A/N: Chap này mềnh chỉ trích Sakura dữ quá. >”<
Chap 14: Hoa tuyết
Đêm vũ hội mùa xuân của ngày đầu năm mới dành cho các shinobi đã qua. ( Ten Ten và Neji chắc cũng phải tê cả chân, hehe)
Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua các khe cửa, dẫn đến đôi mắt đang nhắm nghiền trông đến hiền lành của Hinata. Do quá mệt mỏi sau cái đêm hôm qua, vì với tư cách là người thừa kế của gia tộc thì chắc chắn cô phải tiếp cũng khá nhiều khách quí từ nhiều làng đến tham dự.
Nhưng còn Neji, cậu đã rời khỏi nhà, đến khu trọ của Temari và Kankurou để tiếp tục bàn công việc.
Đường phố hôm nay vắng lặng và yên tĩnh lạ thường. Mọi vật vẫn chưa tỉnh dậy sau giấc mộng đẹp của hôm nay. Nhưng có lẽ, phải chăng đó cũng là một cơn ác mộng?
Ác mộng của các shinobi.
------------------------------------
Ở văn phòng Hokage, vẫn cái vẻ tĩnh lặng đó, nhưng lại mang tiếng nấc của ai vọng ra.
- Tsunade-sensei, Kakashi-sensei thế nào rồi ạ? Em muốn thăm sensei…-Giọng một cô gái cất lên nghẹn ngào.
Lại một giọng nói khác củ cô gái trẻ khác, chen ngang giữa câu nói của cô gái kia:
- Sakura-chan, không được đâu! Kakashi-sempai vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, chưa thể gặp ai.
- Nhưng Shizune-san! Em cũng là một ninja y thuật! Tại sao em lại không thể vào?
Tsunade gắt, đập mạnh xuống bàn:
- Có im không thì bảo!!!!!? Ta biết là em rất lo lắng, nhưng mà nếu em cứ nài nỉ thì ta sẽ tống em ra khỏi đây, Sakura-chan!!
Sakura hơi tái mặt vì sợ. Trước giờ cô chưa bao giờ thấy tsuande nghiêm túc và giận dữ thế kia. Không quá khó để hiểu rõ có chuyện gì hệ trọng đang xảy ra.
- Tsu..Tsunade-sensei…
Tsunade lắc đầu và nhìn Sakura bằng một ánh mắt giận dỗi. Sakura nắm chặt tay lại. Sự im lặng của sensei cô cũng đủ đề cô hiểu và lủi thủi đi ra ngoài. Đợi khi Sakura đã đi khuất, Shizune mới gặng hỏi:
- Tsunade-sama, em nhớ là Kakashi-sempai chỉ trúng ảo thuật,
nhưng tại sao lại bị thương nặng đến thế?
- Ngươi không nhớ sao, Shizune-chan? Không phải là loại genjutsu bình thường, vì nó chính là Mangekyou.
- Nhưng Mangekyou là jutsu riêng của Konoha mà, tại sao Suna lại có loại nhẫn thuật này? Mà thậm chí em cũng bị trúng, nhưng tại sao vết thương lại không nặng như Kakashi-sempai?
Tsunade, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:
- Đơn giản thôi, tên đó, Shitaino, là một trong những bản thể thí nghiệm của Akatsuki, nên có được đôi mắt của Uchiha tộc. Nhưng em là ninja y thuật, nên khi trúng đòn, tự các chất trị thương trong cơ thể sẽ tự làm lành. Và em cũng không bị thương nặng như Kakashi ngay từ ban đầu.
- Vậy…
- Chỉ còn cách đợi thôi, chứ ta cũng không chắc là Kakashi có thể qua khỏi.
-----------------------------------------
Sakura đi trên con đường làng, nước mắt cứ chực rơi, nhưng nó đang đợi cái gì đó mà không chịu rơi. Cô rất nhớ Naruto và Sasuke, một mặc cũng rất lo cho Kakashi. Tại sao số phận của cô lại đau khổ thế khi được đưa vào tiểu đội 7. Nếu như cô có thể lọt vào tiểu đội 8 của Ino, để suốt ngày tranh cãi với Shikamaru, Ino và Chouji, hay là tiểu đội 10 để cùng với Kiba, Shino hay Hinata tập luyện hằng ngày dù họ có xem thường đến mấy. Hay thậm chí là cả tiểu đội 13 để suốt ngày phải nghe Lee lải nhải những chuyện trên trời, ngắm nhìn Neji và Tenten tập luyện từ xa và bị họ lờ đi vì cô còn yếu ớt quá. Tuy rằng nơi đó không có những người mà cô mong muốn được cùng đội, nhưng ít ra thì cô cũng không phải lúc nào cũng phải khóc, phải đứng nhìn đồng đội chiến đấu mà khhông thể cùng hợp tác.
Cho dù cô rất cừ, rất giỏi về điều khiển chakra, nhưng cô không có can đảm để tham gia cùng chiến đấu. Nhìn những kunoichi trong làng, cô cũng cảm thấy xấu hổ. Hinata mạnh mẽ kiên cường, lại tự tạo ra ninjutsu riêng, Ino thông minh nhạy cảm, là nữ ninja mạnh nhất trong lớp, hay là Ten Ten vui vẻ hoạt bát, lúc nào cũng có thể cùng Neji tác chiến một cách hoàn hảo, mà cũng chính vì thế mà đã bao lần hai người được Hokage giao nhiệm vụ riêng. Tại sao cô không thể như họ? Lúc nào cô cũng chỉ biết khóc.
Cánh hoa anh đào vẫn rạng rỡ như những mùa xuân nào, nhưng nó có thể tàn lụi bất cứ lúc nào nó muốn.
Bỗng, từ phía sau, một giọng nói quen thuộc cất lên:
- Sakura-chan!!
- I...Ino –chan?-Sakura ngạc nhiên.
Ino chạy tới, vẻ mặt vẫn còn gật gù buồn ngủ, không tỉnh táo. Nhưng cô vẫn có thể nhận ra vẻ bất thường của Sakura:
- Sao thế, Sakura-chan? Lại khóc à?
Sakura chối, vẻ lúng túng:
- Đâu...đâu nào! Chỉ là...bụi bay vào mắt thôi!
Ino nghi ngờ:
- Thật sao? Nếu có gì thì cứ tâm sự với tớ đi, sao mà cứ giấu hoài...Cậu còn xem tớ là bạn không đấy?
- Không, thật mà! Mà sao giờ này cậu lại ở đây?
- À, hôm nay tớ có hẹn với Shikamaru và Chouji đi luyện tập! Còn cậu?-Ino trả lời.
Sakura, mặt hơi mang mác buồn:
- Tớ ghé qua văn phòng Hokage.
- Thế tình hình của Kakashi-sensei sao rồi?-Ino nghiêng đầu qua một bên.
- Không biết nữa! Nhưng mà rất nặng. Đã hơn một tuần chưa tỉnh lại.
- Ôi chao, thế thì nặng lắm đây...-Ino gấp gáp, chạy đi-Ối, tớ trễ nữa rồi! Thôi, tớ đi thôi!!
Sakura vẫy tay chào tạm biệt người bạn. Chực nước mắt cô bắt đầu rơi ra lã chã. Cô không thể kềm được nước mắt. Không thể nào kềm được. Tại sao cô lại yếu đuối đên vậy? Tại sao??
Trời đã sáng. Tất cả mọi người đều đã tỉnh dậy, bắt tay vào công việc. Các shinobi phần đang tập luyện, phần thì đang trên đường làm nhiệm vụ. Nhóm còn lại thì làm những công việc cá nhân.
Hinata đang đi mua những gói trà cho cha cô. Ông là một người rất thích trà, đặc biệt là do Hinata pha. Nhưng ông cũng là một người đặc biệt nghiêm khắc, không thể nào chọn tùy tiện bất kì lọai trà nào.
Đang đi trên đường, bỗng cô gặp Sakura, vẫn đang dạo qua các con phố, vẻ mặt buồn thảm, trên mi vẫn còn dính những vết nhờn do nước mắt gây nên. Cô liền gọi:
- Sakura-chan!!
Sakura quay đầu lại:
- Hinata-chan?
- Ừ! Cậu đang đi đâu thế, Sakura-chan?
Sakura trả lời, giọng có chút gì đó khác hẳn bình thường, mà chính xác hơn là khàn hẳn:
- Tớ đang về nhà..
- Vậy à? Mắt cậu sưng cả rồi kìa!
Sakura cười hiền. Cô nói:
- Hinata-chan! Hay là... tớ muốn tâm sự chút với cậu.
Hinata gật đầu.
Cả hai cùng ngồi dưới một gốc cây anh đào. Từng cánh hoa nhẹ rơi như làn gió thổi qua, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp như tình bạn thiêng liêng.
- Thế cậu muốn nói gì, Sakura-chan?-Hinata ngó qua phía Sakura.
- Cậu nghĩ sao về tiểu đội của cậu và Neji-san?
Hinata mỉm cười, vẻ rất vui khi có người hỏi tới:
- Tiểu đội ấy hả? Kiba và Shino rất tốt, họ rất quan tâm đến tớ, còn là những người thẳng thắng tốt bụng nữa! Còn Kurenai-sensei là một người thầy phụ trách tuyệt vời! Chúng tớ thì không thể nào không có xích mích, nhưng quả thật, họ là những người đồng đội tuyệt nhất. Neji-nii-san thì..- Hinata hơi dịu giọng lại – anh ấy rất tốt, luôn quan tâm và chăm sóc tớ. Nếu được cùng tiểu đội với Oniisan thì không còn gì bằng, vì Neji-san rất thông minh, bản lĩnh…
( Neji, đang ở nhà của Temari và Kankurou thì hắt hơi một cái rõ dài.)
Sakura thở dài:
- Trông cậu vui khi nói về họ nhỉ! Còn tớ, lần lượt từng người đồng đội bỏ đi, chỉ còn lại một mình tớ.
- Sasuke-kun sẽ trở về! Kakashi-sensei sẽ qua khỏi mà!-Hinata ngắt lời.-Tớ tin chắc như vậy mà… Vả lại, Naruto-kun chỉ là cùng Jiraiya-sama dạy…
Sakura nhìn thẳng vào đôi mắt trắng của Hinata, vẻ nửa vui nửa buồn, ánh măt gợi cảm với cái vẻ buồn thăm thẳm:
- Cậu quả là một đóa hoa tuyết mạnh mẽ, có thể tồn tại ở cả mùa đông lẫn mùa hạ. Còn tớ mãi chỉ là đóa anh đào nhỏ bé. Nếu có thể hi sinh vì đồng đội thì tớ cũng sẽ làm, nhưng lúc nào họ cũng bảo vệ tớ…
- Không đâu, Sakura-chan! Bất kì shinobi nào cũng có số phận riêng, nhưng họ có thể thay đổi nó mà! Naruto-kun đã nói như thế, nên mình cũng tin vào nó.
- Cậu thật rất yêu quí Naruto sao?
Hinata đỏ mặt:
- Ơ…Sao cậu biết?
- Cậu luôn theo dõi Naruto-kun từ xa mà! Sasuke-kun cũng từng nói với tớ về điều đó.
Hinata cười phì, má ửng hồng. Sakura ngước mặt lên bầu trời. Hôm nay bầu trời Konoha trong xanh và mát mẻ lạ thường.
- Tớ luôn mong mình là một đóa hoa tuyết như cậu đấy! Tớ cũng tin rằng một ngày nào đó không xa, nhất định, tớ và Naruto-kun sẽ mang Sasuke-kun về, và tiểu đội 7 sẽ lại như trước kia.
Hinata mỉm cười, và nằm thả hồn xuống gốc cây hoa anh đào. Tuy không phải là thành viên của tiểu đội 7, nhưng mặt nào đó thì cô cũng rất mong là Naruto và Sasuke sẽ trở về.
Cây hoa tuyết và cây anhd đào, có thể trở thành bạn của nhau chứ? Chúng đều là những loài hoa đẹp, mạnh mẽ với sức sống mãnh liệt vô cùng…
End chap 14.
Thanks for reading.
Haizzzz, sửa tới 4h sáng lun. Chẹp, lần đầu chăm chỉ ế =”=
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét