Chap 7: Con quái vật
Trong khu rừng tối âm u này, những loài thú dữ cứ chập chờn, chực tấn công những con mồi ngon mà chúng nhìn thấy. Xung quanh đó là những loài thực vật chứa những chết độc giết người không gớm tay. Đó là chưa kể đến những ketsu vô cùng lợi hại, hay những Jounin như đang đợi chờ có người lọt vào bẫy của họ.
Cuộc thi này không dễ chút nào.
Vùn vụt. Tiểu đội 10 phóng như bay về phía Tây Bắc như Ten Ten đã nói. Quả thật, đúng như cô nói, đường này rất an toàn, không gặp nhiều trở ngại. Nhưng không chỉ mỗi họ là chọn con đường đó. Hơn 1/3 các tổ khác cũng chọn con đường này.
Kankurou mở những sợi chỉ chakra sắc bén của mình ra, và bắt đầu giăng những cái bẫy mắt thường không thể nào nhìn thấy. Anh giật sợi chỉ lên, kéo qua, làm chân của những tổ phía trước bị đứt ra, máu lan ra khắp nơi.
Temari cười, một chút nhạo báng và một chút tán thưởng:
- Này, có cần phải hành động nhanh thế không?
- Mới có hai tổ, lo gì chứ! Họ cũng chỉ là những kẻ yếu đuối, không đáng ngại.-Kankurou tỉnh như không.- Vả lại, họ có thể tự khâu lại mà, Chiyo-sama có thể giúp họ! Đâu phải là tàn phế cả đời!?
Temari nhìn cậu và nhếch mép lên đầy tự tin. Neji không đáp lại câu nào, nhưng trông khuôn mặt cậu, dường như cậu cũng tán thành với ý kiến đó.
( Các sama ác quá! -_-)
Những kẻ vừa bị thương rên lên thảm thiết vì quá đau đớn, buộc phải rời khỏi cuộc thi. Và những tiếng vùn vụt của kẻ chạy trước vẫn không ngớt, như một giai điệu quen thuộc vậy.
Tsunade, giờ vẫn ngồi trong văn phòng Hokage, nhâm nhi rượu. Bà nghe rõ mồn một những tiếng la đáng sợ của cuộc thi, cười thầm:
- “Hê hê, cuộc thi bắt đầu rồi! Không ngờ lại nhanh như thế! Lại sắp bận rộn nữa đây.”
“Cốc cốc!”
- Ai đấy?
Một giọng nói ngoài cửa vọng vào:
- Hokage-sama, là… em, Hinata.
- Vào đi! - Tsunade nói vọng lại.
Hinata chậm rãi bước vào. Cô bắt đầu cuộc nói chuyện:
- Hokage-sama, có thể cho em biết về địa điểm thi Jounin không ạ? Em… không an tâm… Lúc sáng, khi cùng Ten Ten-san và Lee-san đến địa điểm thi, có gì đó không ổn trong khu rừng… Hình như là có một con quái vật…
Tsunade bật dậy:
- Cái… cái gì!?
- Tiếng rên của nó rất thảm thiết! Đôi lúc nó lại vang lên… và em cảm nhận được luồng chakra kinh khủng của nó…
Tsunade đấm thật mạnh vào bàn, sắc mặt xanh xao:
- Không xong rồi, lại là cái tên đó… Lần này ta phải tính sổ hắn mới được!
- Có chuyện gì ư, Hokage-sama?-Hinata gặng hỏi.
- Phải!- Bà trả lời, rồi quay đầu lại Shizune – Shizune-chan! Mau cho gọi Sakura, bảo cô ta tập hợp 5 Gennin và Chuunin giỏi nhất cho ta! ( Giống lúc cứu Sasuke wé!~)
Shizune vâng lệnh ngay, chạy đi tìm. Hinata vẫn ở đó, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Hinata-chan! Ta có nhiệm vụ giao cho ngươi đây. – Tsunade nghiêm mặt, không còn dáng vẻ lười biếng như mọi lúc.
- Ơ, Tsunade-sama…?
Tsunade lấy ra một lọ thuốc trị thương, giao cho Hinata, nói:
- Hinata-chan, ngươi mau tìm giám khảo của cuộc thi thứ nhất, Shitaino, đưa cho ông ta lọ thuốc này. Vậy thôi. Nhưng cẩn thận đấy! Nếu có gì bất ổn thì quay về ngay, cấm không được manh động!
- Rõ, Tsunade-sama!
Dứt lời, Hinata phóng đi ngay, không chần chừ một giây. Cô có vẻ khá lo cho Neji, vì anh cũng tham gia cuộc thi đó.
Shizune quay lại. Phía sau là Sakura và 5 Gennin-Chuunin mà cô chọn, gồm: Ten Ten, Shikamaru, Shino, Ino, Kiba.
Tsunade tức giận, hét lớn:
- Ta bảo ngươi chọn những Gennin, Chuunin giỏi nhất, sao lại chọn cái bọn nhóc này hả, Sakura-chan!!!???
Shikamaru ngắt lời:
- Này, Hokage-sama! Bà nói ai là bọn nhóc hả!? Chúng tôi 13-14 tuổi hết rồi đấy nhé!
- Dạ, phải đó! – Sakura tiếp lời – Vả lại, mỗi người bọn họ đều có nhẫn thuật, sở trường riêng, có thể giúp ít nhiều trong nhiệm vụ này!
Tsunade nhăn mặt, đưa tay lên trán:
- Ta hết nói nổi rồi! Bây giờ có cho gọi lại chắc không còn đủ thời gian. Vậy thì tiến hành đi!
Shikamaru cướp lời:
- Khoan Tsunade-sama! Theo Shizune-san nói thì đây là nhiệm vụ cấp S, mà sao lại cho gọi tòan là các Gennin, Chuunin thế này?
- Đúng là Nara! Phán đoán hay lắm! Nhưng ngươi đã quên một chuyện, là tất cả các Jounin đều đi làm nhiệm vụ do cuộc thi Jounin hay sao!? Ngoài ra, nhiệm vụ này không chỉ các ngươi làm. Mà thậm chí ta cũng phải tham gia. Như vậy đủ chưa!?
- Hừ… nói nhiệm vụ ( và tiền công) đi! Nếu đã bắt buộc thì phải tiến hành thôi!- Shikamaru cằn nhằn, thái độ như bị miễn cưỡng.
- Được! Bây giờ, các ngươi hãy tới phía Tây Bắc, gần con sông trên bản đồ ( Ta wên tên rồi) và giết chết con quái vật ở gần đó đi! Đừng có chết đấy!
- Rõ!!!
Sáu người cùng lao thật nhanh đến khu rừng. Chợt, họ bỗng lạnh cả xương sườn, cảm giác vô cùng đáng sợ, khi nghe phải tiếng rên rỉ. Ino run người:
- Cái…cái gì vậy? Cứ lâu lâu thì nó lại vang lên, đáng sợ quá!
- Có lẽ là tiếng con quái vật đó ấy mà! - Kiba nói.
- Thôi thôi, nếu con quái vật ấy đáng sợ như thế thì tớ xin kiếu trước! – Ino rùng mình, và chợt dừng chân lại.
Sakura nhạo:
- Ối trời, có phải là Ino không vậy? Sau từng ấy lần chiến đấu, đối mặt với tử thần mà còn không sợ mà lần này lại co rúm ngươi chỉ vì một con vật không ra hình thù gì hay sao!?
- Sakura-chan!! Tớ nói đùa thôi, làm gì dữ thế?-Ino bực dọc.
Shikamaru lại càu nhàu:
- Thật là… Bọn con gái cứ nhiều chuyện như thế đấy!
Ino và Sakura đồng thanh hét lên:
- CẬU NÓI CÁI GÌ HẢ!???
Shikamaru hạ giọng:
- Không có gì… ( Dữ quá!)
Shino chen vào cuộc đối thọai:
- Ở đây có đến những ba cô gái, nên lựa lời mà nói đấy, Shikamaru-kun! Coi chừng bọn họ giận dữ, liên lụy đến bọn tớ thì chết!
- Cậu nói chí lí, Shino-kun! Hê hê!
Mặc cho những người bạn của mình trò chuyện, Ten Ten vẫn cứ lao thẳng về phía trước. Cô rất hớt hải, gấp gáp. Cô đang sợ điều gì đó. Nếu như “điều đó” xảy ra, cuộc sống của cô sẽ bỗng chốc trở thành địa ngục. Tỉ lệ “ điều đó” không xảy ra chỉ còn là 10%.
-“ Neji-kun!! Cầu mong cậu bình yên…”
-------------------------------------------
Neji, Temari và Kankurou dừng lại ở gốc cây cổ thụ, cách con sông (không biết tên) không xa.
Tiếng rên vẫn còn vang lên. Temari cười khẩy:
- Ôi chao, càng ngày càng nhiều tiếng rên rỉ nhỉ, cuộc thi này thú vị quá!
- Cô không thấy lạ sao, Temari-san? Tiếng rên ấy không phải của con người! Mà nó cũng chỉ phát ra ở một phía! Càng ngày càng gần đấy!-Neji ngắt lời.
Kankurou gật đầu:
- Phải! Tôi cũng cảm thấy thế! Chắc là có gì đó quái lạ ở đây! Nhưng mà thường ngày chúng ta luyện tập đâu có cái gì bất thường?
- Chắc là có tay ai đó nhúng tay vào! – Neji khẳng định.
Temari giật nảy, nghĩ ngay tới một người:
- Là Orochimaru?
Neji đáp ngay:
- Không! Rắn đâu có biết rên rỉ tới cỡ đó!
- Nói cũng đúng nhỉ!? Thế thì là ai? Shinobi của làng nào nhỉ!?-Temari tự hỏi.
Neji, vẻ trầm ngâm:
- Chỉ còn cách tìm hiểu thôi.
Temari ngăn lại ngay:
- Nhưng như thế sẽ làm chúng ta chậm trễ mất..!
- Vậy thì… tới đâu hay tới đó! Chỉ còn cách chiến đấu thôi!
Một con quái vật… đang đợi phía trước.
End chap 7.
Thanks for reading.
Chap này… lúnói nhiều y chang… mình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét