được không…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata nháy mắt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thì cứ thử đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji gật đầu, hường vầ phía bức tường:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cơn gió nhẹ từ bàn tay của Neji phát ra. Thậm chí, nó nhẹ đến nỗi tường chừng đó chỉ là trò chơi thổi đèn cầy của bọn trẻ. Cả hai người… ngẩn tò te!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không thể thế chứ!-Neji thẫn thờ.(ToT)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thử lại lần nữa đi, Oniisan!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại lần nữa, lần này Neji cố tập trung hơn, và kết quả là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou??&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cái cây rung rinh!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có kết quả hơn rồi đó! Cố lại lần nữa thử xem!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ba, bốn lần, kết quả chỉ nhích được chút tẹo, gần như là không cảm nhận được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng, Hinata nói, như là phát hiện gì đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có khi nào là do chakra của anh không đủ không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cũng có thể…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata đến gần Neji, đặt tay cô lên bàn tay của Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì em cho anh mượn chakra nhé! Thử lần nữa xem!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luồng chakra của Hinata bỗng chốc hòa vào luồng chakra đang chảy cuồn cuộn trong cơ thể của Neji. Một lần nữa, nó lại tự điều khiển, và xoáy lại như một cơn lốc. Và..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hakke Kyuushou!!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cơn gió? Không! Là cả một cơn lốc xóay từ bàn tay Neji và Hinata. Cả hai quá vui mừng, nhưng cũng không kém phần bất ngờ trước việc này. ( bị Hiashi-sama mắng chứ vui nỗi gì!? Phá banh dinh thự nhà người ta )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Làm được rồi! Chúng ta đã làm được! – Hinata mừng rỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji mỉm cười, hôn lên trán của Hinata:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn em, Hinata-sama.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 2.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-3959647701551417693?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/3959647701551417693/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=3959647701551417693&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/3959647701551417693'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/3959647701551417693'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-2_21.html' title='Chap 2'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-3501975655251534457</id><published>2010-07-20T02:33:00.001+12:00</published><updated>2010-07-21T22:32:49.342+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 7: Chiến tranh. Sannin VS Sannin.</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chap 7&lt;/span&gt;: &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cuộc chiến. Sannin VS Sannin. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade lại lao đến, và liên tục tung những cú đấm của mình vào Orochimaru. Với jitsuryoku của cô, từng cú đấm là từng quả tạ nặng hàng tấn đập vào mặt, đau đớn, xương như gãy ra.( Hình như mình hơi quá thì phải) Nhưng Orochimaru không tránh né.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hộc… hộc… Tại sao người không tránh?- Tsunade thở dốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lí do gì ta phải tránh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với nụ cười trên môi, Orochimaru lại lột xác. Vết thương tự kín miệng lại trước sự ngỡ ngàng của hai vị Sannin kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không thể nào…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngạc nhiên lắm sao? – Orochimaru giơ hai tay ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai con rắn trườn ra từ hai cái tay của ông ta.&lt;br /&gt;Reẹtt…&lt;br /&gt;Phập!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiraiya và Tsunade đồng loạt nhảy tránh., di chuyển sang hai phía đối nghịch nhau. Thật sự nguy hiểm, chỉ cần chậm một giây nữa thôi, họ đã nằm gọn trong bụng của hai con rắn được triệu hồi đột ngột kia rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade nhún chân, bật lên cao, đồng thời phóng mấy mũi kunai đến.  Ngay lập tức, Orochimaru phóng lại những mũi shuriken đỡ đòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây là một trong những Sannin, Tsunade hay sao? Tôi tưởng phải mạnh hơn nữa cơ, chứ thế này thì...Quá tầm thường!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Câm mồm!!!!!! - Tsunade hét lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rầmmmmmmmmmmmmm!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà vung cú đấm xuống đất. Mặt đất lập tức vỡ ra, bụi bay tứ tung. Con rắn mà Ororochimaru đang đứng cũng phải chịu sự tác động của jitsuryoku “long trời lở đất” này, tưởng chừng như ông ta sắp rớt khỏi nó đến nơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đến lúc rồi, Jiraiya! -  Bà quay sang Jiraiya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thanh niên với mái tóc trắng đưa tay ra. Bỗng dưng, một quả cầu màu xanh hiện lên, ngày càng lớn hơn, bên trong nó như có những cơn gió tích tụ lại, chớ dịp bùng lên. Jiraiya chạy đến người-từng-là-đồng-đội-của-mình với tốc độ kinh hồn, ông bật lên, và nhắm vào Orochimaru.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ầm ầm, xẹtttttttt.....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đích đến, không phải là người đàn ông tái nhợt mang tên Orochimaru kia, mà chính là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật độc ác! – Tsunade la lên dữ dội. – Ngươi lấy đồng đội ra làm vật thế thân, ngươi không phải là người rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ha ha, ta chưa từng nói ta là người, vậy dựa vào đâu ngươi nói ta như thế. - Orochimaru bật cười thành tiếng, đáp trả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đồng đội đó cũng nhếch mép. Vùng bụng bị dính đòn rasengan của Jiraiya bỗng dưng tự liền lại, như có một phép lạ. Trên tay của Orochimaru, bỗng dưng, có gì đó lóe sáng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tiếng động nhỏ, gần như không nghe thấy, thoáng qua màng nhĩ của chàng thanh niên tóc trắng và cô gái xinh đẹp truyệt trần với mái tóc vàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc..&lt;br /&gt;Tóc…&lt;br /&gt;Hình như...máu...đang rơi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiraiya khụy xuống, ôm bụng, đau đớn. Tsunade cứng đờ người, mắt đăm đăm về phía trước vì cái cảnh tượng xảy ra quá đột ngột. Những vết chém, đang hằn sâu lên người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Jiraiya!!!!! – Tsunade chạy đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nhẹ nhàng đặt tay lên chỗ viết thương. Một luồng sáng màu xanh lóe lên trong nháy mắt. Vết thương của Jiraiya từ từ khép miệng. Nhưng nét đau đớn trên nét mặt ông không biến đi hoàn toàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiraiya ghé sát tai của chú ếch mà ông triệu hồi ban nãy, thì thầm nhỏ. Vâng lệnh chủ nhân, con ếch gật gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phùng!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai luồng lửa hòa vào nhau. Một là từ Jiraiya, hai là từ con ếch khổng lồ đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru lại lần nữa nhảy tránh sang một bên thật nhanh, đồng thời, các sát thủ của ông cũng tạo ra nước để dập ngọn lửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không dễ thế đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ren, Nei và Itachi nhất loạt xông lên. Ren nói lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta mới là đối thủ của các ngươi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba xông lên, và quyết chiến với bọn chúng. Những mái tóc hòa vào nhau, Byakugan, Sharingan đồng loạt bật lên như có bàn trước. Ở bên kia, cũng có dòng nước từ đâu&lt;br /&gt;dội xuống chỗ của Orochimaru.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các sama! Hãy chiến đấu đi! Chúng em sẽ yểm trợ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn các em!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade và Jiraiya lại một lần nữa lao đến.  Mặc cho mái tóc đang che kín tầm nhìn , Tsunade vẫn tiếp tục tiến lên và vung những cú đấm kinh hồn của mình vào cái người nửa rắn ấy. Orochimaru liên tục lách qua để né đòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giận dữ thật sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Painful Skyleg Technique!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade bật lên cao, giơ chân lên. Với tốc độ và sức mạnh kinh hoàng, bà đáp xuống, ngay đầu Orochimaru. Cùng lúc đó, Jiraiya lại tiếp tục tấn công, và biến mái tóc của mình thành những sợi gai nhọn, nhào đến Orochimaru .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rẹttt!&lt;br /&gt;Phập!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru bị văng ra xa. Nhưng đồng thời, từ trên lưng của con rắn mà cả ba đang đứng, đột ngột, lại xuất hiện thêm một con rắn khổng lồ khác nhanh chóng táp lấy hai người. Tsunade nhanh chóng tránh đi. Nhưng Jiraiya…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàng hoàng. Nhìn lại Jiraiya, cổ chân đang rỉ máu, từng giọt, từng giọt như trêu ngươi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không xong rồi, nănh rắn có độc… - Tsunade gục đầu xuống, mắt nhắm nghiền lại.  Nhưng ngay sau đó, bà lại hét lên giận dữ. – OROCHIMARU!!!!! TA QUYẾT KHÔNG THA CHO NGƯỜI!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru vẫn còn ê ẩm sau cú đá vừa rồi của Tsunade. Nhưng chí ít, ông vẫn đủ tỉnh táo để có thể tránh những đòn tấn công rất-bình-thường của bà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không dễ vậy đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Katusuyu!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chất lỏng từ miệng của con ốc sên do Tsunade triệu hồi phóng ra từ miệng của nó, độc. Người đàn ông nhanh chóng nhảy tránh đi. Nhưng ngay khi chân ông vừa chạm đất, thì một cú đá từ mặt đất đột nhiên đến. Ông văng ra xa, trước khi kịp nhận ra đây là một cái bẫy của Tsunade, kunoichi giỏi nhất của Konoha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà tiếp tục những cú đá của mình, và khi Orochimaru gần gục ngã thì bà đưa tay lên, vung xuống đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rầmmmmmmmmmmmmmm!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt đất nứt ra, và như một trận động đất vừa xảy đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tức  giận có,&lt;br /&gt;Căm thù có,&lt;br /&gt;Và cả…. kinh tởm cũng có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    - Hộc..hộc… hộc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà thở dốc, mệt mỏi, đôi mắt căm thù vẫn hướng về phía Orochimaru.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thanh kiếm từ tay Orochimaru xuyên qua người bà. Nhưng bà không tránh, và cũng không thể nào tránh.  Chỉ biết rằng, khi đó, vết thương của bà tự dưng liền lại, bởi cái jitsuryoku đặc biệt kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta thua rồi! – Orochimaru cười, ngạo ngễ nhưng vẫn có dáng dấp của một kẻ thua cuộc– Nhưng ta sẽ quay lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông khẽ chùi vệt máu trên miệng, và kêu đám thuộc hạ đi. Nhưng khi ông vừa đứng dậy, những sợi xích đã trói chặt ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 7.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Beta Reader’ note: Sak, beta xong trả công mềnh cái gì đây. ^^&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-3501975655251534457?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/3501975655251534457/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=3501975655251534457&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/3501975655251534457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/3501975655251534457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-7-chien-tranh-sannin-vs.html' title='The Green Moon chap 7: Chiến tranh. Sannin VS Sannin.'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-2902557721954391253</id><published>2010-07-20T01:42:00.001+12:00</published><updated>2010-07-21T22:40:23.299+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='New days of Ninja'/><title type='text'>Chap 1: Cuộc thi tuyển Jounin:</title><content type='html'>Author: Kazano Sakura&lt;br /&gt;Title: Ngày mới của Ninja (New days of Ninja)&lt;br /&gt;Pairing: Hyuga Neji, Tenten, Hyuga Hinata, Aburame Shino đến các đoạn sau thì xuất hiện thêm hai nhân vật chính do mình tự tạo là Sumika Fubuki và Kazano Sakura&lt;br /&gt;Genre: Battle (chiến đấu là chủ yếu), Friendship and Romantic&lt;br /&gt;Disclaimer: chủ yếu là của Kishimoto Massashi (60%), số còn lại là mình tự chế (hết 40%)&lt;br /&gt;Rating: 8+&lt;br /&gt;Sumary: Sau khi Naruto rời khỏi Konoha, Neji cùng những người bạn của mình cùng bước đến những thử thách, thử thách của cuộc thi Jounin và CHuunin, cùng những nhiệm vụ gian nan khác.&lt;br /&gt;Status: Đang viết.&lt;br /&gt;Waring: OCC, và hơi bạo lực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Chap 1&lt;/span&gt;:&lt;span style="font-style: italic;"&gt; Cuộc thi tuyển Jounin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đã bao giờ bạn nghĩ mình sẽ có cơ hội sánh vai với những người mà trước đây bạn chưa bao giờ nghĩ có thể chạm tới chưa?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nằm sau trong Konoha là một khu rừng xanh ngất ngưởng, với muôn loài thú và côn trùng. Đây có thể xem là một nơi rất nên thơ, lí tưởng đối với các thi sĩ hay nhà văn. Tất nhiên, một nơi yên tĩnh như thế này để ngủ trưa thì cũng không còn gì bằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có vẻ, sự yên tĩnh đó đã bị phá vỡ, bởi hai shinobi đang chăm chỉ tập luyện. Neji và Tenten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kusari Fuubou!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé có hai búi tóc ngay lập tức biến ra một sợi dây bằng sắt, cô chạy tời và tấn công liên tục đến Neji với tốc độ nhanh thoăn thoắt và những kĩ thuật khéo léo. Những sợi xích đang chồng chéo vào nhau, tay cô bé vẫn đưa qua đưa lại thật điêu luyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không một lần chớp mắt, hay thậm chí là một chút mất bình tĩnh. Neji tránh được những ngón đòn của Tenten một cách dễ dàng bằng cách di chuyển nhẹ nhàng và những cú lộn vòng ngoạn mục. Cô nhóc có vẻ hơi bất bình, cô bé đẩy nhanh tốc độ cùng sợi dây xích bằng sắt của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Xem cậu có đỡ được không nhé! Giở thuật của cậu ra đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô vòng sợi dây quanh Neji, toan trói cậu bạn lại. Một tốc độ nhanh hơn cả Lee, hay là Temari, người được mệnh danh đứa con của thần gió, cậu lộn người, và cắm mũi kunai vào một đoạn dây xích và kéo về phía mình. Nhanh quá, cả Tenten cũng không biết là cậu đã thoát ra lúc nào. Trong chốc lát, Neji đã đứng sau lưng của cô bé. Một tiếng động nhỏ, và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ối!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tiếng nói vang lên. Ten t ngã gục xuống. Neji khoanh tay lại và với kiểu lạnh lùng như thường lệ, cậu lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, tập đến đây là đủ rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten cố đứng dậy. Cô bị Neji dùng một thuật gì đó mà cả cô cũng không biết, chắc chắn không phải là Jyuuken vì cô tòan thân ê ẩm, nhưng không bị dính gì đến nội tạng bên trong. Neji đỡ cô bạn dậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thoát khỏi sự tò mò, Ten t hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu đã dùng jutsu gì thế, Neji?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là g tớ mới tạo đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten không khỏi ngạc nhiên. Cho dù biết rằng trước đây, cậu cũng đã tự sáng tạo khá nhiều ninjutsu lợi hại, nhưng với một Gennin mà có thể làm được genjutsu như thế thì quá sức tưởng tượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Quả đúng là thiên tài của Konoha” – Tenten cười thầm, và trông cô có hơi chút tự hào về cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé gần như không thể đứng lên nổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, nếu cần thì tớ cõng cậu về nhà luôn vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn.. cậu.. –Tenten đỏ mặt ngượng ngùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji khom người xuống, quay mặt lại, nói với cô bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lên đi, tớ cõng về!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé mỉm cười. Không biết phải do cảm nhận không, nhưng tôi nghĩ, cô ấy bây giờ trông rất vui! Phải nói chính xác, là như một nụ cười của thiên thần!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Kodoku na kagaku- shan tsuku- rareta robot&lt;br /&gt;Dekibae wo iu nara “kiseki”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dakedo mada tarinai hitotsu dake dekinai&lt;br /&gt;Sore ha “kokoro” to iu, poruguramu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Iku hyaku toshi ga sugi, hitori de nokosareta&lt;br /&gt;Kiseki no robotto wa negau.&lt;br /&gt;Shiritai ano hito ga, inochi no owari made&lt;br /&gt;Watashi ni tsukutteta “kokoro””&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, nếu tớ là robot thì cậu sẽ là gì? – Tenten chợt dừng lại câu hát ngân nga ban nãy, quay sang hỏi Neji. – Là nhà bác học đơn độc đã tạo ra nó hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten khúc khích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu tự tin quá nhỉ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì cái gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé không nói gì thêm, chỉ lại lặng lẽ hát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa đến nơi, Neji mất đà, làm Ten ten ngã phịch xuống đất. Cô bé đau điếng, giận dữ, hét lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu làm cái quái gì vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- A, xin lỗi..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten đang giận, nhưng rồi cũng nguôi nhanh chóng vì nụ cười hiền từ mỗi khi Neji mắc lỗi với đồng đội. Cậu đã thay đổi sau khi đấu với Naruto và làm cùng nhiệm vụ với Hinata.&lt;br /&gt;Mà dường như Tenten thay đổi. Trước giờ, cô chưa bao giờ đối xử dịu dàng với ai, nhưng bây giờ thì có thể lọai trừ được Neji rồi… ( Nói chung là cũng có thay đổi nhỉ!?)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “ Ai đã thay đổi cậu ấy?”- Ten Ten tự hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ten t pha hai tách trà, mang ra, cười nhẹ, đáng yêu như một thiên sứ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nè, Neji-kun! Cậu uống thử một ngụm đi, Shizune-san dạy tớ đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ngần ngại, Neji cầm một tách và uống hết một hơi. Không giống thức trà mà cô em họ Hinata hay làm, trà do Tenten làm…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dở tệ!!- Neji nhăn mặt, và như muốn nôn hết tất cả những gì vừa nuốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- (^_^) - Ten Ten mỉm cười, và dù không cần có Byakugan cũng thấy được rằng cô bé đang giận sôi lửa bới cái tính thẳng thắng đến đáng sợ của Neji.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cố gắng kìm nén cơn giận, Tenten hỏi một cách nhẹ nhàng và ân cần:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế cậu thấy nó không ngon chỗ nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu bỏ hơi nhiều lá trà, ngòai ra, không có đủ độ nóng này. Ngòai ra, nếu không đậy lại cho hơi nóng ra ngòai theo khỏang thơi gian vừa đủ thì vị trà nó cũng sẽ bị đắng và không có hương thơm của trà nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao cậu biết nhiều thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-sama hay pha trà cho tớ và Hiashi-sama nên tớ cũng có biết đôi chút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỗng dưng, Tenten cảm thấy hơi hổ thẹn và hối hận khi hỏi cậu cái câu hỏi ấy. Neji thì lại không hề cảm nhận ra điều này. Một không gian yên tĩnh bao trùm cả căn hộ nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt, một tiếng nói cất lên, phá vỡ bầu không khí yên lặng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-kun! Neji-kun! Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai quay mặt hướng ra phía cửa. Ra là Genma, giám khảo của cuộc thi Chuunin cách đó vài tháng. Anh ta tiếp lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có tin vui cho cậu đây! Cậu được chọn thi Jounin sẽ được tổ chức sau hai tuần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai đứng phắt dậy, quá bất ngờ trước lời nói của Genma. Tenten reo lên vui mừng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật sao? Hay quá, Neji-kun! Cậu được chọn đi thi kìa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không như Tenten,  Neji lại có vẻ thắc mắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng tôi là Gennin cơ mà? Chẳng phải là phải tời được chức Chuunin mới được sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không! Không cần! Cậu là thiên tài mà!? Bây giờ chưa là Chuunin cũng có thể thi Jounin, chỉ cần có người đề cử…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy ai đã đề cử tôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hatake Kakashi-senpai và Maito Gai-senpai! Ngòai ra còn có Tsunade-sama và Shizune-senpai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quá bất ngờ. Nửa vui nửa lo. Nhưng còn cô bạn bên cạnh thì không có vẻ gì là lo lắng cho người bạn của của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuyệt thật, được cả Tsunade-sama đề cử nha!  Ủa, nhưng mà sao có cả Kakashi-sensei?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ông ta bảo là Neji rất có thực lực, còn lợi hại hơn cả Sasuke-kun, học trò của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhìn thẳng vào đôi mắt của Genma. Ánh mắt màu trắng pha chút tím nhạt trông thì thật đẹp, một vẻ kiên cường và mạnh mẽ vô tận, nhưng lại thật đáng sợ. Vậy nhưng, Genma vẫn có thể đáp trả đôi mắt ấy bằng một nụ cười có vẻ hơi ngông, nhưng lại lẫn một chút gì đó như rất tin vào cậu bé thiên tài trẻ tuổi này…( Neji-sama tuyệt với quá!!!!!♥ Kết sama luôn nè!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Genma rút từ trong túi ra một tấm thẻ, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta đưa cậu tấm thẻ này, nếu đồng ý thì hãy kí tên vào và nộp lên cho Tsunade-sama trong mười bốn ngày tiếp theo. Còn về đội, nếu tham gia thì Tsuade-sama sẽ sắp xếp đội cho cậu. Có lẽ, tòan là người quen của cậu thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong, Genma tiến thẳng tới chiếc bàn gỗ cũ kĩ và cầm tách trà lên, uống một hơi và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụttttttttt !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh phun ra hết khi vừa cầm lên trước sự kinh ngạc và những đôi mắt trố trân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Không ngờ trà của mình lại dở đến vậy… Huhuhuhu”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhận lấy tấm thẻ. Genma sau khi uống xong ngụm trà đó thì biến luôn, không bao giờ uống trà nữa… Tenten giết người rồi!-_-&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 1&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tác phẩm đầu tay của Sak. Chém cho nhiều vào nha ^^&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-2902557721954391253?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/2902557721954391253/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=2902557721954391253&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2902557721954391253'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/2902557721954391253'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-1-cuoc-thi-tuyen-jounin.html' title='Chap 1: Cuộc thi tuyển Jounin:'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-4777415903452970971</id><published>2010-07-17T10:09:00.001+12:00</published><updated>2010-07-17T10:11:25.519+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Fanfic: Con không chịu đâu'/><title type='text'>Chap 2</title><content type='html'>Chap 2: Cuộc hội ngộ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten là một sinh viên đại học ngành Mỹ Thuật Công Nghiệp, mới ra trường (cùng lúc với bạn cô – Temari) Khác với những sinh viên khác chọn ngành thiết kế, cô đi theo con đường của một họa sĩ truyện tranh. Sau thất bại ở tác phẩm đầu tiên, cô quyết định vững bước, và lại bắt đầu vào một câu chuyện mới trong trang vở của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay là ngày thứ 5, một ngày đẹp trời. Và hôm nay cũng là ngày nộp bài của cô. Và có lẽ, kết quả mà cô mong đợi cuối cùng cũng đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay lắm! – Người biên tập vừa nói, vừa giở những trang bản thảo của cô ra xem. – Tôi đồng ý nhận xuất bản bộ truyện này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten reo lên vui mừng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật ạ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tất nhiên rồi. – Ông ta mỉm cười. – Cô là một nhân tài hiếm có đấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ríu rít cảm ơn, và cúi đầu chào ra về. Nhưng trước khi cô bước đến cửa thì người đàn ông đó lên tiếng. Sự xuất hiện của một người thanh niên tuấn tú cũng là một trong những nguyên nhân khiến cô phải đứng lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi quên nói. Người này sẽ là đồng nghiệp của cô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sững người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ.. hơ… anh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chào cậu. Chúng ta lại gặp nhau rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai mắt trắng cà… tóc dài… cao ráo… khuôn mặt tuấn tú…Không thể nào là….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hyuga Neji????????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hôm nay tôi mời cô một bữa cơm. Cô đồng ý chứ? – Neji lên tiếng. Rõ ràng là một lời mời, nhưng trong vẻ mặt anh, vẻ lạnh lùng vẫn không thay đổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ấp úng, và có vẻ ngượng ngùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được.. được thôi. Làm phiền anh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten đỏ mặt, và cô có vẻ ngại khi đi theo anh chàng với cái tên mang ý nghĩa của gió này. (Neji trong tiếng Nhật nghĩa là Lốc xoáy, giống với tên trong chiêu thức Hakkeshou Kaiten và Hakke Hasangeki) Cô bẽn lẽn theo sau, dõi theo bóng lưng cao gầy của anh phất phơ mái tóc đen dài và bộ áo trắng tay dài. Đi được một quãng, cô dừng lại theo bước chân của anh. Cả hai đứng trước một nhà hàng không sang trọng mấy, nhưng lại rất sạch sẽ và gọn gàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật ngại khi mời cô đến quán ăn như thế này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không… Không sao cả. Tôi cũng rất thích nơi này…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự ngại ngùng vẫn chưa thoát khỏi cô. Và có lẽ, Neji cũng nhận ra được điều này, nên anh cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi ngắn gọn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Soba nhé?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten gật đầu, không trả lời. Cô lúng túng, và loay hoay tìm chỗ ngồi. Rồi cô cũng tìm được chỗ ưng ý, đối diện với cửa ra vào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc sau, người hầu bàn bưng ra hai bát soba khói nghi ngút, hương thơm sực nức, và đặt nhẹ nhàng xuống chiếc bàn tròn mà hai người đang ngồi. Tenten cầm chiếc đũa lên, và gắp một miếng mì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sợi mì vừa đủ dai, nước dùng mặn mà, đầy đủ hương vị, thịt cá cắt miếng không mỏng không dày, lại mềm. Xung quanh, những cọng rau cải xếp đều nhau, và quả trứng luộc cắt thành những lát nhỏ xung quanh. Lần đầu tiên cô ăn một món ngon như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô lên tiếng. Có vẻ đã hết ngượng rồi. Giọng nói cô đã trôi chảy hơn hẳn ban nãy. (thấy ng ta đẹp giai quá mà )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vì chuyện gì? – Neji hỏi ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bữa cơm này. Đây là lần đầu tiên tôi ăn món ngon như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji húp miếng nước dùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chẳng việc gì phải cảm ơn. Vì dù sao, cô cũng sẽ là vợ của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ… Anh biết rồi à? – Tenten ngạc nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao lại không!? – Neji đặt chiếc đũa xuống bàn – Ban đầu gặp cô, tôi đã ngờ ngợ rồi. Haruno-san cũng đã nói với tôi về cô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten cũng kết thúc bữa ăn no nê của mình. Cô nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh nghĩ sao về chuyện này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi không rõ. Nhưng mà bây giờ, bản thảo có rồi, tôi có muốn trốn đi nữa cũng chẳng được. Sự nghiệp là trên hết cơ mà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng lạ gì khi một chàng trai Nhật từ Mỹ về nói như vậy., đặc biệt là đối với những người có tính cách lạnh lùng vô cảm như anh ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng tôi không muốn! – Tenten hằn giọng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi với cô từ nay là cộng sự. Không thể tách nhau ra làm việc riêng được! Cô nên nhớ điều này. Công việc làn này với tôi rất quan trọng, và tôi không muốn mất nó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten cúi đầu xuống, nghĩ ngợi. Lần đầu ra trường, cô được nhận bản thảo. Nếu bây giờ mà từ chối thì cũng không biết là khi nào cô mới có cơ hội như vậy lần thứ hai. Nhưng mà…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ngẩng đầu lên. Có một ý tưởng nào đó chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trốn cùng nhau, được không? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji cũng hơi ngỡ ngàng trước câu nói này của cô. Quả thật mà nói, có là thần thì cũng không thể nào đoán được là cô sẽ nói ra câu này. (trời quyết mà, ai bik) Nhưng rồi, anh cũng gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- ý hay đấy!  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten chỉ mỉm cười. Một nụ cừoi thần bí chăng?&lt;br /&gt;____________oOo__________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-chan!  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái với mái tóc hồng chạy xuống gấp rút khi nghe tiếng gọi của người chị quen thuộc – Tenten. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Ai đây chị? Đẹp trai quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hyuga Neji, là.. ch… ah không, đồng nghiệp chị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura cười lém lỉnh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đồng nghiệp hay chồng chưa chịu cưới đó? Đừng tưởng em không biết nhá! Thế nào, định làm gì đây? Cho em coi mặt trước khi cưới hả? (ý là để em đi mách chị Temari với Ino-chan)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong, cô bé quay sang anh chàng mắt trắng kia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chào anh! Lâu không gặp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em là Sakura?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ vâng! Dân quay viết lâu ngày gặp lại! Anh dạo này quay thế nào rồi?&lt;br /&gt;-…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai người nói chuyện với nhau một lúc lâu. Tenten không biết bằng cách nào mà cô bé có thể tươi cười và bắt chuyện với một người lạ mặt ngon ơ như thế. Với một người lạnh lùng như Neji mà cô bé còn rất thân… Chả bù cô. Dù Neji lại là chồng chưa (chịu)  cưới của Tenten, thì việc nói chuyện như vậy vẫn là một điều khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh cửa cổng lại một lần nữa mở ra. Bóng dáng của một anh chàng quen thuộc bước đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hey! Naruto-kun! (Naruto là Junior)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-chan! Tenten-nee-chan! Ơ… còn ai thế kia?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chồng chưa cưới của Tenten-nee-chan, Hyuga Neji! Cậu qua đây làm quen đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu nhóc tóc vàng bước đến, nghía lên nghía xuống Neji. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tóc dài, mắt trắng… Lạ đời! Người ngoài hành tinh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay lập tức, một cú đấm trời váng, chạm vào khuôn mặt cậu bé. Sakura la to:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tộc Hyuga ai chả vậy!? Cậu là bạn thân của Hinata (Jasumin) mà còn nói hả??? Dobei!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy ra đây là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chào cậu! Tôi là anh họ của Hyuga Hinata. – Neji mỉm cười, cầm tay Naruto, kéo lên.&lt;br /&gt;End chap 2.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[biến tấu]&lt;br /&gt;Naruto quay sang hỏi Sakura:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh ta vừa nói gì thế? Nghe hem hỉu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Note: Các cuộc đối toại của Neji vs bất kì ai đó, đều là tiếng Anh. Nhưng mà vì tội lười, nên Sak chỉ vik bản tiếng Việt (hoặc tiếng Anh) &lt;br /&gt;Danh sách các nhân vật sẽ đc thêm sau.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-4777415903452970971?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/4777415903452970971/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=4777415903452970971&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/4777415903452970971'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/4777415903452970971'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/chap-2.html' title='Chap 2'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-5586267305574760357</id><published>2010-07-17T01:56:00.000+12:00</published><updated>2010-07-17T01:57:07.094+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 6</title><content type='html'>Chap 6: Câu chuyện 10 năm trước – Orochimaru.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn cái vẻ yên tĩnh như tờ của văn phòng Hiệu trưởng. Người đàn bà tuyệt trần trông chỉ chừng 30 tuổi là cùng chống cằm và thưởng thức cái vẻ Athanh bình của nơi đây. Bên cạnh bà là một cô gái trẻ đẹp với mái tóc màu đen ngắn đến vai và đôi mắt đen huyền như bầu trời về đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có vẻ cuộc thi lần này có sự góp mặt của Orochimaru rồi đây. – Bỗng dưng bà lên tiếng khiến cô gái trẻ giật mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hơ… Nhưng.. tại sao có cả ông ta? Chẳng phải ông ta chỉ là một thầy chủ nhiệm thôi sao, Tsunade-sama?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đàn bà tóc vàng tên Tsunade – hiệu trưởng của ngôi trường Konoha danh tiếng lẫy lừng cười nhẹ tênh như một cơn gió thoảng qua trên nét mặt. Bà vuốt nhẹ lên cánh hoa anh đào trong lọ nước, và nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ông ta sẽ không tham gia trong trận chính thức. Nếu ta không nhầm, nếu không chuẩn bị một đội quân hùng hậu thì không đánh bại được đám thuộc hạ của ông ta đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái thác mắc, vẻ khó hiểu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật ra là có chuyện gì? Ông ta dự tính làm gì hả, Tsunade-sama?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shizune – Bà càu nhàu – Chuyện đó chẳng phải ngươi đã biết rồi hay sao! Chuyện của 10 năm trước ấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shizune tái xanh cả mặt. Hai chân cô bất giác run lên, và như muốn khụy xuống vì sợ hãi. Nhưng phần cô cũng khá ngạc nhiên khi Tsunade lại có vẻ bình tĩnh khi nói về chuyện này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chả lẽ… là…Không thể nào!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có thể đấy! Ta đã dự đoán được chuyện này rồi. Sau 10 năm, khả năng của ông ta đã tở về tràng thái ban đầu, và có lẽ sẽ tấn công chúng ta một lần nữa! Con người thì chỉ có mong muốn được trả thù mà thôi!&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;Flashback&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10 years ago.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường Konoha là trường danh tiếng dành cho những học sinh có năng lượng chakra lớn và có khả năng điều khiến nó. Số lượng học sinh nơi đây lúc bấy giờ không nhiều, tuy là cả một học viện với 12 khối nhưng số lượng chỉ khoảng bằng một trường tư bên ngoài. Ngôi trường này hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, ngoại trừ những ngôi trường khác có cùng “loại” như vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào thời điểm này, trường có 3 giáo viên rất ưu tú, đó là: Orochimaru, Jiraiya và Tsunade. Bởi lẽ, họ có năng lực cực kì mạnh, và kĩ thuật chiến đấu thuộc vào hạng nhất nhì. Cả ba đều là học trò của cựu hiệu trưởng Hiruzen Sarutobi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời mưa. Mưa tầm tã. Cơn mưa đầu mùa không chịu dứt, mà vẫn cứ rơi liên tục. Cô gái tóc vàng xinh đẹp tuyệt trần, với hai đôi mắt đẫm lệ và bàn tay rướm cả máu ngồi gục xuống bên cạnh xác của một người con trai tóc trắng xanh với vết thương lớn ở bụng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dan! Tại sao cậu lại bỏ tớ? – Tsunade, cô gái đó, khóc than thảm thiết – Cậu vẫn chưa trở thành hiệu trưởng, trở thành một người thầy thực vĩ đại trong mắt bọn trẻ cơ mà! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chàng trai trạc 30  tuổi với mái tóc màu trắng và bộ áo màu đỏ chót như mặt trời bước đến, đặt tay lên vai cô gái, gọi tên cô bằng một giọng buồn bã và rất khẽ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tsunade…! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái đưa hai bàn tay mình lên. Bàn tay dính đầy máu. Mãi vẫn không trôi trong cơn mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không!! – Đột nhiên cô hét lên – Không!!! Không thể như thế được!!! Thà… thà tôi không có jitsuryoku này, còn hơn… Dan-kun!!!! Không…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tsunade! – Jiraiya lay người cô. Cậu cũng đang rất bấn loạn khi cô bạn thân nhất của mình đang hoảng lên. Chưa bao giờ cậu thấy vẻ mặt này của cô…Từ khi em cô mất đi cách đây 10 năm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang vấy bẩn những giọt đỏ tươi. Cô la lên hoảng sợ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Máu! Không!!! Máu!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi cô gục xuống, ngất đi lúc nào không hay. Trong tiềm thức, cô vẫn gọi tên người ấy.&lt;br /&gt;Dan Kamaji. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiraiya xốc cô lên, mang vào trường, và giao cho đợi y tế. Sau khi hai người đã đi khỏi, thì một cái bóng khác bước đến. Bóng của một người con trai tóc dài, đôi mắt rắn và làn da xanh xao xám xịt. Anh ta cười với giọng man rợ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn ngươi đã hi sinh vì ta! Cái chết của một “tướng giỏi” như ngươi sẽ không uổng phí đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru đưa tay ra hướng về cái xác. Chẳng lâu sau, năm sáu con rắn trồi lên, quấn lái cái xác và nuốt gọn trong bụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hắn ta ngạo nghễ cười bước đi, để lại trên sân một vũng máu đỏ thẫm.&lt;br /&gt;Một màu của tội ác!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng hôm sau là hội thi jitsuryoku của các học sinh sinh viên 6 trường. Từ 5h sáng, tất cả các thí sinh đều đã tập trung đông đúc tại sân trường Konohagakuen. Kẻ cầm đao, kẻ mang phi tiêu, cũng có kẻ tay không tấc sắt đến,… Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang chuẩn bị cho một cuộc chiến cam go đầy khốc liệt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hai thí sinh cuối cùng của cuộc thi: Shizune Vs…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi vị giám khảo chưa dứt được tiếng nói của mình thì bỗng dưng, tiếng động của một đám người khác kéo đến đã át đi, và thay vào là giọng kiêu ngạo của một người con trai mái tóc dài, theo sau là những tên thuộc hạ mang trên mình một loại vũ khí vô cùng đặc biệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Orochimaru? – Tsunade lẫn Jiraiya đều ngạc nhiên, ngước lên phía mái nhà, nơi người con trai đó đang đứng. Tsunade khẽ nhăn lên, tay rút kunai ra – Sao cậu lại đến đây? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru khẽ cười, tay đưa ra như thường lệ, hất đầu, ra hiệu cho đám người phục tùng ở phía sau. Ông cười ngạo nghễ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hehe, không phải chuyện của các người!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để hoàn thành jitsuryoku độc đáo của mình, cậu không ngần ngại giết chết 10 đứa trẻ, bây giờ con muốn làm gì nữa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta muốn một đứa trẻ của trường các ngươi. Hãy giao nó ra, các ngươi sẽ toàn mạng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade hét lên giận dữ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta không bao giờ đồng ý! Ngươi hãy trở về đi! Ta không giao nó cho ngươi đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Uchiha Itachi! – Ông ta nhếch mép – Giao nó cho ta. Ta không dùng nó như một công cụ, mà sẽ là thầy dạy của nó! Hãy giao nó ra đây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade nghiến răng, hay bàn tay bấu chặt lại, định hét lên. Nhưng chưa kịp làm gì thì một cô nhóc trạc 15 tuổi với mái tóc cột hai búi đã lên tiếng thay, giận dữ hơn bao giờ hết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ren này không bao giờ giao Itachi-kun cho ông! Biến đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lời vừa thốt ra bởi cô nhóc đó khiến Orochimaru nổi cơn thịnh nộ, dù trên nét mặt ông vẫn tỏ vẻ bình thản. Ông đột nhiên mở bàn tay đang nắm chặt nãy gờ của mình ra. Lập tức, từ dưới đất, những con rắn hổ trồi lên, và toan nuốt chửng cô nhóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi không để ông làm càn đâu! – Cô nhóc nhảy tránh sang một bên, và đưa những ngón tay sang một bên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lập tức, những dòng nước từ đâu ập đến. Vừa cuốn qua những con rắn, nó đã liền di chuyển theo hướng ngón tay của Ren và đưa đi những nơi khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Một người không coi trọng tình bạn như ông không đáng để trở thành một Sannin! – Nei, một anh chàng lạnh lùng và vô cùng tuấn tú khác cũng bước ra, cứu giúp cô bạn mình. Anh nói với giọng vô cảm, nhưng lại có vẻ rất sâu sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru nhoẻn cười, một nụ cười kiêu ngạo và khinh thường:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế ngươi định nghĩa hai từ tình bạn cho ta đi! Ah, người gia tộc Hyuga àh? Hay là ngươi thay thế Itachi nộp mạng cho ta đi, rồi ta sẽ tha cho thứ gọi là tình bạn đẹp đẽ của người, và tha cho cả ngôi trường này! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi… - Nei nhăn lại, và có vẻ chần chừ. Anh mắt đầy căm phẫn của cậu bỗng dưng nháy lên huyết kế giới hạn Byakugan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dừng lại đi. Cậu không phải là đối thủ của hắn đâu!– Jiraiya ngăn cản trước khi Nei định xông nhào tới. – Cô bé dũng cảm lắm đấy! Nhưng đây là chuyện của bọn ta. Cô bé không nên xen vào. Tsunade, Bắt đầu thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade và Jiraiya bước lên trước đám nhóc, rồi cắn lấy tay, trải ra một quyển ấn thư dài. Orochimaru cũng làm hệt như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật lạ lùng. Chỉ trong chốc lát sau, bộ ba ốc sên - ếch – rắn, với kích thước khổng lồ hiện ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Orochimaru! Ta không ngờ lại có ngày được đấu với ngươi như thế này! – Jiraiya mỉm cười đầy tự hào và tinh ranh. Cái ranh ma của một người đàn ông dũng cảm mạnh mẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật tiếc là trước lúc đó, ta còn tưởng ngươi là một Sannin tài giỏi. Orochimaru, ta muốn hỏi ngươi một câu. – Tsunade cũng cất giọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hỏi đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tsunade mỉm chặt môi lại như muốn bật máu, vẻ gằng chịu đựng. Hai tay cô vẫn đang nắm chặt lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngươi  đã bao giờ xem chúng ta là bạn không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Orochimaru đột nhiên bất cười thành tiếng, trong ánh mắt hắn như một con rắn thật sự, nhẫn tâm, độc ác, vô cảm và tàn bạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta chưa bao giờ xem bất kì ai là bạn cả! Các ngươi cũng thế, và cả tên ngốc Dan đã bị ta giết chết kia cũng thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi mắt hổ phách của cô bỗng dưng ánh lên một tia sáng lạ thường. Tsunade nắm chặt bàn tay lại, và cúi thấp người xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tên khốn! Hây YAAAAAA!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rầm!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô đấm thật mạnh vào khuôn mặt của Orochimaru, như để trút giận. Lần này, cơn giận của cô đã lên tới đỉnh điểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mày đã giết Dan! TAO SẼ KHÔNG THA CHO MÀY!!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 6. &lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Chap 7 sẽ tiếp tuc vào khoảng tuần sau vì sự cố của Jiji nhà mình. Các fic kia thay vì thứ năm như mọi khi thì có thể sẽ hơi chậm trễ một chút, lí do là vì… Sak làm biếng viết quá, tâm trạng cũng không còn, đã vậy còn phải học thêm nhưng môn học không đâu: đàn, vẽ, võ,… và đi kiếm tiền mòn rút của mấy đứa bạn nữa! Chán quá~~~!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất rất rất cảm ơn các bạn đã đọc cái fic này. Đúng là nó có hơi quái, nhưng Sak vẫn sẽ cố duy trì độ quái của nó cho các bạn, hé hé hé! ( sr, giọng cười không thể đổi, học hỏi từ Kiri-chan với Hina-chan)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-5586267305574760357?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/5586267305574760357/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=5586267305574760357&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/5586267305574760357'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/5586267305574760357'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-6.html' title='The Green Moon chap 6'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-6146740043238002489</id><published>2010-07-17T01:55:00.006+12:00</published><updated>2010-07-18T22:49:30.460+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 5 part 3</title><content type='html'>Part 3: Lên đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, lần này tôi nên nhắm ai trước đây? – một cô gái với mái tóc đỏ hồng và đôi mắt nâu sắc bén lên tiếng. – Sakura? Temari? Matsuri? Kin? Hay Rin?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thằng nhóc khác có vẻ chỉ khoảng 15 16 tuổi, với mái tóc bờm ngựa chải cao lên màu đen và thân hình nhỏ con nhưng đầy những cơ bắp cứng nhắc mạnh mẽ và cái tên Izumo lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai dà! Kin và Temari là cái chắc rồi! Sakura yếu xìu thôi! Sướng thật! Nữ vs Nữ! Này, cậu nghĩ sao, thành viên mật Jihika? &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Cô bé tóc xanh tinh ranh không kém, vô cùng xinh đẹp  với đôi mắt xanh và khuôn mặt trắng hồng, khoác lên người một bộ đồ màu xanh nhạt, cười xòa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao hỏi tôi chứ! Bây giờ thì tôi nghĩ là mấy cậu nên lo đến thành viên mật của Konoha chứ không phải lo đến những tên kia đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Deidara, một cậu con trai khác với mái tóc vàng và cái mái che một con mắt không còn tròng đáp lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Jihika-chan! Thế cậu biết thành viên mật trường Konoha là ai không mà lớn tiếng thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế nào cũng là một trong 3 người: Hinata, Shikamaru và Ino mà thôi! Tôi nghĩ là Ino-san, vì khả năng của cô ta có thể ừng chiến bất kì lúc nào. Người của Yamanaka tộc cơ mà! – Jihika đáp lại, nhoẻn lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ta lại nghĩ khác đấy, Jihika! – Mikage – hiệu trưởng, là một lão già lùn tịt đuối sức như hấp hối nhưng nghe tiếng nói của lão thì vẫn thấy lão còn rất sung sức – Ta nghĩ là con bé Hinata của tộc Hyuga sẽ là thành viên mật đấy! &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Cả bốn người học trò đều nhìn chằm chằm vào ông. Họ đang tự nghĩ, có khi nào đó là thật hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, nói vậy đủ rồi! Bây giờ, lên đường được rồi đấy!&lt;br /&gt;______o0o____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shii! Rin! Sư huynh! Risako! Beat Beat! Mau lên đường thôi! Không lại bị hôi!  Và lâu nữa thì cho trôi! Beat! Pump pump Beat!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu nhóc to con trông rõ với nước da ngăm đen giơ tay lên chỉ thằng về phía trước và đọc một bản nhạc Rap quái dị. Thế mà vẫn có người tán thưởng ấy chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hay quá Bee!  - Rin, cô bé mái tóc ngắn đến vai xin đẹp cùng đôi mắt màu nâu huyền của mình hướng về anh chàng mê Rap ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Pump pump beat! Beat Pump Beat! Hi Hi hi! Nào chúng ta cùng đi! Và giành lấy cái li ! Pump Beat Beat! Tak tak tik tak!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; - Trời ạ! Thế mà cũng là rap ah? Để tui rap cho coi nè! Rin-san you’re shooting star! Ride with me and i’ll take your far! Explore the world and you back around you lift me up and you hold me down … - Shiii, cậu con trai đứng kế bên cũng làn da đen ngăm vì cái nắng chói chang tại Osaka, quay sang và cũng chơi một bài rap.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nguyên bài My l-o-v-e của người ta cậu bê ra hết rồi còn gì! Không biết thì nín đi! Thời đại bây giờ thì phải biết tự sáng tác nhạc mới là đồ xịn! Hey Rin, can you know for me! You’ re now my candy shop! You lift me to the top top top! Beat Beat Pump!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rin đỏ cả mặt, và quay sang đi chỗ khác cầu cứu Raikage, vị hiệu trưởng đáng kính với sức mạnh và tốc độ phi thường và cũng làn da ngăm đen. Có vẻ như tất cả chàng trai Osaka đều đen nhỉ, cò mỗi cô gái hiền lành này là da trắng nõn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này! Đi được rồi! Bây giờ không phải là lúc thi Rap để lấy lòng Rin đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Raikage-nii-san! Thôi thì okay! Nhưng phải đưa tiền đây! Pump chak tak tak Pump!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chịu không nổi tên này mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, một cô gái nhảy từ trên ngọn cây xuống, mái tóc đen tuyền của cô bồng bềnh trước gió, trong tay cô còn cầm chiếc kunai bạc của dòng họ Kyosuki. Vẻ mặt cáu kỉnh, cô nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mấy người kia, chờ với, tính đi luôn à.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhanh lên đi Risako, chỉ còn mỗi em thôi đó.- Rin nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Wich chout wich chout wich, let's go don't hold i'm going on the town.- Cái giọng đều đều của Killer Bee lại vang lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ. Mà cái ông Bee kia, rap dở quá, im đi.&lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Văn phòng Hội học sinh trường Konoha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bước vào. Cậu dự đoán rằng Sakura đã chờ ở đó. Và đúng như vậy, Sakura đã đến trước và nhâm nhi tách trà mà mình vừa pha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Tớ có chuyện muốn nói với cậu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện gì? – Sakura buống tách trà xuống – Liên quan đến cuộc thi lần này sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng vậy! Mình đã dùng Byakugan xem thử trong lịch đấu, và phát hiện ra, cậu và Temari sẽ đấu nhau ngay tại trận đầu tiên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Temari? Là hội trưởng của trường Suna hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phải! Cô ta là một trong những kunoichi mạnh nhất mà cậu cần phải dè chừng. Jitsuryoku của cậu là cận chiến, còn của cô ta là xạ chiến, nên không dễ gì đánh bại đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura chẻ mái tóc của mình lên đỉnh đầu và buộc ngang qua bởi một sợi băng đeo có in huy hiệu trường Konoha. Cô cười đáp với vẻ tự tin vô cùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Cậu không nhớ là lúc nhỏ mình và cậu từng đấu nhau thế nào hay sao! Kể cả thiên tài giỏi nhất như cậu mà còn phải mấy phen khốn đốn thì mình chẳng việc gì phải sợ những học sinh ở Suna! Tuy trận đấu đó tớ thua, nhưng tớ cũng tự tin là mình đã mạnh hơn, không việc gì phải sợ!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Thôi được! – Neji cười nhoẻn lên trong tích tắc – Mình sẽ giới thiệu cậu với một người ở lớp Jounin B để luyện tập cùng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- B? Lớp 8 9 ah?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng vậy! – Neji gật đầu – Tất cả các thí sinh dự thi đều được tập luyện cùng một người có Jitsuryoku đối nghịch. Không kể người đó ở lớp Gennin, Chuunin hay Jounin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy tớ sẽ tập luyện cùng ai?  - Sakura tiếp tục hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đưa ra một tấm ảnh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Jikoonomi của lớp Jounin B khối 8. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Còn cậu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji thở dài, nhưng cặp mắt lại có vẻ hài lòng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ly Tenten của lớp Gennin A! &lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái gì hả cha? Tại sao con lại phải giúp một đứa con gái ở Sunagakuen để luyện tập?????&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu nhóc nhà Nara tức giận, đập mạnh quyển sổ lên bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đó là ý của ban hội đồng lãnh đạo mà, làm sao ta biết chứ! – Người đàn ông chống cằm nhìn trân trân cậu con trai kháu khỉnh ghét phiền phức của mình. – Con là thành viên của lớp Jounin A, không được thi thì hẳn nhiên là phải giúp người khác luyện tập rồi!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; - Nhưng tại sao là một con nhỏ ở trường khác?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhà trường chọn mà, ta đâu có biết!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru ngồi phịch xuống chiếc ghế salon, thở dài:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật là phiền phức!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikaku, người đàn ông đó, giơ ra một bản danh sách:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhìn đây! Đây là danh sách phải tập luyện, không chỉ có mình con đâu! Thậm chí Chuunin A và Gennin A còn phải vào! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura – Jikoonomi. Lớp Jounin B&lt;br /&gt;Neji – Tenten, lớp Gennin A&lt;br /&gt;Hinata – Hanayome, lớp Jounin  B&lt;br /&gt;Sasuke – Ino &lt;br /&gt;Gaara – Lee &lt;br /&gt;Temari – Shikamaru&lt;br /&gt;Shino – Kazano &lt;br /&gt;Dosu – Chouji&lt;br /&gt;Naruto – Sai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ? – Shikamaru ngạc nhiên – Tại sao Hinata không tham gia mà cũng phải tập luyện?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trường chưa cho con biết à ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru khẽ nghiêng đầu qua một bên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata… là thành viên mật đấy! &lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hanayome-chan, xong chưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiko, bên cạnh là Kazano, ngước mặt lên ngôi biệt thự to lớn nguy nga. Một cô bé từ lầu 5, trên tay ôm khư khư con gấu trúc con, mặc một bộ đồ tông… gấu trúc: Trắng đen, với đôi mắt sáng rỡ, chạy xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ ừ! Xong cả rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế đi được chứ?- Jiko hỏi. – Trễ rồi, chỉ sợ Sakura, Shino với Hinata đợi thôi! Hé hé, đặc biệt là Shino đó, kẻo Kazano-chan bị giận nữa thì khốn, hehe!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kazano đỏ mặt giận dữ :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, ý cậu châm biếm tớ đó hả? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chứ không phải là cậu nghía Shino-san ngay từ đầu sao? – Hanayome chêm thêm vào.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Kazano càng tức giận, nhưng cúi mặt xuống mà không nói thêm gì. Nhưng lúc sau, cô lại ngẫng đầu lên, và như vừa có cái gì đó hay hay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải là Hana-chan nghía Neji và Jiko-chan nghía Sasuke hay sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiko và Hanayome liền đồng thanh, đỏ chín mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ thích Sakura-san cơ! Sakura-san vừa xinh đẹp, lại thông minh, mạnh mẽ, vui vẻ, không kém phần cá tính… Hihi, Sakura-san mới là số một! – Jiko mơ tưởng. – tớ kết mái tóc hồng của san ấy đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ thích Hinata nhất! Vừa kiên cường, vừa mạnh mẽ, lại tháo vát, nữ tính, và còn cực xinh nữa cơ! Xem nè, làn da trắng nõn, đôi mắt trắng cà… - Đến lượt Hanayome mơ mộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kazano cười nhoẻn, đầy tinh ranh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các cậu đồng tính à, he he!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này! Không phải!!! Tụi tớ… chỉ ngưỡng mộ thôi! – Jiko và Hanayome lại một lần nữa đồng thanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, đừng có biện hộ! He he, có gì nói đại đi! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai cô gái dịu dàng nhảy vào, tả hữu xung đột với cô bé ham quay viết kia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 5.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N:Cái kết hơi lãng nhỉ! Khì khì.. Với lại chap này đà phần là jik viết nên phần rap hơi dở, với lại bạn beta reader cũng ko thích rap nên có gì sai xót mọi người bỏ qua cho hen(giống cáo phó quá)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-6146740043238002489?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/6146740043238002489/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=6146740043238002489&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6146740043238002489'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6146740043238002489'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-5-part-3.html' title='The Green Moon chap 5 part 3'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-4922812501616988292</id><published>2010-07-17T01:54:00.002+12:00</published><updated>2010-07-17T01:55:34.463+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 5 part 2</title><content type='html'>A/N: Ớ, ai nói là tình cảm tiến triển nhanh vậy nhỉ! Thật ra mấy câu… tình cảm chút đó là lời của tác giả ( là tớ)  chứ  không phải là của Neji-san đâu nhé! ( như câu “sao cái miệng cứ cười hoài” hay là câu “xin đừng ai lấy mất nụ cười của cô ấy”,… là của jik) Thật ra thì hiện nay, Neji vẫn chưa thực sự là thích Sakura, chỉ là để ý chút thôi! Sak và tớ còn định cho Neji qua tay tenten cái rồi mới bắt đầu với Sakura đó! Ban đầu thì nhắm hết, nhưng mà đến sau thì lại khác. Nhưng kết quả thì vẫn vậy thôi: NejiSaku, ShinoTen, SasuHina, ShikaKin,… Mà cái hồi hộp nhất ở đây chính là ShinoTen và SasuHina, không phải là NejiSaku! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chap 5 part 2: Bắt đầu.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thường lệ, sau giờ học, Hinata đến CLB bắn cung của mình để quản lí. Đó cũng là nơi duy nhất mà cô và Tenten có thể nói chuyện cùng nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu không được chọn đi thi jitsuryoku hả? – Tenten đột nhiên hỏi, đặt chiếc cung của mình xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata giật mình. Cô lúng túng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ…uh! Vì…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Jitsuryoku của cậu là gì? – Tenten lại hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu muốn biết hả? – Hinata mỉm cười, hỏi lại. Nụ cười đó ẩn hiện một sự tự tin nhưng mang đầy tính hiền lành của một cô gái. – Chakra tớ không có nhiều như Naruto hay Sasuke và Neji-san, nhưng mà tớ có thể liên tục sử dụng các đòn nhu quyền của mình để ngăn cản đòn tấn công của đối thủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ngơ ngác, vẻ không hiểu. Không phải là vì Hinata giải thích khó hiểu, mà là vì trong câu nói của Hinata có nhiều từ mà Tenten mù tịt. Tuy học trong ngôi trường này, nhưng Tenten không biết gì gọi là chakra,.. cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chakra là gì? – Tenten hỏi, trông như ngớ ngẩn thật. Cũng pải thôi, vì cô la người mới vào mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À, nó là một loại năng lượng bẩm sinh trong cơ thể con người. Thật ra là chakra nhiều hay ít là do bẩm sinh chứ không làm chakra tăng hay giảm được&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten lại tiếp tục thắc mắc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì ai cũng phải có nhỉ!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ! – Hinata gật đầu – Nhưng không phải bất kì ai cũng có thể điều khiển nó. Ngôi trường này và 5 ngôi trường khác nổi tiếng nhất Nhật Bản này chính là để đào tạo những người có chakra mạnh và có khả năng điều khiển được nó đấy! Vì mỗi loại chakra có thể tạo ra cho người đó một khả năng đặc biệt, mà cũng có thể gọi là năng khiếu của người đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ra thế! – Tenten gật gật ậm ự như đã hiểu rồi. Dù thật sự thì trong đầu cô cũng không khác gì tên Naruto-dobe, chẳng hiểu gì sất.&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái cầm chiếc quạt bằng sắt trên tay với mái tóc óng vàng mượt mà cột cánh dơi đứng trước cổng trường. Trông cô thực sự rất mạnh mẽ. Bên cạnh cô là hai người, một là chàng trai mái tóc màu đỏ với chữ “Ái” như dâu ấn màu đỏ son trên trán, mặt lạnh như băng và một l cô gái với mái tóc nâu ngắn đến vai mang bộ quần áo đậm chất Sunagakuen với đôi mắt nâu hiền lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari - cô gái tóc vàng hét to, mặt đầy tức giận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kankurou-kun! Ebiyou-sama!!!! Mau lên giùm đi! Trễ giờ bây giờ đây này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong sân trường, có hai người đang bước ra. Chàng trai mặc chiếc áo màu đen với phía sau là một con rối được quân chặt bằng những sợi dây băng thương màu trắng trải dài, cằn nhằn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Từ đây đến Konohagakuen chỉ mất có 3 ngày, mà còn đến 6 ngày nữa mới bắt đầu khai mạc, làm gì mà giận dữ vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari gắt gỏng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không giận sao được? Tôi và Gaara đã chờ hơn cả giờ rồi cậu mới chịu ló mặt ra! Ebiyou-sama! Cả người nữa đấy! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Matsuri bên cạnh liền vội cản Temari, trước khi cô nổi điên lên mà lỡ tay hất cây quạt khổng lồ của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sempai à! Họ cũng đã ra rồi kìa! Thôi thì bỏ qua cho họ đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Temari phắy tay qua một bên, cố kìm nén cơn giận của mình. Nhưng cô vẫn không quên nói với Matsuri:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-   Chính vì em như thế nên mới dễ bị ăn hiếp ấy chứ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Matsuri nhìn Temari với anh mắt ngây thơ và trong sáng. Nhìn cũng biết là cô đang không hiểu gì rồi! *cười*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Ahhh! Nhưng cũng vì thế mà Gaara, kankurou và chị đây chịu nhận em làm đệ tử và chọn vào Hội học sinh ấy chứ!” – Temari thở dài, và dường như cô bị khuất phục bới cái vẻ hồn nhiên đó của cô nhóc Matsuri đáng yêu. *cười*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lên đường thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường Otogakuen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Zaku-kun! Dosu-kun! Hai cậu đã chuẩn bị xong hết rồi chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kin quay đầu lại, gọi hai cậu bạn của mình. Trong trường, Kin là nữ Hội trưởng đầu tiên, với tài sắc vẹn toàn. Thân hình cô thon thả, với những đường cong mềm mại, đôi mắt nâu huyền luôn hướng về phía trước, và khuôn mặt trắng hồng. Mái tóc của cô ấy luôn là điểm mà bọn con trai trong trường ngắm đến: Mái tóc mượt mà dài đến gót chân làm tôn thêm vẻ đẹp của cô. Điếu đặc biệt nhất ở cô chính là những vẻ đẹp đó hoàn tòa tự nhiê, không chút chăm sóc nuôi dưỡng nào như những cô gái khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rồi! – Một cậu con trai khác với mái tóc trăng xù lên như nhím và cái khăn bịt kín mặt đầy bí ẩn lên tiếng.- Đi được rồi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Zaku cũng bước ra, tay với hai lỗ thông áp suất khí trong long bàn tay, và khuôn mặt trông cũng khá điển với đôi mắt xếch màu đen. Phía sau là một chiếc túi bằng vải chứa đầy là những quyển sách cũ kĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nên nhớ mục tiêu lần này là Hinata, Neji, Sasuke, Sakura của Konoha đó, không dễ ăn đâu! – Kin nhắc nhở. – Thế nào chúng ta cũng phải đấu với chúng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Zaku phẩy tay, tự tin:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura và Hinata thì cỡ cậu dư sức thắng. Chỉ lo phải đối đầu với Temari, Gaara,  Neji, và cái tên Deidara gì đó mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mà trường Konoha năm nay lại thêm một cái tên lạ lẫm là Shino và Naruto tham gia. Còn Hinata thì đâu có tham dự đâu nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hề, coi chứng nó lại là thành viên mật như mọi năm nữa thì khốn. Mỗi lần trường sắp thua thì các thành viên mật lại ra mặt lật lại tình thế cho các thành viên khác. Jitsuryoku của nó không thể coi thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nào, các em! Ta bắt đầu đi được rồi đấy! – Kidoumaru và Kimimaro tiến ra cổng, và chuẩn bị bắt đầu cuộc hành trình.&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kirigakuen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Haku-kun! Xong cả rồi chứ? – Yukitaino, hiệu phó của trường với vẻ đẹp của một cô gái quí phái hiền lành gọi vọng vào phòng Hội học sinh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ổn thỏa hết rồi. Chỉcòn… cái thanh Samehada này của Kisame-sama thì không xong ! Nó không chịu nghe lời tôi. Mỗi lần chạm đến là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yukitaino cầm chiếc áo khoác của mình lên, đôi mắt hổ phách hiền lành bỗng dưng ánh lên vẻ giận dữ. Cô nhảy từ tầng 5 xuống sân. Mái tóc đen của cô phất phơ trong gió càng làm nổi bật cái vẻ đẹp bí ẩn tiềm tàng của cô hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kisame-san! Anh tự mang cái thanh Samehada của mình xuống đi! Bắt cậu học sinh yêu dấu của tôi khuân như thế thì thật là bất lịch sự!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Torune, một cậu học sinh nhút nhát rụt rè ( thế mà lại hộ tống cho Mizukage mới chết), khẽ nâng gọng kính của mình thật nhẹ nhàng để không bị Yukitaino –sama chú ý, kéo bị vạ lây. Suigetsu, hội trưởng tài năng nhất của trường từ trước đến nay cười khì. Trái với vẻ sợ hãi của Torune khi thấy cô nàng hiệu phó nhỏ tuổi từ lầu 5 vừa nhảy xuống vừa mắng thì cậu ta lại cố gây cho Yuki chú ý, và mong được nhập cuộc. Và đúng là như thế thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Suigetsu! Cậu còn ở đó mà cười ah?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sama! – Suigetsu đáp với vẻ bình thản – Sama có hơi bị quan tâm Haku quá mức không ạh? Tôi nghĩ là sama mê tít cậu ta rồi cũng nên! Đến nỗi dùng jitsuryoku của sama thì tôi ngạc nhiên đây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yukitaino khựng lại, mặt đỏ như quả gấc. *Trúng tim đen*. Quả thật là cô có hơi để ý nhiều đến Haku. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, để tôi tự đi lấy thanh Samehada! Không dám làm phiền đến “ họct rò cưng” của Yuki-san đâu! Mà này, năm nay thi đấu có cả Neji và Hinata đấy! Cô tính sao cho trường mình đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe đến từ “Hinata”, Yukitaino lại đỏ mặt, cô hiệu phó trẻ tuổi Yukitaino là nổi tiếng về mê… Hinata, và cô luôn muốn xin chữ kí của Hinata một lần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ hơ… uhm! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End part 2.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Part 3 coming soon. Khoáng ngày mai ngày mốt là lại có chap 3.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nào nào, mọi người ai muốn mình vai gì thì cứ vào đây, sak và jik cho vào hết trơn luôn!!! ♥ Cặp với ai, năng lực gì cũng có hết lun! Từ nay đây sẽ là fic nhập vai. Nhưng mà mấy cặp sak đã chọn rồi thì thôi khỏi nói đi nhá! Còn nhìu boy đang đơn phương lắm.    &lt;br /&gt;Trong chap này sak tả Kin rất kỹ luôn đấy nhá.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-4922812501616988292?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/4922812501616988292/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=4922812501616988292&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/4922812501616988292'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/4922812501616988292'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-5-part-2.html' title='The Green Moon chap 5 part 2'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-5674345455567007147</id><published>2010-07-17T01:54:00.001+12:00</published><updated>2010-07-17T01:54:48.267+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 5 part 1</title><content type='html'>Chap 5:  Mưa.&lt;br /&gt;Part 1: Cuộc thi Jitsuryoku&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy ra là đã xác định được jitsuryoku của Tenten à? – Neji lật danh sách ra, hỏi Hinata.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế cạnh bên Neji, vẫn giữ cái vẻ nhút nhát như mọi khi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vâng! Thế còn chuyện lớp học…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cô ta vẫn chưa đổi mà! Cứ để ở lớp gennin A đi. Orochimaru-sensei không thể nào không trị được cô ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lớp Gennin A là một đám học sinh quậy phá, mà đã quậy phá thì rất khó dạy. Vấn đề ở đây là học sinh nào ở đây cũng có jitsuryoku kì lạ và đặc biệt, hơn hẳn Chuunin A. Họ luôn đối đầu với Jounin, và Tenten cũng là trong số đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, lớp học này cũng rất biết sợ. Vì chủ nhiệm của lớp này chính là Orochimaru, và cũng là người có jitsuryoku mạnh nhất trường. Những lời đồn về ông ta không khi nào là tốt đẹp. Và hiện nay, tin mà không chỉ lớp Gennin A mà cả khối A đều sợ, đó chính là chuyện ông ta từng giết 10 người để có thể nâng cao jitsuryoku của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ không tin đâu! Sao mà Orochimaru-sensei lại có thể làm thế chứ!? – Tenten phản bác lại, nhấm nháp món bánh kem do Hinata làm cho.- Mà có làm thì cũng chẳng chuyện gì cả! Người chết đâu thể sống lại? Vả lại, cũng không ai có thể bắt được sensei đâu! Cả lớp Gennin A sẽ lại bảo vệ ngài ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sợ thì sợ nhưng tất cả thành viên lớp Gennin A đều rất yêu quí Orochimaru. Họ rất tôn trọng, và chỉ tôn trọng duy nhất ngài ấy trong trường này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế thì làm sao mà trị được? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay trời lại âm u nữa rồi. &lt;br /&gt;Giống cái ngày hôm đó quá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Naruto-kun! – Kiba và Ino lại cùng nhau đến lớp như mọi khi, réo gọi cậu bạn tóc vàng đi trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Naruto quay lại, hất cả cái cặp choàng qua tay văng trước mặt Ino làm cô bạn sợ chết điếng, ghẹo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kiba, Ino! Hai cậu lúc nào cũng đi cùng nhau hết nhỉ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino đỏ mặt, phản bác ngay lời nói đó, không quên tức giận vì chuyện vừa nãy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không có! Chỉ là trùng hợp thôi! Vả lại… tớ chỉ thích Neji!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kiba, với chú chó Akamaru đáng yêu ngoan ngoãn rúc đầu nằm gọn trên vai cậu, cười đáp lại, khuôn mặt ẩn lên chút gì đó tinh ranh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế cậu nghĩ tớ thích lắm à? Naruto-kun! Thật ra là vì… đường nhà cô ấy rất tối, nên rủ tớ đi cùng để đỡ sợ ma đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Naruto ôm bụng cười ngặt nghẽo. Thời này mà con tin ma cỏ, đặc biệt là người có jitsuryoku là chuyển đổi linh hồn của tộc Yamanaka như Ino. Cô bé càng tức giận, ánh mắt nổi lên những đốm lửa giận dữ.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino liên tục đấm hai người bạn mấy phát liên hồi để thõa mãn cơn giận dữ của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các cậu mà còn nói nữa là tớ cho ăn đòn tiếp đấy! – Ino bỏ đi, quên mất là mình đang nhờ Kiba cầm giùm chiếc cặp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai cậu bạn với những cục u trên đầu nhăn nhó, dõi theo cái dáng đi điệu đà của Ino. Nhưng lúc sau, cả hai lại cười phá lên, không hiểu chuyện gì. Có lẽ là một âm mưu nào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shino-kun! Giúp tớ chuyện này nhá! Rồi tớ sẽ mua cho cậu một cây Impact MX chính hãng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- A!!!!!!!!! – Ino la thất thanh, hoảng sợ chạy đi. Không hiểu tại sao trên tường biết bao côn trùng bò ra, vây quanh lấy cô. &lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Bây giờ, văn phòng Hội học sinh chỉ còn lại hai người. Neji và Sakura. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời sắp mưa, khiến họ bỗng dưng nhớ đến ngày hôm đó…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có vẻ tớ nợ cậu nhều thứ quá nhỉ! – Neji bỗng dưng lên tiếng, làm Sakura giật mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura đã tự hỏi, phải chăng là Neji cũng có cùng suy nghĩ với mình chăng? Nhưng sao đột nhiên Neji nói ra chuyện này, khiến cô cũng vô cùng sửng sốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Cậu vẫn yêu Sasuke-kun chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu hỏi chuyện này làm gì? Nó chẳng giống với tính cách của cậu chú nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bỗng dưng bật cười, cái nụ cười nhẹ tênh ấy kì lạ một cách không rõ ràng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng mà cậu đã hỏi thì tớ cũng nói thôi! Thật sự tớ vẫn rất thích Sasuke. Nhưng mà bây giờ, nghĩ lại, tớ cảm thấy, tình cảm đó không phải là tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ah! Không hiểu sao cái miệng cứ cười hoài!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji quay mặt tránh đi, che cái mặt đang đỏ của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Tớ có chuyện muốn nói!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô quay lại, và đang chờ nghe ngóng được câu nói của Neji. Nhưng không, cậu không nói gì, mà lại quay mặt đi. Chẳng hiểu cái gì chặn ngang cổ họng cậu, khiến cậu không thể nào nói nên lời. Sự ngượng ngùng chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thôi, không có gì. Cậu có thể giúp tớ làm xong bản kế hoạch này chứ? Sắp có chuyến tham quan đến trường khác, nên bận rộn lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- ừ! Tưởng có chuyện gì quan trọng chứ! Thế khách mời đại diện học sinh của các trường là ai thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lấy ra một xấp giấy, đọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trường Suna có Temari – Hội trưởng, đi cùng ba người khác trong Hội học sinh là Matsuri – khối 8, Kankurou – khối 11, Gaara-khối 10, và thầy Hiệu trưởng Ebiyu . Trường Oto có Kin Tsuchi – Hội trưởng, cùng hai hội phó cùng khối 10 là Dosu và Zaku, và 2 thầy hiệu trưởng – hiệu phó Kimimaro và Kidoumaru. Trường Kiri  gồm 3 học sinh tiêu biểu là Haku, Suigetsu – Hội trưởng, và Torune; đi theo họ là Kisame, hiệu trưởng và Yukitaino, hiệu phó. Iwa Gakuen với Tayuya – hội trưởng, học sinh đại học, Izumo và Deidara; cùng hiệu trưởng Mikage. Kumo gồm có Shii, Bee, Rin và hiệu trưởng Raikage. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy còn trường ta?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ - Hyuga Neji, Sasuke, cậu, Naruto và… - Chợt Neji dừng lại, thở dài – Tên quái đản Shino. Tsunade –sama là hiệu trưởng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura bỗng dưng bật cười thành tiếng. Có nghĩ đến điên đầu thì cũng không thể nào hiểu được tại sao Shino lại nằm trong danh sách đó. Cậu ấy chỉ là một Ủy viên bình thường, lại quái đản không ai bằng với nụ cười bí ẩn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji nhìn chăm chú vào nụ cười đó. Và cậu tự hỏi, mình có thể giữ mãi nụ cười đó chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lần này còn có cả những cựu học sinh xuất sắc đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đột nhiên, một giọng nói xen vào tiếng cười đó. Cả hai cùng quay lại. Đó là Sasuke, với chiếc cặp da màu đen trên tay có in huy hiệu tộc Uchiha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Itachi-nii-san – Sasuke tiếp tục – và cả Nei – san, anh Neji cũng tham dự đấy! Những người còn lại mà tớ biết là Sasori, Karin, Jugo, Hidan, Kakuzu, Zetsu, Migato. Các cựu hiệu trưởng cũng có đến: Madara Uchiha, Yuhiko, Hiruzen, Kaze, Konan.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Có lẽ lần này tổ chức lớn lắm nhỉ! Thật ra là sự kiện gì vậy? Không thể nào chỉ đơn giản là giao lưu. – Sakura vuốt mái tóc mình qua một bên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji giải thích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật ra, đây là một hội thi tìm người có jitsuryoku, hay còn gọi là shinobi mạnh nhất. Chính vì thế mà Naruto, người có chakra mạnh nhất từ trước đến nay và Shino- tên quái dị có jitsuryoku kì lạ bậc nhất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5 năm một lần, các trường dành cho jitsuryoku tổ chức cho nhau một cuộc thi tài năng. Và hiện nay, các trường đứng đầu danh sách ấy là : Oto, Kiri, Kumo, Konoha, Suna, Iwa, Và mỗi năm như thế, các học sinh ưu tú nhất sẽ thi đấu với nhau, và người thắng cuộc sẽ nhận được một số tiền rất lớn, là 10 triệu ¥, và hẳn nhiên, người đó cũng sẽ được nhận nhiều ưu đãi trong mọi thứ, kể cả khi ra trường vì là người có jitsuryoku mạnh nhất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn mưa… &lt;br /&gt;Vẫn chưa dứt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End part 1.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Part 2 coming soon. Khoảng ngày mai là có thôi! Hôm nay nhiều việc quá chưa kịp sửa nữa! ~.~&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hì hì, nếu chỉ tặng mình bạn Hina thôi thì bùn lắm! Tặng khuyến mãi bạn Tenten một tấm… Neji kiss Ten nè! Cảm ơn nhiều nhièu nhá!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-5674345455567007147?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/5674345455567007147/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=5674345455567007147&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/5674345455567007147'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/5674345455567007147'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-5-part-1.html' title='The Green Moon chap 5 part 1'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-6387382329381693645</id><published>2010-07-17T01:53:00.001+12:00</published><updated>2010-07-17T01:53:57.462+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 4</title><content type='html'>Chap 4: Jitsuryoku của Tenten&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai nâng cái gọng kính của mình lên. Có cảm giác, đôi mắt của cậu như lóe sáng đằng sau cặp mắt kính đó. Shino nhấc cây viết mà Kazano vừa đưa cho lên, bắt đầu những “combo” tuyệt hảo của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shino-kun! – Ino và Kiba bước đến. Cô gái cằn nhằn, tỏ vẻ không hài lòng – Không bỏ thói quen đó được sao? Trong đám con trai, cậu là quái nhất đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino tiếp tục quay cây viết của mình, trả lời với vẻ tự tin:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu không phải là người đầu tiên nói câu đó đâu! Nhưng cậu không cảm thấy là các cậu quá cổ hũ khi không biết đến những trò đó hay sao? Quay viết là một môn nghệ thuật đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ino tức giận, giằn mặt bỏ đi. Cô cũng hiểu là bây giờ nói gì cũng không được. Kiba và Tenten phá lên cười. Kiba hí hửng, vỗ vào vai Shino, tán thưởng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bravo! Hay lắm, Shino-kun! Đúng là chỉ có cậu mới trả lời được Ino nhỉ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten cũng lên tiếng, ôm bụng cười sằng sặc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu đúng là số một! Phục sát đất cậu luôn! Nói hay lắm! Để khi nào tớ thành lập một CLB Bẫy và mời cậu vào nhá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino lại lặp thói quen của mình một lần nữa. Cậu cười một nụ cười đầy bí ẩn, nằm sau cái cổ áo che gần nửa mặt. Có lẽ đó là một nụ cười tự tin. Đôi mắt hình như lại đang lóe sáng, có vẻ cậu vừa nghĩ ra chuyện gì đó hay hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten nhìn lại chiếc đồng hồ màu bạc cũ kĩ của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đến giờ rồi, tớ đi đây nhé! Hẹn gặp hai cậu sau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;Phòng Hội học sinh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Đống giấy tờ này xếp sao bây giờ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cứ để đó đi. Bây giờ, cậu đến phòng cô Saki và lấy giúp tớ danh sách lớp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại một cậu bạn khác quay sang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke-san! CLB bóng rổ, cậu định sẽ làm gì tiếp theo? Trường mình sắp phải thi đấu với Suna Gakuen và Tsuchi Gakuen đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ sẽ sắp xếp đội hình. Xong cậu nhớ thông báo giúp tớ nhé, Chouji!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-san! Giúp tớ xếp lại đống giấy tờ này với!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vẻ hôm nay, Hội học sinh có vẻ rất bận rộn, không ai ngưng tay. Cả căn phòng nhộn nhịp bởi tiếng lật sách vở, những tiếng kéo bàn ghế, tếng nói và tiếng bước đi của mọi người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Mọi người nghỉ ngơi uống trà chút chứ? – Hinata từ căn phòng bếp đằng sau Hội học sinh đem ra một mâm trà, mỉm cười. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura và Ino cùng đến bên cạnh Hinata, và giúp cô đưa những tách trà thoang thoảng những hương thơm của lá trà đến cho từng người. Chỉ mỗi Shikamaru là không uống, vì cậu vốn không thích nó. Biết thế, Hinata vội lấy riêng ra một tách, đưa cho cậu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shikamaru-san! Tôi biết cậu không thích trà nên đã làm riêng cho cậu một tách cà phê đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shikamaru cầm lấy, và ngồi xuống chiếc ghế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu chu đáo thật! Cảm ơn nhiều nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata cười hiền, rồi ngồi xuống chiếc ghế còn trống bên cạnh Ino và Sakura. Cô bé nhấm nháp món trà mà mình pha, và thưởng thức khoảng thời gian nghỉ ngơi trong phòng hội học sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người chuẩn bị trở lại làm việc, thì cánh cửa bỗng nhiên lại bị tông ra bới một ai đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Tôi muốn gia nhập CLB! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra là Tenten ( hay trong fic này còn gọi là thiên tài giỏi nhất của… bẫy. ). Sakura, Neji, và tất cả các thành viên trong Hội học sinh trừ Hinata đều nhăn nhó . Hiểu ý mọi người, Hinata nói giúp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten! Lần sau cậu đừng phá cửa như thế nữa. Cậu muốn gia nhập CLB nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten trả lời, vẻ hớn hở:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- CLB Pen spinning của Shino và CLB bắn cung của cậu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì lát nữa ra về, cậu hãy nộp đơn đăng kí đến CLB đó nhé! – Hinata bảo nhỏ nhẹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten cúi đầu chào rồi đi ra. Khi cô bạn đi khuất, Ino mới thở dài, chống cằm,  nói, giọng bực bội vô cùng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật là… Cô ta quái đản thật đấy! Đúng là chỉ có Shino mới trị được cô ta thôi! Cả hai như nhau mà, làm bạn thân là hợp lắm đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng có khi nào, Shino làm cô ta quái hơn không? Gia nhập cái hội Pen Spining đó cơ mà! Con trai như Shino thì không nói gì, mà cả cô ấy cũng vào thì… hết nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kazano chen ngang, bực dọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura-san! Pen Spinning là một môn nghệ thuật đấy! Nó không phải đơn thuần là một trò chơi đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Hiểu!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;¬¬------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;CLB thứ nhất: Pen Spinning.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu lạc bộ Pen spinning là một CLB dành riêng cho những ai thích và yêu quay viết. Đó là một môn thể thao đòi hỏi tính kĩ thuật cao, và phải kiên trì lắm mới có thể hoàn thành được một combo. Tất cả những cây viết mà họ quay đều là tự làm, và tốn khá nhiều tiền. Nhưng nhìn những cây viết đủ các màu sắc và kiểu dáng đặc biệt kia, ai mà không ham? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten mượn của Shino một cây bút .Cô nhờ Shino chỉ sơ qua cách quay, và cậu đã rất tận tình chỉ bảo dù… dường như là Tenten không chú ý lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Làm thử chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ưh! Trò này có vẻ thú vị đó! – Tenten đáp lại, gật gật đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cầm cây bút lên. Nhưng không hiểu tại sao, cô có thể quay nó dễ dàng và nhanh chóng, cả chiêu Continuos Thumb Around. Tất cả mọi người trong CLB rất ngạc nhiên trước việc này. Continuos Thumb Around là skill đòi hỏi kĩ thuật cao, và trung bình mỗi người phải tập ít nhất là 2 tuần còn chưa thành thạo được, nhưng đằng này…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể thế được! Trung bình người chơi giỏi nhất – Bonkura , cũng phải mất hai ba tháng để tập. Tại sao cô ta lại có thể hoàn thành nó nhanh như vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ta… Chẳng lẽ, đó là…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shino! Tớ quay được chứ? – Tenten hỏi. – Có vẻ không khó lắm, chỉ hơi rắc rối thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino nâng gọng kính lên, cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Làm tốt lắm! Cậu có thể trở thành một spinner giỏi đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trò này hay lắm! Nhưng sao mà khi tớ quay dễ dàng, trong người tớ cảm thấy như có luồng điện chạy qua vậy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  - “Jitsuryoku ư?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CLB thứ hai: CLB bắn cung. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten khoác trên mình bộ trang phục truyền thống của CLB bắn cung vào. Đó là một bộ miko với chiếc áo trắng có đính một tấm bùa khắc tên mình lên, chiếc quần ống rộng màu đỏ nâu, và chọn cho mình một chiếc cung khá cũ kĩ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô đứng cách tấm bia 10 mét, giương cung ra, chuẩn bị bắn. Đứng kế bên cô là Hinata, với tư cách là người chỉ đạo và dẫn dắt thành viên trong CLB, nhìn chằm chằm vào Tenten – cô bạn thân thời thơ ấu của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phập!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tay Tenten đã buông dây cung ra. Một luồng điện chạy trên tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngay hồng tâm! – Tenten cười phá lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ chỉ là may mắn thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten tiếp tục rút thêm một mũi tên nữa. Lần này, luồng điện lại tiếp tục chạy. Tenten giương cung, và hướng thẳng đến hồng tâm của bia đỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là… - Hinata kinh ngạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mũi tên của Tenten chẻ đôi mũi tên ban nãy, đâm sau vào hồng tâm, chỉ sau một tiếng “phập”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten! Đây là… jitsuryoku của cậu sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ngạc nhiên. Bây giờ cô cũng bắt đầu để ý về luồng điện chạy trong người mình trong lần quay viết, và cả lần này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó chính là một thứ gọi là..&lt;br /&gt;Chakra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 4.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Trong chap này tụi tớ có đưa một nhân vật có thật ngoài đời là Bonkura vào fic. Đây là một trong những cao thu Pen Spinning đấy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-6387382329381693645?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/6387382329381693645/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=6387382329381693645&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6387382329381693645'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6387382329381693645'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-4.html' title='The Green Moon chap 4'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-8209153823195562176</id><published>2010-07-17T01:52:00.001+12:00</published><updated>2010-07-17T01:53:18.409+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 3</title><content type='html'>A/N: Nói trước, cấm ai uýnh tụi tớ đó! Nghiêm cấm bạo lực học đường!! Nghiêm cấm à nha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chap 3: Câu chuyện của Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura cầm sợi ruy băng màu hồng, đeo lên tóc mình, để lộ cái trán cao thông minh của mình.Cô mỉm cười với Sasuke rồi đi ra ngoài. Cho dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng cô vẫn chưa thể nào quên được nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sự kiện hiểu lầm như là bước ngoặt đời cô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; /Flashback/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bầu trời có vẻ đang chuyển mưa. Không khí ẩm ướt và có nhiều gió. Trời hôm nay lạnh lạ thường như đang báo hiệu một điều chẳng lành .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Phòng Hội học sinh vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Anh chàng hội trưởng với mái tóc dài ngồi trầm ngâm, chăm chú vào đống bài vở. Sự tập trung cao độ của anh bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng động của cánh cửa vừa mở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Cậu lại làm bài nữa à? Hội trưởng chăm chỉ ghê nhỉ! – Cô bé cười mỉm, vuốt mái tóc của mình cho ngay ngắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji dừng đọc sách và ngó lên Sakura. Cậu lấy làm lạ khi cô ở đây vào giờ này, nhất là khi không đi cùng bạn trai cô – Sasuke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Sakura! Cậu có chuyện gì mà cần đến đây sớm vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phòng này bừa bộn thật đấy! Để tớ dọn dẹp lại cho. – Sakura cúi xuống, nhặt những mảnh giấy và đống sách vở lại. – Thật ra chỉ là vì tớ muốn tìm thêm tư liệu để học thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để tớ tiếp cậu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vội bước ra khỏi chiếc ghế ngồi của mình và giúp cô bạn dọn dẹp phòng Hội học sinh. Nhưng… vừa bước khỏi, chân cậu vấp vào đống sách Toán nâng cao khối 12…&lt;br /&gt;Và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc đồng hồ sao mà reo lớn quá! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngã xuống đất, làm Sakura cũng ngã nhào theo…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji…Sakura… Hai khuôn mặt chỉ cách nhau có… 1mm&lt;br /&gt;Và… cái gì thế này? Hai khuôn mặt đỏ như quả gấc. Đã chạm rồi!&lt;br /&gt;Tim sao đập mạnh quá! Như muốn vỡ cả lồng ngực ra vậy! Tại sao chuyện này lại xảy ra cơ chứ !?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke cũng vừa lúc đó bước vào.Chứng kiến thấy cảnh này không biết cậu ta sẽ nghĩ gì nhỉ?&lt;br /&gt;Không. Sasuke không nói gì và vờ như không thấy, cẩn thận đóng cửa lại trước khi hai người phát hiện là mình đã vào phòng. Cậu đưa tay lên trán, khẽ đưa cái mái xéo của mình qua một bên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vội bật dậy, đưa tay lên bụm miệng. Đồng thời cũng dùng những ngón tay chải sơ qua mái tóc mình. Không quên hỏi thăm Sakura .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xin..xin lỗi! Không sao chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura đưa tay lên lau qua môi mình, rưng rưng. Nhưng cô vẫn cố trả lời cho xong chuyện:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không…không sao! Không sao cả! Không phải lỗi của cậu đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong, Sakura quệt qua những giọt nước bằng một tấm khăn giấy, rồi bỏ đi. Neji quay về chỗ ngồi, chống đầu và tiếp tục những dòng suy nghĩ, dù khuôn mặt vẫn đỏ lên, không quên được cảnh ban nãy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Sao lại thế này? Tại sao chứ! Mình.. vừa định làm gì?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm đó, gờ tan học, Sasuke đã hẹn với Sakura đến một chỗ uống nước gần trường. Cô bé không mảy may nghi ngờ, đến ngay. Ban đầu, cả ha nói chuyện rất vui vẻ,. Nhưng…khi ly nước gần cạn hết, cũng là lúc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Tôi nghĩ chúng ta chia tay đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái gì? Cậu ấy.. mới nói cái gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke lặp lại lần nữa, và cô đánh vần từng từ một cho thật rõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng ta chia tay đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tai cô như ù đi, đôi mắt cô mở to. Tại sao lại như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke! Chuyện gì đã xảy ra vậ? Tại…tại sao cậu lại đòi chia tay tớ? – Sakura hoảng lên trông thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện ban nãy của cậu và Neji, tớ nhìn thấy hết rồi. Tớ… nghĩ là mình đã khiến cậu và Neji cách xa nhau nên…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura giận dữ, đập mạnh xuống bàn. Và với jitsuryoku của cô, tất cả những chiếc ly gần đó đều vỡ ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đó…đó chỉ là sự hiểu lầm thôi mà!? Tớ… rất thích cậu! – Sakura rơi xuống những giọt nước mắt trên khóe mắt, cúi đầu xuống, tay nắm chặt lại, run run – Tớ… thích cậu thật mà…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke không nói lời nào, chỉ nhấc cặp lên và bỏ đi. Sakura khụy gối xuống, như một người thất thần. Nhưng giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao cậu ấy không tin mình? Tại sao lại không thể hiểu cho mình? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke! – Sakura đuổi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ôm chầm lấy cậu, và thì thầm. Nước mắt khiến cho vạt áo của Sasuke ướt cả. Thẫm một màu nước mắt mặn chát của Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke…Sasuke! Tớ thật sự rất thích cậu mà! Hãy tin tớ đi… Tớ van cậu… Van cậu… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke quay lại. Rồi gỡ tay Sakura xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé không còn chút sức lực nào nữa, ngã quỵ xuống ngay tức khắc, ôm mặt khóc nức nở. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke đã khuất sau đám học sinh đằng xa kia. Chỉ còn cô một mình tại đây. Chỉ còn mình cô…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vị cứu tinh chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bước đến. Và có vẻ cậu cũng đã hiểu được mọi chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đỡ cô đứng lên, và ôm chặt cô vào lòng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy khóc cho thỏa thích đi. Hôm nay, tôi cho cô mượn đôi vai này đấy! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura ghì chặt Neji. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Và dường như, nó không muốn ngừng chảy, để mãi cô có thể giữ được cái cảm giác ấm áp này, thay cho đôi tay lạnh ngắt của Sasuke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vuốt lên mái tóc của Sakura. Cậu cũng không hiểu cái cảm giác lúc này của cậu là gì. Ích kỉ chăng? Khi cậu chỉ muốn giữ cô ấy mãi bên mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Cái gì đây? Là hương thơm thiếu nữ sao? Thật dịu dàng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;      - “Sakura! Có thể làm bạn gái tôi không?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đã suýt thốt lên câu đó. Nhưng cậu đã để nó trong lòng. Cậu hiểu rằng, trong trái tim của Sakura, chỉ có, và duy nhất chỉ có Sasuke. Và bây giờ, không phải là thời điểm thích hợp để cậu nói điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn mưa bỗng chốc đổ xuống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Cứ vậy cậu sẽ bị cảm lạnh đấy! – Neji nắm chặt vai Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Hãy cho tớ ôm cậu thêm chút nữa. Không sao đâu! Jitsuryoku của tớ sẽ không làm cậu bị cảm đâu! Hãy cho tớ bên cậu chút nữa! Chút nữa thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Sakura!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke cứ tiến thẳng về phía trước mà không luc nào quên được cái cảnh ban sáng đó. Nó ám ảnh cậu mãi. Và chỉ lúc sau, cậu đã đặt chân đến một ngôi biệt thự lớn, của Hyuuga tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhà Hinata ư? – Sasuke tự hỏi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đột nhiên, từ sau lưng cậu có tiếng bước chân ai đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke-san? Mời cậu vào nhà mình chơi. – Hinata, tay cầm chiếc ô rất ra dáng một tiểu thư, niềm nở. – Nhà mình bây giờ không có ai đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke đến bên Hinata, thì thầm vào tai cô bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cho tớ…mượn cậu chút nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata ngớ ra. Vâu mà Sasuke vừa nói nghĩa là gì nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa để Hinata đáp lại, Sasuke đã gục xuống người Hinata. Trông cậu chẳng còn sức lực nào nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sa…Sasuke-san! – Hinata đỏ cả mặt, vội nâng Sasuke lên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chỉ lần này thôi! – Sasuke thều thào – Chỉ hôm nay thôi! Tớ mượn cậu chút nhé! Không làm gì cậu đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata nhìn chằm chằm vào người con trai. Và cô cũng tự thấy mình phải làm gì đó. Trông Sasuke có vẻ buồn bã quá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke-san… - Hinata gọi. Ngay sau đó, Sasuke ngã xuống đất trong cơn mưa lạnh giá vào mùa đông – Sasuke!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô vội dẫn anh vào phòng ngủ của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cơn mơ, anh đang cố gọi tên một người con gái… người mà anh rất yêu quí…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke nắm chặt lấy bàn tay của Hinata, nhưng lại ngỡ là “cô ấy”…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng rời xa tớ… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End Flashback&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Trở lại với Shino và Tenten. ]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, đăng kí CLB nào chưa? – Shino quay sang hỏi Tenten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé ngớ người ra, không hiểu chuyện gì. Shino giải thích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không đăng kí vào CLB nào thì dễ bị trừ điểm lắm đó!  Đó là điểm hoạt động, có thể giúp cô lên lớp Chuunin và Jounin đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten gật gật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì có những club nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino tranh thủ khoe về mấy club khoái khẩu đặc biệt của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Pen Spinning và C – walk do tớ phụ trách này. CLB cỗ vũ do Ino phụ trách này, CLB âm nhạc do Sakura phụ trách này, CLB của Hinata là bắn cung. Ngoài ra còn vài CLB như kiếm đạo của Neji, CLB bóng đá của Lee, CLB bóng rổ của Sasuke, CLB điền kinh của Kiba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế uhm.. tớ vào CLB của Hinata và của cậu vậy! CLB bắn cung và CLB Pen Spinning nhá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino nâng gọng kính, và tự cười thầm khi vừa có “côn trùng’” sa vào lưới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 3.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Tụi tớ chúc tất cả các bạn sắp thi tốt nghiệp thi thật tốt nhé!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-8209153823195562176?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/8209153823195562176/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=8209153823195562176&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8209153823195562176'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/8209153823195562176'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-3_17.html' title='The Green Moon chap 3'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-100045556392427099</id><published>2010-07-17T01:52:00.000+12:00</published><updated>2010-07-17T01:53:17.266+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 3</title><content type='html'>A/N: Nói trước, cấm ai uýnh tụi tớ đó! Nghiêm cấm bạo lực học đường!! Nghiêm cấm à nha!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chap 3: Câu chuyện của Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura cầm sợi ruy băng màu hồng, đeo lên tóc mình, để lộ cái trán cao thông minh của mình.Cô mỉm cười với Sasuke rồi đi ra ngoài. Cho dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng cô vẫn chưa thể nào quên được nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sự kiện hiểu lầm như là bước ngoặt đời cô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; /Flashback/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bầu trời có vẻ đang chuyển mưa. Không khí ẩm ướt và có nhiều gió. Trời hôm nay lạnh lạ thường như đang báo hiệu một điều chẳng lành .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Phòng Hội học sinh vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Anh chàng hội trưởng với mái tóc dài ngồi trầm ngâm, chăm chú vào đống bài vở. Sự tập trung cao độ của anh bỗng dưng bị phá vỡ bởi tiếng động của cánh cửa vừa mở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Cậu lại làm bài nữa à? Hội trưởng chăm chỉ ghê nhỉ! – Cô bé cười mỉm, vuốt mái tóc của mình cho ngay ngắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji dừng đọc sách và ngó lên Sakura. Cậu lấy làm lạ khi cô ở đây vào giờ này, nhất là khi không đi cùng bạn trai cô – Sasuke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, Sakura! Cậu có chuyện gì mà cần đến đây sớm vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phòng này bừa bộn thật đấy! Để tớ dọn dẹp lại cho. – Sakura cúi xuống, nhặt những mảnh giấy và đống sách vở lại. – Thật ra chỉ là vì tớ muốn tìm thêm tư liệu để học thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để tớ tiếp cậu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vội bước ra khỏi chiếc ghế ngồi của mình và giúp cô bạn dọn dẹp phòng Hội học sinh. Nhưng… vừa bước khỏi, chân cậu vấp vào đống sách Toán nâng cao khối 12…&lt;br /&gt;Và…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiếc đồng hồ sao mà reo lớn quá! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji ngã xuống đất, làm Sakura cũng ngã nhào theo…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji…Sakura… Hai khuôn mặt chỉ cách nhau có… 1mm&lt;br /&gt;Và… cái gì thế này? Hai khuôn mặt đỏ như quả gấc. Đã chạm rồi!&lt;br /&gt;Tim sao đập mạnh quá! Như muốn vỡ cả lồng ngực ra vậy! Tại sao chuyện này lại xảy ra cơ chứ !?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke cũng vừa lúc đó bước vào.Chứng kiến thấy cảnh này không biết cậu ta sẽ nghĩ gì nhỉ?&lt;br /&gt;Không. Sasuke không nói gì và vờ như không thấy, cẩn thận đóng cửa lại trước khi hai người phát hiện là mình đã vào phòng. Cậu đưa tay lên trán, khẽ đưa cái mái xéo của mình qua một bên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vội bật dậy, đưa tay lên bụm miệng. Đồng thời cũng dùng những ngón tay chải sơ qua mái tóc mình. Không quên hỏi thăm Sakura .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xin..xin lỗi! Không sao chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura đưa tay lên lau qua môi mình, rưng rưng. Nhưng cô vẫn cố trả lời cho xong chuyện:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không…không sao! Không sao cả! Không phải lỗi của cậu đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong, Sakura quệt qua những giọt nước bằng một tấm khăn giấy, rồi bỏ đi. Neji quay về chỗ ngồi, chống đầu và tiếp tục những dòng suy nghĩ, dù khuôn mặt vẫn đỏ lên, không quên được cảnh ban nãy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Sao lại thế này? Tại sao chứ! Mình.. vừa định làm gì?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm đó, gờ tan học, Sasuke đã hẹn với Sakura đến một chỗ uống nước gần trường. Cô bé không mảy may nghi ngờ, đến ngay. Ban đầu, cả ha nói chuyện rất vui vẻ,. Nhưng…khi ly nước gần cạn hết, cũng là lúc…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Tôi nghĩ chúng ta chia tay đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái gì? Cậu ấy.. mới nói cái gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke lặp lại lần nữa, và cô đánh vần từng từ một cho thật rõ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng ta chia tay đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tai cô như ù đi, đôi mắt cô mở to. Tại sao lại như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke! Chuyện gì đã xảy ra vậ? Tại…tại sao cậu lại đòi chia tay tớ? – Sakura hoảng lên trông thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện ban nãy của cậu và Neji, tớ nhìn thấy hết rồi. Tớ… nghĩ là mình đã khiến cậu và Neji cách xa nhau nên…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura giận dữ, đập mạnh xuống bàn. Và với jitsuryoku của cô, tất cả những chiếc ly gần đó đều vỡ ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đó…đó chỉ là sự hiểu lầm thôi mà!? Tớ… rất thích cậu! – Sakura rơi xuống những giọt nước mắt trên khóe mắt, cúi đầu xuống, tay nắm chặt lại, run run – Tớ… thích cậu thật mà…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke không nói lời nào, chỉ nhấc cặp lên và bỏ đi. Sakura khụy gối xuống, như một người thất thần. Nhưng giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao cậu ấy không tin mình? Tại sao lại không thể hiểu cho mình? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke! – Sakura đuổi theo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ôm chầm lấy cậu, và thì thầm. Nước mắt khiến cho vạt áo của Sasuke ướt cả. Thẫm một màu nước mắt mặn chát của Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke…Sasuke! Tớ thật sự rất thích cậu mà! Hãy tin tớ đi… Tớ van cậu… Van cậu… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke quay lại. Rồi gỡ tay Sakura xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé không còn chút sức lực nào nữa, ngã quỵ xuống ngay tức khắc, ôm mặt khóc nức nở. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke đã khuất sau đám học sinh đằng xa kia. Chỉ còn cô một mình tại đây. Chỉ còn mình cô…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một vị cứu tinh chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji bước đến. Và có vẻ cậu cũng đã hiểu được mọi chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đỡ cô đứng lên, và ôm chặt cô vào lòng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy khóc cho thỏa thích đi. Hôm nay, tôi cho cô mượn đôi vai này đấy! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura ghì chặt Neji. Nước mắt cô tuôn rơi không ngừng. Và dường như, nó không muốn ngừng chảy, để mãi cô có thể giữ được cái cảm giác ấm áp này, thay cho đôi tay lạnh ngắt của Sasuke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji vuốt lên mái tóc của Sakura. Cậu cũng không hiểu cái cảm giác lúc này của cậu là gì. Ích kỉ chăng? Khi cậu chỉ muốn giữ cô ấy mãi bên mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Cái gì đây? Là hương thơm thiếu nữ sao? Thật dịu dàng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;      - “Sakura! Có thể làm bạn gái tôi không?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji đã suýt thốt lên câu đó. Nhưng cậu đã để nó trong lòng. Cậu hiểu rằng, trong trái tim của Sakura, chỉ có, và duy nhất chỉ có Sasuke. Và bây giờ, không phải là thời điểm thích hợp để cậu nói điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơn mưa bỗng chốc đổ xuống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sakura! Cứ vậy cậu sẽ bị cảm lạnh đấy! – Neji nắm chặt vai Sakura.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji! Hãy cho tớ ôm cậu thêm chút nữa. Không sao đâu! Jitsuryoku của tớ sẽ không làm cậu bị cảm đâu! Hãy cho tớ bên cậu chút nữa! Chút nữa thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- “Sakura!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke cứ tiến thẳng về phía trước mà không luc nào quên được cái cảnh ban sáng đó. Nó ám ảnh cậu mãi. Và chỉ lúc sau, cậu đã đặt chân đến một ngôi biệt thự lớn, của Hyuuga tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhà Hinata ư? – Sasuke tự hỏi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đột nhiên, từ sau lưng cậu có tiếng bước chân ai đó&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke-san? Mời cậu vào nhà mình chơi. – Hinata, tay cầm chiếc ô rất ra dáng một tiểu thư, niềm nở. – Nhà mình bây giờ không có ai đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke đến bên Hinata, thì thầm vào tai cô bé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cho tớ…mượn cậu chút nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata ngớ ra. Vâu mà Sasuke vừa nói nghĩa là gì nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa để Hinata đáp lại, Sasuke đã gục xuống người Hinata. Trông cậu chẳng còn sức lực nào nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sa…Sasuke-san! – Hinata đỏ cả mặt, vội nâng Sasuke lên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chỉ lần này thôi! – Sasuke thều thào – Chỉ hôm nay thôi! Tớ mượn cậu chút nhé! Không làm gì cậu đâu! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata nhìn chằm chằm vào người con trai. Và cô cũng tự thấy mình phải làm gì đó. Trông Sasuke có vẻ buồn bã quá…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sasuke-san… - Hinata gọi. Ngay sau đó, Sasuke ngã xuống đất trong cơn mưa lạnh giá vào mùa đông – Sasuke!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô vội dẫn anh vào phòng ngủ của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cơn mơ, anh đang cố gọi tên một người con gái… người mà anh rất yêu quí…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke nắm chặt lấy bàn tay của Hinata, nhưng lại ngỡ là “cô ấy”…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đừng rời xa tớ… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End Flashback&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[Trở lại với Shino và Tenten. ]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này, đăng kí CLB nào chưa? – Shino quay sang hỏi Tenten.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé ngớ người ra, không hiểu chuyện gì. Shino giải thích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không đăng kí vào CLB nào thì dễ bị trừ điểm lắm đó!  Đó là điểm hoạt động, có thể giúp cô lên lớp Chuunin và Jounin đó!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten gật gật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế thì có những club nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino tranh thủ khoe về mấy club khoái khẩu đặc biệt của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Pen Spinning và C – walk do tớ phụ trách này. CLB cỗ vũ do Ino phụ trách này, CLB âm nhạc do Sakura phụ trách này, CLB của Hinata là bắn cung. Ngoài ra còn vài CLB như kiếm đạo của Neji, CLB bóng đá của Lee, CLB bóng rổ của Sasuke, CLB điền kinh của Kiba.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế uhm.. tớ vào CLB của Hinata và của cậu vậy! CLB bắn cung và CLB Pen Spinning nhá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino nâng gọng kính, và tự cười thầm khi vừa có “côn trùng’” sa vào lưới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 3.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Tụi tớ chúc tất cả các bạn sắp thi tốt nghiệp thi thật tốt nhé!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-100045556392427099?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/100045556392427099/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=100045556392427099&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/100045556392427099'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/100045556392427099'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-3.html' title='The Green Moon chap 3'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-9184044358039715391</id><published>2010-07-17T01:51:00.000+12:00</published><updated>2010-07-17T01:52:29.777+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>The Green Moon chap 2</title><content type='html'>Chap 2: Gặp lại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Là..Tenten…sao… - Hinata tròn xoe mắt, không tin nổi vào mắt mình – Cậu…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé vén mái tóc lại, buộc cao, cười:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata hả? Đã lâu không gặp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata sửng sốt. Cô quá bất ngờ trước sự xuất hiện của Tenten. &lt;br /&gt;Đã 6 năm… 6 năm không gặp…&lt;br /&gt;Tenten…&lt;br /&gt;Cậu ấy, khác quá…!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten đã thay đổi nhiều. Cái kiểu tóc cũng thay đổi. Giọng nói cũng trầm hơn, trông chững chạc và xinh đẹp hơn rất nhiều! Nhưng sao, khi gặp cô, Tenten không có biểu hiện gì là vui mừng, mà chỉ đơn giản là chào hỏi. Chẳng nhẽ, Tenten… đã quên lời hứa khi xưa rồi hay sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hinata-san! – Đội nhiên, một giọng nói khác xen vào – Quen cô ấy hả? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sa…sasuke-san? Ừ! – Hinata quay sang, đỏ cả mặt, hai tay đan vào nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke là một trong những học sinh ưu tú nhất của trường, và cũng rất đẹp trai. Cậu cũng là Hội phó Hội học sinh của trường. Cũng vì thế, cậu rất được các cô gái trong trường hâm mộ, chỉ trừ vài trường hợp đặc biệt như Kazano và Jikonoomi của Jounin B, khối 8.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji lên tiếng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy thì giao cô nhóc đó cho hai nagười đấy, Hinata-chan và Shino-kun! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe thấy thế, Tenten liền tức giận, cãi lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Này này!!!! Ai là nhóc hả, cái tên kia!? Ăn nói cho đàng hoàng chút! Hơn tôi bao nhiêu tuổi hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Neji chống đầu mình lên, thở một hơi rõ dài. Cậu tự hỏi cô nhóc này có năng lực gì đặc biệt mà lại được vào ngôi trường này, một ngôi trường danh tiếng về đạo đức cũng như học lực và cả kĩ năng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino quay sang Tenten, nâng gọng kính:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cậu tên Tenten phải không? Cùng tôi tham quan trường chứ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ờ, cũng được! – Tenten cười, không có vẻ gì là khó chịu như khi đối đầu với Neji và Sasuke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đầu tiên là… câu lạc bộ Pen Spinning và câu lạc bộ C-walk nhé! – Shino lại nói, tranh thủ khoe về mấy CLB khoái khẩu của mình. Không hiểu sao, Tenten cũng gật đầu nhanh chóng và hí hửng đi theo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata cười khúc khích. Còn Sasuke và Neji thì ôm mặt thở dài, suy nghĩ như những sợi chỉ bị rối tung lên. Neji cười thầm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Shino lại thế nữa rồi! Mấy trò quái dị của cậu ta quả là có một không hai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng mà có vẻ cái cô nhóc ấy hợp với Shino đấy! Cả hai…- Sasuke tiếp lời – quái đản không kém nhau đâu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hinata đỡ lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten đâu có đến nỗi thế đâu? Mà có chuyện gì đã xảy ra vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke chưa kịp trả lời, Sakura đã tông cánh cửa phòng, bước vào, người ướt như chuột lột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-san! Hình như cô ta lại gài bẫy trong phòng khách Hội học sinh! Không biết lần thứ mấy rồi! Tớ, Ino và Kiba bị dính bẫy ba lần trong ngày rồi đấy! – Cô cằn nhằn, lấy chiếc khăn trong túi ra lau – Cậu với Sasuke xử trí thế nào đi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Khả năng đặc biệt của cô ta hình như là đặt bẫy hay sao mà từ lúc cô ta chuyển đến đây, cả Hội học sinh chúng ta có hơn 10 vụ bẫy rồi! Và tôi cũng là người đầu tiên đấy! – Neji than thở. – Chỉ còn nhờ Shino giải quyết cho thôi! Hi vọng có thể… lấy độc trị độc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_____o0o_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng lúc đó,Shino cùng Tenten đi qua dãy lớp Jounin B, khối 8. Tenten không khỏi ngạc nhiên khi thấy mấy hàng chữ Jounin, Chuunin, Gennin,… ở trên. Nhìn ra biểu hiện của cô, Shino giải thích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngôi trường này là ngôi trường dành cho những người có khả năng đặc biệt! Và năng lực đó được chia ra làm nhiều loại. Khối sơ đẳng thì là C, trung đẳng là B và cao đẳng là A. Những ai có thể sử dụng thành thạo các kĩ năng của mình, và là những học sinh ưu tú thì xếp vào lớp Jounin, được rất nhiều ưu đãi, về bữa ăn, phòng nghỉ,…. Những khả năng bình thường và lực học khá thì Chuunin. Ngược với Jounin là Gennin, chỉ những học sinh phá phách và học chẳng ra gì. Tất nhiên, vào lớp Gennin thì sẽ bị ngược đãi rất nhiều!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ậm ự như đã hiểu. Ra cái ngôi trường này rắc rối như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Jitsuryoku của cô là gì? – Shino hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ngớ ra. Cô thật ra cũng không biết tại sao mình lại phải vào trường này,  cũng không biết khả năng của mình. Mà thậm chí, cô cũng không hiểu thế nào là jitsuryoku.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không biết nữa. Còn của cậu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino không nói gì, chỉ niệm chú. Và chỉ giây lát sau, vài mươi chú côn trùng đã mò đến, và đậu trên tay. Tenten nhìn với vẻ đầy thích thú. Khác với những cô gái bình thường, Tenten không hề sợ bất kì thứ gì, kể cả… gián. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tuyệt thật đấy, Shino! Ra đấy là jitsuryoku à? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino nâng gọng kính mình lên một lần nữa, trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ! Trong ngôi trường này, Neji-san là người có jitsuryoku mạnh nhất đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten ngớ ra, và cảm thấy càng tức giận. Nếu như thế thì chẳng phải cô ta không có cách nào chống chọi lại với Neji hay sao!?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kazano và Jiko bước ra cửa. Cô bé đưa cho Shino cây bút ban nãy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảm ơn nha, Shino-san! À, còn bên cạnh anh là… - Kazano mở lời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino cầm lấy chiếc bút, liền quay mấy vòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten, học sinh mới đến.- Shino nói tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kazano cười khúc khích:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- À, ra là chị Tenten đã phá tiêu cái Hội học sinh phải không? Em có nghe Neji-san và Sakura-san nói nhiều về chị. May mà em chưa gặp phải… cạm bẫy nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jiko chen vào:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng mà em thì bị hai lần rồi nè! Chị tài thật! Đặt bẫy chỗ nào mà ngay cả em cũng không thấy thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten bật cười. Shino lại lặp thói quen của mình một lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hèn gì Neji-san giao cậu cho tớ và Hinata. Tenten! Cậu coi chừng nhé! Vào Gennin A là khổ đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten đáp lại, vẻ vẫn tự tin như thường:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tớ cũng muốn xem, cái bọn Gennin A đó là thế nào!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái bảng thông báo cũng được dán lên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Danh sách học sinh khối 10-11-12, học viện Konoha. &lt;br /&gt;Jounin A: Hinata, Kiba, Neji, Sasuke, Sakura, Ino, Shikamaru, Naruto, Chouji, Shino.&lt;br /&gt;Chuunin A: Kobayashi, Ken, Rock Lee… ( Vis: không cho Lee vào đeo, hé hé)&lt;br /&gt;Và…&lt;br /&gt;Gennin A: Tenten, Suzuno, Hayate,…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino và Hinata trố mắt nhìn cái kết quả mà nhà trường và Neji quyết định. Cái tên Tenten được in rất đậm và rõ ràng. Và thậm chí, nó còn có vẻ rõ nhất trong danh sách. Nhìn nét chữ kìa! Nắn nót, to rõ, được đứng đầu danh sách, và trông rất tự hào nữa cơ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà có ai ngờ, đó là một niềm tự hào xấu xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- HYUUGA NEJI!!!! – Tenten tức giận đá banh cả cánh cửa phòng Hội học sinh – Tại sao lại là Gennin A? Ai cho cậu tự quyền quyết định hả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Shino và Hinata cũng đang ở đó, đỡ lời cho Neji:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Thì cậu nói là muốn biết Gennin A là thế nào mà? – Shino cười thầm, dù không ai thấy được nụ cười đó, vì đã bị cái cổ áo che khuất – Không vừa lòng à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Hinata cũng thêm vào, tay nắm lấy vai Tenten, mỉm cười dịu dàng :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tenten-chan! Thật ra thì là vì nhà trường chưa biết khả năng của cậu thôi! Không lâu sau sẽ đến Chuunin A hay Jounin A mà..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tenten vùng ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thật là… thôi thì các người muốn làm gì thì làm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói rồi, Tenten đẩy cửa ra, và đi mất, không thiết đóng lại nó. Trông cô có vẻ rất tức giận. Nhưng trên môi cô, vẫn ẩn hiện một nụ cười tinh nghịch. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sasuke và Sakura bước vào. Vừa thấy Sasuke, Hinata đã đỏ mặt, cố tình quay mặt tránh đi. Cũng không biết từ lúc nào mà cô đã cảm thấy tim mình như đậ loạn nhịp khi thấy Sasuke.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có vẻ như đã hiểu chuyện, Sakura đến gần Neji, nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Neji-san! Cô ấy lại gây chuyện nữa à?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ừ! Thôi thì đành phải chịu thôi! Có Orochimaru-sensei dạy bảo, thế nào cô ta chẳng sửa đổi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sakura mỉm cười, và vuốt mái tóc mình. Mái tóc hồng của cô, không biết từ lúc nào mà nó lại dài đến vậy rồi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ là từ ngày cô giã từ mối tình đầu của mình với Sasuke…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;End chap 2.&lt;br /&gt;Thanks for reading.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A/N: Nè nè! Mấy bạn bình chọn cho cặp nào lạ đời nhất trong fic này giúp mình nhá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1: NejiSaku&lt;br /&gt;2: SasuHina ( cái nì quen quá òi)&lt;br /&gt;3: ShinoTen&lt;br /&gt;4: KibaTema ( vì GaaTema chẳng khác nào loạn luân, nên tụi tớ suy nghĩ lại)&lt;br /&gt;5: ShikaKin ( Thế thì anh chàng Shika của tụi mình không còn độc thân cả đời đâu nhá! Kin hẳn mí bạn cũng biết, cái cô nhóc làm avatar của Sak í! Sak nghiệm cô ta từ hồi mới coi tới h!)&lt;br /&gt;6: NaruIno&lt;br /&gt;7: GaaMatsu ( Matsuri, học trò của Gaara-sama)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết trơn mem nữ rồi. Thoai thì bình cho 7 cặp trên xem nhá! Đừng lo, vì thế nào, fic này cũng thật hay cho xem! Và đảm bảo, độ quái đản sẽ lên tới… 100.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-9184044358039715391?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/9184044358039715391/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=9184044358039715391&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/9184044358039715391'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/9184044358039715391'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/green-moon-chap-2.html' title='The Green Moon chap 2'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-6221262735079460592</id><published>2010-07-17T01:49:00.003+12:00</published><updated>2010-07-19T20:50:57.433+12:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='The Green Moon'/><title type='text'>Nhân vật mới trong fic The Green Moon</title><content type='html'>Kazano Sakura ( Sak): Xuất thân là con của một gia đình khá giả, chuyên làm nghề vẽ tại Kitakyuushu – Nhật Bản. Rất đam mê học vẽ. Cô nhóc này có tính cách khá giống một tên con trai, mạnh mẽ, vui vẻ, hoạt bát, năng động, nhưng lại hơi hời hợt và thiếu bản lĩnh. Thường chơi những trò kì quái mà Shino chơi như Pen Spinning, BMX, Clownwalk ( C – walk). Có jitsuryoku là dùng hình vẽ gây ảo giác. Kết Neji (♥) ngay cái nhìn đầu tiên.&lt;br /&gt;Kết: Sai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jikoonomi Taka ( Jik, hay còn gọi là Jiji):Bạn thân từ nhỏ của Sak. Tuy không phải chị em ruột nhưng lại có diện mạo hệt nhau ( cái này là thật 100% Không tin hum nào post hình cho coi, hết hồn lun.) Nhà khá là giàu có. Trái với Kazano, cô có vẻ hiền lành, thân thiện và dịu dàng hơn, không kém phần yếu đuối. Rất ngưỡng mộ Sakura và Neji. Sử dụng Jitsuryoku là điều khiển búp bê.&lt;br /&gt;Kết: Kankurou ( Barin không chịu thì để Jik! Jik kết Kankurou từ lâu rồi, hí hí)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hanayome Barina ( Panda): Cùng lớp với Kazano và Jiko. Là một cô bé tiểu thư đài cát, nhưng luôn thân thiện với mọi người. Luôn ôm một chú gấu trúc nhỏ trên tay. Hana có vẻ rụt rè nhút nhát hơn các bạn trong hội học sinh, và cô cũng rất hiền lành, ít nói. Từ nhỏ đã luôn ngưỡng mộ Hinata về tính cách, nhân phẩm, và vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, nên luôn cố gắng mọi cách để giống như Hinata. Jitsuryoku là điều khiển gấu trúc.( đang thắc mắc là gấu trúc đâu để Hana điều khiển nhỉ)&lt;br /&gt;Kết: Yahiko.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jihika Hina ( Hina): Thành viên mật hội học sinh trường Iwagakuen. Xuất thân từ dòng tộc Hina. So với các bạn gái khác, cô có vẻ trầm tĩnh và chút kì quái. Luôn chơi tông áo àu xanh. Jihika là một cô gái thông minh, tài ba, lanh lẹ, nhưng không ké phần đanh đá và lạnh lùng ( sao mà trái với Hina nhà mình thế nhỉ). Ngưỡng mộ Hinata và Sasuke vì tài năng của họ. Jitsuryoku là tạo và điều khiển thực vật.&lt;br /&gt;Kết: Deidara&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yukitaino Kiri ( Kiri): Hiệu phó trường Kirigakuen. Là một trong những hiệu phó trẻ nhất của trường, tuổi đời chỉ bằng một học sinh đại học. Là một thiên tài, chuyên học nhảy cóc. Cô là một thiếu nữ quí phái, đài cát, và vô cùng.. quái dị. Hiền lành, mau giận, thiên vị những học sinh mình yêu quí, nhưng rất thân thiện. Kết Hinata ngay cái nhìn đầu tiên, và luôn mong được xin chữ kí cô bé ( há há). Rất yêu quí Haku, vì cậu là học sinh tuyệt vời nhất trong mắt cô. Jitsuryoku là khinh công và giăng kết giới. Có một thanh đao rất lợi hại, như những người đứng đầu khác của trường Kiri.&lt;br /&gt;Kết: Haku&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Misaki Kawaro ( Mis-chan): Thành viên mật của Sunagakuen, mà cả đến những học sinh tham dự cũng không biết đến. Được cựu hiệu trưởng Chiyo-baa-san nuôi dạy từ nhỏ. Là một cô gái trầm cảm, tốt bụng, ít nói, và luôn quan tâm tới mọi người ( trong mắt Sak, Mis là một cô gái như thế đó, ♥ ^^), tuy nhiên, cô là một người luôn tuân theo mệnh lệnh, và có chút hời hợt với người xung quanh. Rất hâm mộ Tenten và Neji, bởi vì tính cách năng động vui vẻ của cô nhóc. Jitsuryoku là phát hỏa.&lt;br /&gt;Kết: Itachi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Risako Kyosuki ( Lisa-san): Thành viên mật của Kumogakuen, con của gia tộc Kyosuki danh giá ở Kumo. Lạnh lùng, học cực kì giỏi nên nhảy cóc từ lúc lớp 6 lên lớp 11, 12 tuổi. Cô rất sở hữu nét đẹp băng giá, cô được mệnh danh là bông hoa tuyết của Kumogakuen. Bạn thân của cô là Rin, hội phó của Kumogakuen. Cô còn là một sát thủ máu lạnh, giết người không ghê tay mặc dù ngay cả Raikage cũng không biết bí mật này. Già trước tuồi, ăn nói xấc xược là đặc điểm đầu tiên khi tiếp xúc với cô bạn. Jitsuryoku là bắn đạn năng lượng, bách phát bách trúng, ngoài ra cô còn chạy nhanh như điện xẹt.&lt;br /&gt;Kết: Sasori.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tanoshii Saito ( Jun-chan): Học sinh mới của trường Konohagakuen, cùng lớp với Tenten. Là một cô bé mồ côi mẹ, sống với cha là kiến trúc sư một công ty lớn. Thân thiện, vui vẻ, mạnh mẽ, năng nổ, ngây thơ và cũng không kém phần… quá khích. Rất thích Ino, vì vẻ đẹp của cô, và Tanoshii cũng là bạn thân của Tenten trong lớp Gennin A. Chúa ghét Lee của lớp Chuunin A. Jitsuryoku là tích điện, và học khả năng này từ Kakashi-sensei.&lt;br /&gt;Kết: Shii.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ly Ren ( Tenten-san): Cựu Hội trưởng hội học sinh trường Sunagakure. Là chị của Tenten ( iu chưa, Ten-san! Dạo này off lâu quá roài đó!), du học sinh tại Hàn Quốc. Là một họa sĩ có tiếng trên thế giới. Vui vẻ, mạnh mẽ, tốt bụng nhưng có vẻ hơi kiêu ngạo và hiếu chiến. Ghét Leeeee từ cái nhìn đầu tiên, và rất thích cái vẻ ngây thơ hồn nhiên của Tenten và Hinata. Jitsuryoku là điều khiển các dạng chất lỏng ( đặc biệt là mực, hé hé)&lt;br /&gt;Kết: Nei Hyuga ( hé hé, như NejiTen ý!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nei: Anh ruột của Neji và là anh họ của Hinata, cựu học sinh trường Konohagakure. Rất thành đạt trong ngành võ thuật, và là một trong những võ sư và trẻ nhất thế giới. Là đối thủ năng kí của Kou. Là một tên lạnh lùng không kém em mình, chút ngạo mạn và tự tin. Nhưng rất quan tâm tới những người xung quanh. Là bạn thân từ nhỏ của Ren, và cũng khuyên Neji kết Tenten. Jitsuryoku gồm: Byakugan, Jyuuken ( hai chiêu cơ bản của tộc Hyuga), và jitsuryoku riêng là Kaiseryoku – tự giải thoát và tấn công bằng năng lượng phát ra từ cơ thể, cự li xa.&lt;br /&gt;Kết: Ly Ren! ( Iu quá rồi, chị Tenten làm vợ anh Neji, hé hé)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1930251300943664589-6221262735079460592?l=vishihasakura.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://vishihasakura.blogspot.com/feeds/6221262735079460592/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=1930251300943664589&amp;postID=6221262735079460592&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6221262735079460592'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1930251300943664589/posts/default/6221262735079460592'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://vishihasakura.blogspot.com/2010/07/nhan-vat-moi-trong-fic-green-moon.html' title='Nhân vật mới trong fic The Green Moon'/><author><name>Kazano Sakura</name><uri>http://www.blogger.com/profile/05213904846710158652</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='27' src='http://1.bp.blogspot.com/_DrZpGxkXIbM/TDIl_JKsDqI/AAAAAAAAAOY/xWj_kXc9Gw0/S220/Miss_All_Sunday2.png'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1930251300943664589.post-3
