Chap 15: Hyuga Hotaru.
Một luật chơi mà tiểu đội 10 đã đặt ra để luyện tập, đó chính là: Mỗi ngày, mọi người sẽ chơi trò chạy rượt. Cả ba cùng chơi trò rượt bắt, bất kì ai bị trói lại sẽ phải bao hai người còn lại ăn trưa. Và họ đã sử dụng cái luật này hơn hai tuần. ( Cả ba sama, Temari, Kankurou và Neji đều tốn khá nhiều tiền trong cái trò này. Họ có thể dùng bữa ở nhà Neji, nhưng lại không chịu...Tốn tiền quá!)
Ninpou Kamaitachi!!!
Vẫn cái ninjutsu quen thuộc đó, lại làm khu rừng thêm vài cành cây bị gãy. Cô gái sử dụng ninjutsu ấy có gắng đạt tốc độ nhanh nhất, để không phải...ra tiền.
Karasu!!
Kankurou nhanh thoăn thoắt, dùng con rối của mình giăng những sợi dây chakra mỏng nhưng lại vô cùng sắc bén và chắc chắn. Sau đó, cậu dùng tay đưa lên hạ xuống những sợi chỉ đó, mong cho bạn của mình dính bẫy. Và để kế hoạch tốt đẹp hơn, Kankurou cho thêm mấy mũi bùa nổ vào những nơi không có chỉ, nhằm đưa bạn vào tròng.
Nhưng ngón nghề của Neji, thiên tài giỏi nhất của Konoha, cũng không vừa. Cậu dùng Byakugan, quan sát họat động của Kankurou và Temari, và liên tục phóng shuriken và kunai từ xa. Và cứ mỗi khi có người đến gần là lại dùng Kaiten, đánh bật và trốn đi mất.
Những đôi chân bật lên cao, những đôi mắt gầm gừ bất ngờ chạm nhau.
Khu rừng tràn đầy vẻ căng thẳng. ( tất nhiên là vì ai cũng keo nên mới thế, hihi). Những tiếng choeng chóet cứ va vào nhau, tạo nên âm thành vô cùng khó chịu. Rồi những làn khói xám xít trên trời và những cành cây bị gãy lụi là những kết quả cho một cuộc luyện tập của tiểu đội 10.
- Hây yaaaaaaa!!!!!!!!
Cả ba cùng xông vào. Họ liên tục né và đánh lại những taijutsu tưởng chừng như bình thường nhưng lại vô cùng lợi hại. Neji bay lên, xoay 5 vòng và đá liên tục những mấy cú (mà mọi người thường gọi là “ Liên Hòan Cước”). Sau đó, cậu tiếp tới những phát Jyuuken, và tiến tới những cú đấm bình thường và thêm những đòn điểm huyệt tăng tốc.
Nhưng quá rõ Neji, Temari tìm cách tránh xa, dùng cây quạt của mình di chuyển lên cao. Còn Kankurou thì tiếp tục giật dây con Karasu và sợi dây chakra. Ngón trỏ đưa lên, thì ngón cái và ngón út lại đưa xuống, sau đó lại cho ngón đeo nhẫn đưa sang qua bên phải và dùng cả bàn tay giật lên trên, rồi kéo ngang qua. Với những đường chỉ thoăn thoắt không kém phần rắc rối đó quá phức tạp và hỗn loạn, không phải bất kì người nào cũng tránh được. Nhưng đối với Neji-truyền nhân Byakugan, thì nó không phải là vấn đề. ( ??)
Neji bật lên, lộn một vòng ngọan mục, tay chỉ hai điểm, phóng xuống cắt đứt cả đám hỗn lọan, đồng thời chưởng vào Kankurou, và tay đã cầm sẵn sợi dây.
- Lợi hại lắm, Neji-kun!-Một giọng nói từ phía sau vang lên.
Neji quay đầu lại. Cậu sửng sốt khi thứ mình đang tung chưởng là một con rối với bộ mặt quạ đen. Kankurou thật thì đang ở sau lưng. Anh chàng với bộ đồ đen ngòm giản dị dùng dây quấn lại Neji, cuộc luyện tập kết thúc tại đây.
- Bao cơm nhé, Neji-kun! – Temari đáp xuống, gấp chiếc quạt lại.
- Thôi được. Thua thì phải chịu thôi!- Neji nhăn nhó, vẻ khá thất vọng khi thua cuộc.
Kankurou quấn lại con rối của mình, rồi quàng ra phía sau lưng. Song, cậu cùng Temari và Neji đi vào quán ăn gần đó và gọi món. Người chi trả không phải ai khác chính là Neji. :hehe:
Trời đã trưa. Cái ánh nắng gay gắt cháy da cháy thịt bắt đầu buông xuống. Nó ảnh hưởng không ít đến đời sống của những người dân Konoha. Trên đường chỉ còn mấy người còn bước đi. Và những cái cây cũng khác khô cả cổ.
Neji đang trên con đường đó, trở về nhà sau một buổi sáng tập luyện ( và chi tiền) mệt mỏi.
Cánh cổng Hyuga phủ mở ra. Neji bước vào, và cẩn thận khép lại, khóa rất cẩn thận. Cậu bước vào phòng của mình, và lấy ra quyển sách tiểu thuyết mà anh đang đọc dở. Không giống với Kakashi và Jiraiya, chuyên đọc tiểu thuyết tình cảm, Neji chỉ đọc những quyển mang tính triết lí hoặc có lợi trong việc làm nhiệm vụ của cậu. Nhưng với một người bận rộn như cậu thì khá là hiếm có thời gian rỗi để đọc. Nghĩ lại thì Neji cũng có tâm hồn thi sĩ lắm chứ! Dù ít nói, trầm lặng, nhưng những từ ngữ mà cậu suy nghĩ, hay nói ra đều thể hiện rõ bản lĩnh của một đội trưởng, và không kém phần triết học. Lời lẽ ngắn gọn, dễ hiểu, lại sâu sắc.
- Neji-nii-san! Anh lại đọc quyển sách này nữa ư?- Một giọng nói ở phía sau cất lên.
Neji quay đầu lại. Thì ra, Hinata bước vào lúc nào không biết. Neji mỉm cười:
- Phải! Quyển này rất hay. Sama đã đọc lần nào chưa?
- Dạ chưa! Em không thích những quyển truyện có mang tính bạo lực.-Hinata cười đáp lại.
- Ừ nhỉ, tôi quên mất là tính cách của Hinata-sama không hợp với dạng truyện này..
Hinata lúng túng:
- Ơ, nhưng mà anh đã nói thì em sẽ đọc thử.
Neji cầm quyển sách lên, đưa cho Hinata. Cậu không biết là cô bé có muốn đọc hay không, chỉ đơn giản là muốn giới thiệu quyển sách hay mà cậu đang theo dõi.
Hinata cũng cầm quyển sách lên, sà vào bên cạnh Neji. Hương thơm dịu dàng của cô bé làm Neji cũng cảm thấy hơi ngượng. Một vẻ đẹp thầm kín, bí ẩn của cô bé mà không phải ai cũng có thể cưỡng lại , kể cả một người lạnh lùng vô cảm như Neji.
- Quyển này hay quá, Neji-nii-san! Anh đọc xong chưa, cho em mượn nhé!-Hinata reo lên sau khi lật qua vài trang sách.- Không ngờ những quyển sách như thế này lại có thể mang lại cho người đọc cảm xúc tuyệt đến thế ngay từ đầu. Anh chọn sách hay quá!
Neji gật đầu ngay. Hinata cười mỉm. Nụ cười của cô thật đáng yêu làm sao. Ước sao nụ cười ấy mãi mãi nở trên khuôn mặt đáng yêu hiền lành này của Hinata.
Hinata bước ra ngoài. Trên tay cô là quyển sách vừa mượn được của Neji. Đây cũng là lần đầu cô mượn được thứ gì đó của Neji, người anh họ lạnh lùng tài ba của mình.
Neji nằm phịch xuống chiếc giường của mình. Anh nhắm mắt lại và nghĩ ngợi một điều gì đó mà chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết. Anh cũng đã quá mệt mỏi với những đợt tập luyện gay gắt của Temari. Cô quá khắt khe và trọng chuyện thắng thua, và cũng đã vô tính đẩy đồng đội mình bị áp lực. Đó gần như cũng là một trong những cách giáo dục gay gắt và nghiêm khắc của Suna.
“ Lại cảm giác này. Lại cái cảm giác dễ chịu này. Chuyện gì đang xảy ra thế? Nơi này là... Muôn loài hoa, hương thơm...dễ chịu quá...
- Neji-kun! Ta lại gặp nhau rồi nhỉ!-Cô gái có khuôn mặt hệt Hinata cất giọng.
Neji nhìn quanh. Đây lại là cánh đồng cỏ mà lúc cậu nằm cạnh Hinata dưới gốc đào, ngủ quên đã mơ thấy. Cánh đồng bát ngát là muôn loài hoa cỏ lạ.
- Cô là Hyuga Hotaru?
- Phải! – Cô gái đáp.
Neji nhìn thẳng vào đối mắt trắng hiền lành nhưng lại tóat lên một vẻ tự tin, mạnh mẽ mà không phải bất kì ai cũng có. Một ánh mắt ẩn chưa một sức mạnh vô tận và ánh lên một cái gì đó sáng lóe. Tuy rất giống Hinata về ngọai hình và khuôn mặt, nhưng đôi mắt trắng cà của cô bé ấy lại có vẻ gì khác lạ. Chưa bao giờ thấy một đôi mắt nào kì lạ như thế. Nó đáng yêu, nhưng cũng không kém phần đáng sợ, khi nhìn thẳng vào kẻ đối diện.
- Vậy, cô gặp tôi có chuyện gì sao?-Neji hỏi.
- Đúng. Chỉ đơn giản là dự báo thôi.
Neji ngơ ra. Cô gái tiếp tục nói:
- Một cơn bão sẽ ập đến mang người ngươi yêu quí nhất đi. Nếu ngươi không nhận ra thì có thể ngươi sẽ đánh mất tất cả.
Neji cắc cớ:
- Người tôi yêu quí nhất?
- Phải, có thể đó là bạn thân của ngươi, hay là người thân của ngươi. – Cô gái giải thích.
Neji bối rối, đưa tay lên vuốt mái tóc:
- Tenten? Hinata-sama?
- Ngươi vẫn chưa ngộ ra sao?
Neji lắc đầu miễn cưỡng. Hotaru chau mày lại.
- Ta không biết! Nhưng ngươi phải cẩn thận đấy, ta chỉ nói thế thôi. Bản thân ngươi tự hiểu ra đi.
Chúng ta sẽ còn gặp nhau dài dài đấy. Và khi ngươi hiểu ra được, lúc đó, ngươi sẽ dấn thân vào một cuộc chiến ninja, và dẫn đến bình minh. Lúc đó sẽ là bước ngoặt thay đổi của một shinobi, một ngày mới của ninja lại bắt đầu.
Nhớ kĩ đấy, Neji.”
Neji bừng tỉnh. Mồ hôi tuôn ra như tắm. Cậu chợt thấy rất sợ, sợ chuyện gì đó sẽ xảy ra với người mà cậu yêu quí nhất, mà bản thân anh cũng chưa biết người đó là ai. Nhưng nếu như chuyện gì đó mà xảy ra với người đó thật thì anh sẽ là người đau khổ nhất.
Một cơn bão của ninja lại sắp tới nữa sao?
End chap 15.
Thanks for reading.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét