Chap 6: Vòng thi đầu tiên.
Ánh nắng chan hòa len lỏi vào những căn phòng nhỏ bé của các shinobi. Nó chỉ nhẹ nhàng và dịu dàng, không còn gay gắt và khắt khe. Bên ngòai, từng kẽ lá cũng đung đưa, nhịp nhàng.
Một câu nói của ai đó vang lên vẳng vẳng trong đầu, như nhắc nhở và cầu chúc cho ai đó một sự tốt lành.
Gần biên giới Konoha, đó là một khu rừng, với hàng trăm lọai thực vật, cỏ cây và động vậy quí hiếm, dữ tợn. Không phải ai cũng có thể đến khu rừng đó. Nhưng cũng không phải rằng không ai được đến đó.
Vì đây là nơi diễn ra cuộc thi của các shinobi. Cuộc thi tuyển Jounin.
Tsunade, vị lãnh tụ vĩ đại của Konoha, lần này không còn xuất hiện trong bộ đồ trắng-đen và chiếc áo khóac xanh như thường lệ nữa. Giờ đây, bà mặc bộ đồ đen của các shinobi thời xưa, thêm ở ngòai là chiếc áo khóac màu trắng viền đỏ như Hokage đệ Tam, đệ Tứ, trông khác hẳn thường ngày.
- Nào, tất cả các thí sinh đã có mặt đầy đủ chứ?-Shizune, đứng phía sau Tsunade, hỏi lớn.
- Có!-Tất cả trả lời.
Shizune nói tiếp:
- Có ai muốn rút lui không?
Một Chuunin trong đám người đó bước lên phía trước, với vẻ bực dọc:
- Này, hỏi gì lạ thế? Chưa tham gia mà rút lui à!? Ta không ngu đến chừng đó! Tốt nhất là nên bắt đầu đi, trước khi ta đây nổi giận! ( Nguy to rồi, heheh)
Tsunade đại nhân nhanh như cắt, biến vụt ra phía sau tên Chuunin đó, và…
“ Bốp!!”
Tên vừa nãy liền bị đấm một cú trời giáng, hộc ra máu, văng ra xa. Khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi. Tsunade nói, ánh mắt vô cùng sắc lạnh:
- Nên biết điều chút đấy! Dù gì thì ngươi cũng chỉ là Chuunin, nếu còn ngông cuồng, ta đây sẽ cho ngươi về chầu Diêm Vương trước khi ngươi kịp tham gia vòng thi thứ nhất đấy.
Tất cả im lặng, không dám mở miệng. Tsunade quay về chiếc ghế Hokage và ngồi với dáng vẻ uy nghiêm, điềm đạm ( như không có chuyện gì xảy ra). Ngài nói tiếp:
- Vòng thi đầu tiên chính là… chạy đua!
Những con mắt ngơ ngáo nhìn nhau. Chẳng lẽ vòng thi đầu tiên của cuộc thi Jounin chỉ đơn giản là chạy đua?
Shizune nhận ra ngay, liền gải thích:
- Không đơn giản như mọi người nghĩ đâu! Thể lệ như sau: Tất cả các tổ cùng nhau đua từ đây đến văn phòng Kazakage ở Sabaku! Thời hạn là ba ngày. Năm tổ về đầu tiên trong thời hạn qui định sẽ vượt qua. Và tất nhiên, trên đường sẽ có các Jounin của hai làng Sabaku và Konoha chặn đường, có thể họ sẽ giết chết luôn nếu các mọi người không chống cự nổi. Ngòai ra, các tổ còn có thể chiến đấu lẫn nhau để cản đường. Tất nhiên, trên đường có rất nhiều cạm bẫy, hay những loại genjutsu do ketsu gây nên.
( Khó khăn dzậy hả trời..???)
- Thế khi nào bắt đầu, Tsunade-sama và Shizune-san?-Temari giơ tay lên, hỏi.
- Đúng sáng ngày mai. Bây giờ, các ngươi hãy nhận bản đồ, thảo luận và về nhà chuẩn bị đi. Mai, trước khi mặt trời mọc đều phải ở đây.
Tiểu đội mới, tiểu đội 10, gồm ba thành viên là Temari-đội trưởng, Kankurou và Neji, nhận bản đồ và ra về. (Còn đám ninja hôm qua tấn công họ là tiểu đội 5. Gồm: Kaeru-đội trưởng, là tên đáng sợ nhất, tiếp theo là tên chuyên tạo kết giới-Aki, và cuối cùng là Nezumi-cô gái khinh ngươi và ngạo mạn.)
Con đường làng quen thuộc khi nào, hôm nay bỗng dưng khác hẳn. Không phải là cảnh vật thay đổi, không phải là khí hậu thay đổi, càng không phải là bầu trời thay đổi. Mà là tâm trạng.
Có chút gì đó sợ hãi, quyết tâm và kiên định trong lòng của một shinobi nhỏ bé.
Căn phòng bừa bộn, rải rác trong phòng đầy những chiếc shuriken, katana, kunai,…và cả những con rối, cây quạt sắt của Kankurou và Temari đang mướn trong thời gian thi Jounin. Neji cũng ở đó. Họ đang bàn luận rất sôi nổi.
- Này, chọn đường náo là ngắn nhất bây giờ, Neji-kun?-Temari chỉ tay vào bản đồ, hỏi.
Neji nhăn mặt:
- Hỏi tôi làm sao mà tôi biết chứ!
- Chứ không phải là cậu và Ten Ten hay cùng tập luyện ở đó sao!? Khu rừng đó không phải quá quen với cậu sao?
Neji nhún vai:
- Không! Tất nhiên! Cái đó thì hỏi Ten ten chứ tôi không rành rẽ! Cô ta chọn nên tôi cũng phải theo thôi! Ten Ten-chan rất quen với địa hình ở đó!
Kankurou kéo cả hai người đồng đội:
- Vậy thì mau đi thôi!
Cốc cốc!
Từ trong nhà, Ten ten bước ra. Vừa mở cửa, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy Kankurou, Temari và cả Neji đều ở đấy.
– Các cậu có chuyện gì cần ở mình à?
Temari, vẻ mặt rất nghiêm túc, gật đầu:
- Phải! Chúng tôi có chuyện cần hỏi cậu, Ten ten.
- Vậy thì mời vào nhà! Tôi sẽ làm chút trà đãi các cậu nếu các cậu không chê!-Ten Ten mời.
Neji liền ngăn khéo:
- Không..không cần đâu! Chúng tôi đang rất gấp! ( Neji-sama kì quá! T_T)
Ten Ten xìu lại liền:
- Vậy…sao? Thế thì thôi! Các cậu vào nhà đi!
Temari và Kankurou cùng bước vào căn phòng nhỏ bé của Ten Ten. Căn phòng không rộng như căn trọ của Temari và Kankurou, nhưng lại rất gọn gàng, ngăn nắp. Nó không được trang trí bằng những tấm hình, giấy dán tường, hay những cành hoa tươi mới như Sakura hoặc Ino, mà chỉ đơn giản là những kệ để vũ khí, một chiếc giường, một cái bàn và tấm hình của tiểu đội 13.
- Cậu nhiều vũ khí thế hả, Ten Ten-san?- Temari bất ngờ trước ba cái kệ toàn vũ khí và ấn thư của Ten Ten.
- Ừhm! Đó là sở trường của mình! Nhưng vậy cũng không thắng nổi chị thôi, Temari-san!
Temari phẩy tay:
- Ài, chuyện cũ thế mà còn nhớ à!?
- Mới có một năm thôi mà!?- Ten Ten cắc cớ.
Neji gắt:
- Nè nè, mau trở lại vấn đề chính đi!! Ten Ten-chan, cậu biết lối đi nhanh nhất đến Sabaku bằng đường từ khu rừng chúng ta hay cùng tập luyện không?
- Có bản đồ thì cho tớ xem. Tớ nghĩ mình có thể giúp gì đó cho các cậu.
Kankurou rút từ trong túi cái bản đồ mà Shizune đã phát. Tấm bản đồ trong có vẻ hơi cũ kĩ, nhưng từng chữ vẫn có thể thấy rõ mồn một.
Bồn người tụ họp lại một chỗ. Ten ten xem xét qua một lần, suy nghĩ hồi lâu, cô nói:
- Theo hướng Tây Bắc, băng qua con sông này là hay nhất! Vả lại, khu vực này cũng khá ít các động vật hoang dã, địa hình lại dễ đi.
Temari nghi ngờ:
- Nè, cậu có chắc không đó!?
- Chị đừng có mà quyết đóan như thế! Cứ tin em đi! Em rất chắc chắn.-Ten Ten càu nhàu.
Kankurou thở mọt hơi rõ dài:
- Thôi thì… tạm tin ở cô.
Sáng hôm sau. Tiểu đội 10 đến sớm nhất. Bản thân họ rất háo hức cho cuộc thi này. Mỗi người tự chuẩn bị cho mình rất kĩ càng: Temari thì vẫn bộ đồ ninja màu tím nhạt với một chiếc áo giáp bằng sắt trước ngực, bên sau lưng là chiếc quạt to tướng. Kankurou thì hai chú rối với hàng loạt những cây kim châm tẩm độc, cùng bộ y phục đen ngòm bó sát từ đầu đến thân; chỉ riêng Neji thì hơi khác hơn chút: bộ áo màu trắng tay ngắn và một chiếc áo giáp màu vàng bê ngoài, một chiếc xề gông đen giống bộ đồ của Sakura và cái xà cạp dài hơn đầu gối, phía sau là túi dựng vũ khí.
Bất chợt, Hinata cùng tiểu đội 13 ( Ten Ten và Lee) xất hiện.
- Có chuyện gì thế?-Neji ngạc nhiên khi thấy cả ba.
- Ah không, chúng tớ chỉ đến chúc cậu may mắn thôi! –Ten Ten trả lời.- Cậu sắp thi Jounin rồi mà!
- “ Rãnh rỗi thế!?Thật là…”-Neji thầm nghĩ. ( Sama nói đúng đó! Rỗi ghê!)
Hinata ấp úng như thường ngày:
- Neji-nii-san… chúc… chúc anh may mắn! Cả Kankurou-san và Temari-san nữa… Lên đường bình an.
Lee hí hửng:
- Neji-kun! Đừng để tớ thất vọng đó!
Tiểu đội 10 ai cũng bực dọc vì hành động… rãnh rỗi của tiểu đội 13 và Hinata. Nhưng trong lòng họ cũng cảm thấy được chút gì đó dễ chịu, vì đó là cảm giác được người khác quan tâm.
Ten Ten đưa cho Neji cuộn ấn chú, nói:
- Đây là cuộn ấn chú của tớ! Cậu có thể dùng nó khi gặp bẫy. Vậy thôi.- Cô thì thầm vào tai Neji - Đừng có nghĩ là tụi tớ rãnh rỗi nhé!
( Sama hay quá! Đóan được suy nghĩ nữa!!)
Bình minh đã bắt đầu dâng lên. Tất cả các thí sinh đã đến đủ, còn Hinata cùng tiểu đội 13 đã quay về.
Bỗng chốc, một cái ớn lạnh đến sống lưng ở phía sau lưng. Một tiếng gọi gì đó vô cùng thảm thiết của một con quái vật trong khu rừng chăng?
Vị giám khảo của cuộc thi thứ nhất đi ra trình diện. Ấn tượng đầu tiên của mọi người, đó là một lão già hấp hồi, giọng nói thều thào, lại thêm chiếc áo sờn nâu như nông dân. Ông cất tiếng, giọng nói lớn nhưng lại rất khó nghe ( Như hết hơi í!):
- Cuộc thi thứ nhất bắt đầu!!
Vừa dứt tiếng, mọi người liến tiến sâu vào trong khu rừng một cách nhanh chóng, không muốn đợi bất kì ai, không quan tâm đến bất kì thứ gì.
Nguy hiểm đang chờ đợi bọn họ.
End chap 6.
Thanks for reading.
Chậc, vik fic mà sáng nào cũng ngủ gật trng lớp
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét