Find Entries

9 thg 9, 2010

Chap 13

Chap 13: Vũ hội

Ten Ten khẽ dựa lưng lên chiếc ghế đá trước sân nhà và nhìn lên cành cây hoa anh đào. Mùa xuân, nên hoa nở rộ. Sắc đẹp của nó vượt trội tất cả những loài hoa khác, bởi vẻ mãnh liệt đầy sức sống của nó. Nó rất tự tin để khoe vẻ đẹp giản dị của nó trước vạn vật, dù vẻ đẹp của nó chỉ là một màu hồng.

Tenten có lẽ cũng vậy. Cô là một kunoichi mạnh mẽ, tự tin, và luôn tin tưởng rằng: Kunoichi cũng có thể làm được như ninja nam. Cô có thể thay đổi chính bản thân cô, nhưng lại không thể thay đổi được người mà cô quan tâm nhất – Neji. Cô là hoa anh đào, và Neji chính là những chiếc lá đó. Khi hoa nở thì là không còn, và khi cô cần Neji nhất thì cậu lại không bên cạnh cô.

Đôi lúc, Ten Ten tự nghĩ thầm, tại sao cô không phải là một bông hoa giấy, đơn giản, bình thường và giản dị. Chỉ thế, chỉ cần được bên cạnh lá, thế là đủ. ( ??)

- “ Sao mình lại ngốc như thế chứ? Tại sao mình lại chỉ có thể là một đóa anh đào không bao giờ sánh nổi với hoa giấy? Hoa giấy có gì hơn hoa anh đào cơ chứ? Nó chỉ là một bông hoa bình thường, nhưng mình luôn muốn là nó.”-Ten Ten nghĩ thầm, rồi tự trút giận vào chiếc ghế đá bằng những cú đấm vô vị.

Bỗng nhiên, một tiếng nói từ phía sau cất lên:

- Ten Ten-san!!

Ten Ten quay lại. Ra , giọng nói đó là của Sakura, cô gái với mái tóc hồng nhạt, đôi mắt màu xanh ngọc bích, mũi cao, da trắng nõn nà như da em bé. Cô học trò thông minh mạnh mẽ nhưng rất dễ rơi nươc mắt của Tsunade.

- Có chuyện gì không, Sakura-san?

- Àh không, chỉ là tối nay tổ chức vũ hội, nên định rủ cậu đi mua váy thôi.

Ten Ten ngạc nhiên:

- Vũ hội? Sao không ai nói với tớ?

- Ủa, cậu không nhớ à? Lễ đầu năm đó! Hôm nay là ngày đầu năm mà!

Ten Ten giờ mới chực nhớ. Hôm nay là vũ hội, mà vẫn chưa có bạn nhảy.

- Thế cậu có bạn nhảy chưa, Ten Ten?-Sakura hỏi.

Ten Ten đáp lại với vẻ hơi buồn:

- Chưa! Không biết là tối nay mình có tham dự không ấy chứ! Còn cậu?

- À, tớ nhảy cùng Lee! Cậu ta nài quá mà!

Ten Ten bật cười:

- Hihi, Lee ấy hả!? Cậu ta nhảy thì...

Sakura tiếp ngay:

- Đó là chưa nói tới đôi lông mày rậm, thân hình dẻo như rắn.

- Thế mà cậu cũng nhận lời à?

- Tất nhiên, thì ngòai cậu ấy ra, đâu có ai mời tớ!

Ten Ten và Sakura cùng cười ngặt nghẽo, liên tục nhắc tới những thói xấu của Lee. (Sak: Để Kazano nhắc ké với, có nguyên bài bình phẩm về Lee luôn đây này :kekek:)
Ten Ten chợt nhớ tới tên Sakura. Tên cậu ấy nghĩa là hoa anh đào, mà tính cách của cậu cũng rất giống. Nếu như thế, có nghĩa, Ten Ten vẫn chưa phải là một đóa hoa đào thật sự. Nghĩa là cô vẫn còn cơ hội chọn lòai hoa khác. Và có thể đó là một loài hoa của trời ( Ten Ten).
Cô mỉm cười, mà không ai có thể hiểu là cô đang nghĩ gì.

Sau hai giờ dạo qua những cửa hàng quần áo, Sakura và Tenten chọn cho mình những bộ váy dạ tiệc thật đẹp. Tenten thì thích màu xanh, nên chiếc váy của cô có một màu xanh da trời nổi bật. Còn Sakura, vẫn như thường lệ, một bộ đầm màu hồng phấn như mái tóc cô.

Chiều. Sakura đã về nhà. Ten Ten một mình dạo qua các con phố, chỉ đơn giản là để ngắm nhìn nó. Bất chợt, đang đi trên đường, cô gặp Neji. Cô mỉm cười:

- Neji-kun! Chào cậu!

- Ừ, chào. Cậu làm gì thế?-Neji lạnh lùng đáp lại.

Ten Ten trả lời, thái độ lạnh lùng không kém, chỉ để che dấu những gì mình đang suy nghĩ khỏi đôi mắt trắng tím ngọc ngà ấy:

- Đi dạo. Không được à?

- Có chuyện gì sao?

Quả nhiên như dự đóan, Neji đóan ra được ngay vẻ bất thường khi Ten Ten trả lời theo cái kiểu ấy. Cô cố nói tránh:

- Thế...tối nay cậu có đến vũ hội không?

- Có! Bị nhà Hyuga buộc phải đi mà!

Ten Ten hỏi tiếp:

- Thế, cậu có bạn nhảy chứ?

- Chưa! Tớ đang định mời Hinata-sama.

Không ngờ, câu trả lời của Neji một lần nữa lại kích động con tim bé nhỏ của Ten Ten ( sama mà không có bạn nhảy là quê lắm, chứ không phải...như mọi người nghĩ.). Neji lại nói tiếp:

- Nhưng Hinata-sama đổi bạn nhảy là Shino-kun rồi. Cậu hỏi chi thế?

Ten ten ấp úng, mặt đỏ bùng:

- Vậy, nếu...nếu đựơc... Cậu làm bạn nhảy cho tớ nhé!

- Được thôi! Bây giờ tớ phải qua nhà trọ của Temari-san và Kankurou-san thôi, Tạm biệt.

Ten Ten mừng rỡ, nhảy lên. ( như con kanguru)

-“ Tuyệt thật! Cuối cùng cũng có bạn nhảy, lại là cậu ấy nữa chứ, heeh!!” Chợt, cô dừng lại-“Mà Neji-kun có biết nhảy không nhỉ?? Suốt mười năm qua, lần nào Neji cũng tham gia, nhưng cứ ngồi yên một chỗ...”

--------------------------------------
- Tsunade-sensei, Kakashi-sensei vẫn chưa tỉnh ạ? – Sakura hỏi, vẻ buồn rầu, lông mày chũng xuống, co lại.

Tsunade lắc đầu, vẻ hơi thất vọng:

- Ta cũng không biết... Hơn một tuần rồi mà vẫn chưa thể hồi phục... Có lẽ... khó qua khỏi...

- Khhông thể thế! Tsunade-sensei!! Sensei hãy giúp cho Kakashi-sensei! Con xin sensei đó...- Bỗng, một giọt nước mắt lăn trên má của Sakura.

Tsunade vuốt lên mái tóc hồng của Sakura, từ tốn:

- Ta sẽ cố hết sức. Con đừng lo, Kakashi rất mạnh, nhất định sẽ qua khỏi. Mít ướt quá, sao làm kunoichi chứ!?

- Sensei...Hức hức...Con đã mất Sasuke-kun, Naruto-kun không còn ở đây, bây giờ mà cả Kakashi-sensei cũng đi thì...

Sakura khóc ngon lành trong phòng Hokage. Cô không hề quan tâm là gần đó có bất kì ai, chỉ muốn khóc cho giải tỏa cơn đau.
Thật thì chưa có kunoichi cùng tuổi nào như cô phải chịu biết bao cơn đau ập đến, dù mỗi người đều có một nỗi đau riêng. ( Nhất là Hinata-sama đó!!)
---------------------------------------
Tối. Tất cả các shinobi của Konoha có mặt đầy đủ cả. Mọi người ai cũng đều rất nổi bật với những trang phục khác nhau. Ino thì cột tóc cao lên, kẹp thêm một chiếc nơ rất ngộ nghĩnh, và cùng với bộ váy màu vàng nhạt. Sakura đôi mắt vẫn thẫm buồn, nhưng vẫn rất xinh xắn với chiếc váy hồng phấn cùng Tenten mua lúc sáng. Hinata thì vẫn mái tóc xanh xõa dài, cùng chiếc đầm dài hơn gối màu xanh biển. Riêng Tenten là nổi bật nhất với chiếc váy màu đen, mái tóc bím hai bên, và… một cây chùy nhỏ giấu torng cuộn ấn thư. (Đố biết để làm gì đấy :haha:)

- Ah, Neji-nii-san!-Hinata gọi, vẻ hớn hở.

- Hinata-sama? Có chuyện gì không?-Neji quay mặt lại.

Hinata chạy đến gần Neji, mặt tươi thấy rõ. Cô bé đan tay vào nhau, mặt đỏ ửng, cười:

- Không ngờ anh cũng đến đây, Onii-san! Thế anh có bạn nhảy chưa?

- Ten Ten là bạn nhảy của tôi.

Hinata cắc cớ:

- Có chuyện gì ạ?

- Không, không có gì.

Hinata nhìn chằm chằm vào Neji với vẻ khó hiểu. nhưng mãi thấy anh không trả lời nên cũng đi. Neji nhìn dáo dác xung quanh để tìm Tenten, nhưng mãi chẳng thấy đâu.

Chợt, một tiếng nói ở sau lưng cất lên, làm cậu hơi giật:

- Neji-kun! Sao vẫn chưa vào?

Neji quay đầu nhìn lại. Ra là Ino. Hôm nay cô trông xinh ra phết ấy chứ, không như lần thi Chuunin. Ino cười mỉm chi, dễ thương vô cùng:

- Hì hì, hôm nay trông tớ đẹp hơn chứ?

Neji nhăn mặt, cau có:

- Không!

- Hỏi chơi thôi, làm gì mà nhăn thế, Neji-kun! Thế có bạn nhảy chưa?-Ino mỉm cười, nhưng gân xanh vẫn hiện rõ trên trán. (nguy đây)


- Rồi! Ten Ten. Thế thì sao?

Ino lại cười, nham hiểm:

- Vậy mà cứ tưởng một người vô tâm như cậu sẽ lại như những năm trước, đi một mình do bị Hokage-sama ép buộc chứ, hê hê.

Vô tâm? Lại nữa sao? Bao giờ? Sao ai cũng nói thế hết?
Ino đi vào hội trường. Vẻ vô cùng bình thản. Trong khi Neji vẫn còn bàng hòang trước câu nói y hệt của Temari trước kia.
Lúc sau, cậu cũng tiến vào hội trường. Biết bao đông đảo người, hơn 5/6 là shinobi của Konoha, còn lại cũng chỉ là các khách mời. Không có lấy một người dân thường nào.
Từ phía đằng sau, một cái vỗ vai mạnh làm Neji chóang váng:

- Không ngờ gặp cậu ở đây, Neji-kun!

Neji quay mặt lại để biết được kẻ đã làm cậu suýt ngã đấy. Ra là Temari, bên cạnh là Kankurou. Hai người ăn mặc lộng lẫy, nổi bật hơn bất kì người nào cậu từng thấy. Đặc biệt là Temari, cô mặc bộ váy màu trắng, nhưng bên trong vẫn là bộ áo lưới ninja. Neji ngạc nhiên:

- Sao hai cậu... cũng ở đây?

- Lí do đơn giản thôi, chúng tôi là khách mời! Còn cậu mới là lạ đó! Những nơi thế này mà cậu cũng tới!

- Thì tôi thuộc tộc Hyuga mà, tất nhiên là phải có mặt ở đây.

Kankurou, với một bộ vest đen, không còn cái mặt nạ đáng sợ tai chuột, nói:

- Thế thì bạn nhảy là ai?

- Ten Ten! Còn hai người? – Neji trả lời.

Temari ngượng ngùng, đáp:

- Là...Shikamaru-kun! Cậu ta mời tôi đấy.

Kankurou cười thầm, hí hửng:

- “ Vậy sao!? Là nee-san chủ động mời ấy chứ, hêh!”

Neji và hai người đồng đội cùng tiến sâu vào hội trường. Họ cùng những người bạn nhảy của mình hòa vào điệu nhạc. Nhưng Neji và Ten Ten thì vẫn đang tìm kiếm lẫn nhau, do nơi này quá nghẹt, và vô cùng rộng. (Mà thực chất thì Neji không muốn tìm thấy Ten Ten chút nào.)

- Cuối cùng thì cũng tìm được cậu rồi. – Ten Ten reo lên khi thấy Neji.

Cô chạy lại bên Neji, mặt tươi như hoa. Nhưng về phía Neji thì cậu lại đang nhăn nhó vì vốn dĩ cậu không muốn tìm thấy cô chút nào.
Ten Ten lại nói tiếp:

- Cùng nhảy nhé, Neji-kun!?

- Thôi được.

Rồi cả hai cùng hòa vào điệu nhảy, như...cuộc thi đạp chân. Ten Ten thì tức giận vì cậu đến trễ, đã vậy còn có thái độ bực dọc. Còn Neji thì do không biết nhảy nên...cứ đạp phải chân cô bạn.
Không có cặp nhảy nào đáng yêu như thế đâu!! (♥~♥)

End chap 13.
Thanks for reading.

Không có nhận xét nào: