Find Entries

17 thg 7, 2010

The Green Moon chap 6

Chap 6: Câu chuyện 10 năm trước – Orochimaru.

Vẫn cái vẻ yên tĩnh như tờ của văn phòng Hiệu trưởng. Người đàn bà tuyệt trần trông chỉ chừng 30 tuổi là cùng chống cằm và thưởng thức cái vẻ Athanh bình của nơi đây. Bên cạnh bà là một cô gái trẻ đẹp với mái tóc màu đen ngắn đến vai và đôi mắt đen huyền như bầu trời về đêm.

- Có vẻ cuộc thi lần này có sự góp mặt của Orochimaru rồi đây. – Bỗng dưng bà lên tiếng khiến cô gái trẻ giật mình.

- Hơ… Nhưng.. tại sao có cả ông ta? Chẳng phải ông ta chỉ là một thầy chủ nhiệm thôi sao, Tsunade-sama?

Người đàn bà tóc vàng tên Tsunade – hiệu trưởng của ngôi trường Konoha danh tiếng lẫy lừng cười nhẹ tênh như một cơn gió thoảng qua trên nét mặt. Bà vuốt nhẹ lên cánh hoa anh đào trong lọ nước, và nói:

- Ông ta sẽ không tham gia trong trận chính thức. Nếu ta không nhầm, nếu không chuẩn bị một đội quân hùng hậu thì không đánh bại được đám thuộc hạ của ông ta đâu!

Cô gái thác mắc, vẻ khó hiểu:

- Thật ra là có chuyện gì? Ông ta dự tính làm gì hả, Tsunade-sama?

- Shizune – Bà càu nhàu – Chuyện đó chẳng phải ngươi đã biết rồi hay sao! Chuyện của 10 năm trước ấy!

Shizune tái xanh cả mặt. Hai chân cô bất giác run lên, và như muốn khụy xuống vì sợ hãi. Nhưng phần cô cũng khá ngạc nhiên khi Tsunade lại có vẻ bình tĩnh khi nói về chuyện này.

- Chả lẽ… là…Không thể nào!

- Có thể đấy! Ta đã dự đoán được chuyện này rồi. Sau 10 năm, khả năng của ông ta đã tở về tràng thái ban đầu, và có lẽ sẽ tấn công chúng ta một lần nữa! Con người thì chỉ có mong muốn được trả thù mà thôi!
_____o0o_____
Flashback

10 years ago.

Trường Konoha là trường danh tiếng dành cho những học sinh có năng lượng chakra lớn và có khả năng điều khiến nó. Số lượng học sinh nơi đây lúc bấy giờ không nhiều, tuy là cả một học viện với 12 khối nhưng số lượng chỉ khoảng bằng một trường tư bên ngoài. Ngôi trường này hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, ngoại trừ những ngôi trường khác có cùng “loại” như vậy.

Vào thời điểm này, trường có 3 giáo viên rất ưu tú, đó là: Orochimaru, Jiraiya và Tsunade. Bởi lẽ, họ có năng lực cực kì mạnh, và kĩ thuật chiến đấu thuộc vào hạng nhất nhì. Cả ba đều là học trò của cựu hiệu trưởng Hiruzen Sarutobi.


Trời mưa. Mưa tầm tã. Cơn mưa đầu mùa không chịu dứt, mà vẫn cứ rơi liên tục. Cô gái tóc vàng xinh đẹp tuyệt trần, với hai đôi mắt đẫm lệ và bàn tay rướm cả máu ngồi gục xuống bên cạnh xác của một người con trai tóc trắng xanh với vết thương lớn ở bụng.

- Dan! Tại sao cậu lại bỏ tớ? – Tsunade, cô gái đó, khóc than thảm thiết – Cậu vẫn chưa trở thành hiệu trưởng, trở thành một người thầy thực vĩ đại trong mắt bọn trẻ cơ mà!

Một chàng trai trạc 30 tuổi với mái tóc màu trắng và bộ áo màu đỏ chót như mặt trời bước đến, đặt tay lên vai cô gái, gọi tên cô bằng một giọng buồn bã và rất khẽ:

- Tsunade…!

Cô gái đưa hai bàn tay mình lên. Bàn tay dính đầy máu. Mãi vẫn không trôi trong cơn mưa.

- Không!! – Đột nhiên cô hét lên – Không!!! Không thể như thế được!!! Thà… thà tôi không có jitsuryoku này, còn hơn… Dan-kun!!!! Không…

- Tsunade! – Jiraiya lay người cô. Cậu cũng đang rất bấn loạn khi cô bạn thân nhất của mình đang hoảng lên. Chưa bao giờ cậu thấy vẻ mặt này của cô…Từ khi em cô mất đi cách đây 10 năm.

Tsunade nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang vấy bẩn những giọt đỏ tươi. Cô la lên hoảng sợ:

- Máu! Không!!! Máu!!!!

Rồi cô gục xuống, ngất đi lúc nào không hay. Trong tiềm thức, cô vẫn gọi tên người ấy.
Dan Kamaji.

Jiraiya xốc cô lên, mang vào trường, và giao cho đợi y tế. Sau khi hai người đã đi khỏi, thì một cái bóng khác bước đến. Bóng của một người con trai tóc dài, đôi mắt rắn và làn da xanh xao xám xịt. Anh ta cười với giọng man rợ:

- Cảm ơn ngươi đã hi sinh vì ta! Cái chết của một “tướng giỏi” như ngươi sẽ không uổng phí đâu!

Orochimaru đưa tay ra hướng về cái xác. Chẳng lâu sau, năm sáu con rắn trồi lên, quấn lái cái xác và nuốt gọn trong bụng.

Hắn ta ngạo nghễ cười bước đi, để lại trên sân một vũng máu đỏ thẫm.
Một màu của tội ác!


Sáng hôm sau là hội thi jitsuryoku của các học sinh sinh viên 6 trường. Từ 5h sáng, tất cả các thí sinh đều đã tập trung đông đúc tại sân trường Konohagakuen. Kẻ cầm đao, kẻ mang phi tiêu, cũng có kẻ tay không tấc sắt đến,… Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang chuẩn bị cho một cuộc chiến cam go đầy khốc liệt.

- Hai thí sinh cuối cùng của cuộc thi: Shizune Vs…

Khi vị giám khảo chưa dứt được tiếng nói của mình thì bỗng dưng, tiếng động của một đám người khác kéo đến đã át đi, và thay vào là giọng kiêu ngạo của một người con trai mái tóc dài, theo sau là những tên thuộc hạ mang trên mình một loại vũ khí vô cùng đặc biệt.

- Orochimaru? – Tsunade lẫn Jiraiya đều ngạc nhiên, ngước lên phía mái nhà, nơi người con trai đó đang đứng. Tsunade khẽ nhăn lên, tay rút kunai ra – Sao cậu lại đến đây?

Orochimaru khẽ cười, tay đưa ra như thường lệ, hất đầu, ra hiệu cho đám người phục tùng ở phía sau. Ông cười ngạo nghễ:

- Hehe, không phải chuyện của các người!

- Để hoàn thành jitsuryoku độc đáo của mình, cậu không ngần ngại giết chết 10 đứa trẻ, bây giờ con muốn làm gì nữa?

- Ta muốn một đứa trẻ của trường các ngươi. Hãy giao nó ra, các ngươi sẽ toàn mạng!

Tsunade hét lên giận dữ:

- Ta không bao giờ đồng ý! Ngươi hãy trở về đi! Ta không giao nó cho ngươi đâu!

- Uchiha Itachi! – Ông ta nhếch mép – Giao nó cho ta. Ta không dùng nó như một công cụ, mà sẽ là thầy dạy của nó! Hãy giao nó ra đây!

Tsunade nghiến răng, hay bàn tay bấu chặt lại, định hét lên. Nhưng chưa kịp làm gì thì một cô nhóc trạc 15 tuổi với mái tóc cột hai búi đã lên tiếng thay, giận dữ hơn bao giờ hết:

- Ren này không bao giờ giao Itachi-kun cho ông! Biến đi!

Những lời vừa thốt ra bởi cô nhóc đó khiến Orochimaru nổi cơn thịnh nộ, dù trên nét mặt ông vẫn tỏ vẻ bình thản. Ông đột nhiên mở bàn tay đang nắm chặt nãy gờ của mình ra. Lập tức, từ dưới đất, những con rắn hổ trồi lên, và toan nuốt chửng cô nhóc.

- Tôi không để ông làm càn đâu! – Cô nhóc nhảy tránh sang một bên, và đưa những ngón tay sang một bên.

Lập tức, những dòng nước từ đâu ập đến. Vừa cuốn qua những con rắn, nó đã liền di chuyển theo hướng ngón tay của Ren và đưa đi những nơi khác.

- Một người không coi trọng tình bạn như ông không đáng để trở thành một Sannin! – Nei, một anh chàng lạnh lùng và vô cùng tuấn tú khác cũng bước ra, cứu giúp cô bạn mình. Anh nói với giọng vô cảm, nhưng lại có vẻ rất sâu sắc.


Orochimaru nhoẻn cười, một nụ cười kiêu ngạo và khinh thường:

- Thế ngươi định nghĩa hai từ tình bạn cho ta đi! Ah, người gia tộc Hyuga àh? Hay là ngươi thay thế Itachi nộp mạng cho ta đi, rồi ta sẽ tha cho thứ gọi là tình bạn đẹp đẽ của người, và tha cho cả ngôi trường này!

- Ngươi… - Nei nhăn lại, và có vẻ chần chừ. Anh mắt đầy căm phẫn của cậu bỗng dưng nháy lên huyết kế giới hạn Byakugan.

- Dừng lại đi. Cậu không phải là đối thủ của hắn đâu!– Jiraiya ngăn cản trước khi Nei định xông nhào tới. – Cô bé dũng cảm lắm đấy! Nhưng đây là chuyện của bọn ta. Cô bé không nên xen vào. Tsunade, Bắt đầu thôi!

Tsunade và Jiraiya bước lên trước đám nhóc, rồi cắn lấy tay, trải ra một quyển ấn thư dài. Orochimaru cũng làm hệt như thế.

Thật lạ lùng. Chỉ trong chốc lát sau, bộ ba ốc sên - ếch – rắn, với kích thước khổng lồ hiện ra.

- Orochimaru! Ta không ngờ lại có ngày được đấu với ngươi như thế này! – Jiraiya mỉm cười đầy tự hào và tinh ranh. Cái ranh ma của một người đàn ông dũng cảm mạnh mẽ.

- Thật tiếc là trước lúc đó, ta còn tưởng ngươi là một Sannin tài giỏi. Orochimaru, ta muốn hỏi ngươi một câu. – Tsunade cũng cất giọng.

- Hỏi đi.

Tsunade mỉm chặt môi lại như muốn bật máu, vẻ gằng chịu đựng. Hai tay cô vẫn đang nắm chặt lại.

- Ngươi đã bao giờ xem chúng ta là bạn không?

Orochimaru đột nhiên bất cười thành tiếng, trong ánh mắt hắn như một con rắn thật sự, nhẫn tâm, độc ác, vô cảm và tàn bạo.

- Ta chưa bao giờ xem bất kì ai là bạn cả! Các ngươi cũng thế, và cả tên ngốc Dan đã bị ta giết chết kia cũng thế!

Đôi mắt hổ phách của cô bỗng dưng ánh lên một tia sáng lạ thường. Tsunade nắm chặt bàn tay lại, và cúi thấp người xuống.

- Tên khốn! Hây YAAAAAA!!!!

Rầm!!!!

Cô đấm thật mạnh vào khuôn mặt của Orochimaru, như để trút giận. Lần này, cơn giận của cô đã lên tới đỉnh điểm.

- Mày đã giết Dan! TAO SẼ KHÔNG THA CHO MÀY!!!!


End chap 6.
Thanks for reading.

A/N: Chap 7 sẽ tiếp tuc vào khoảng tuần sau vì sự cố của Jiji nhà mình. Các fic kia thay vì thứ năm như mọi khi thì có thể sẽ hơi chậm trễ một chút, lí do là vì… Sak làm biếng viết quá, tâm trạng cũng không còn, đã vậy còn phải học thêm nhưng môn học không đâu: đàn, vẽ, võ,… và đi kiếm tiền mòn rút của mấy đứa bạn nữa! Chán quá~~~!

Rất rất rất cảm ơn các bạn đã đọc cái fic này. Đúng là nó có hơi quái, nhưng Sak vẫn sẽ cố duy trì độ quái của nó cho các bạn, hé hé hé! ( sr, giọng cười không thể đổi, học hỏi từ Kiri-chan với Hina-chan)

Không có nhận xét nào: