Chap 3: Ngắm hoa.
Hinata thẹn đỏ mặt trước hành động hết sức bất ngờ của Neji. Cô không thốt nên lời, cứ ú ớ. ( Hừm, nếu là Neji là Naruto thì chắc cô ngất luôn quá!)
Bầu trời hôm nay đẹp lạ thường. ( thanh thản quá… không gặp ác mộng…)
Đã qua một ngày mệt mỏi, và lại tiếp tục đến với một ngày mới.
Trời đã sáng. Bình minh dâng lên. Ánh mặt trời đằng kia đã lan tỏa không gian. Cũng như ánh mặt trời trong lòng Neji đã tỏa sáng. Cuối cùng, cậu cũng đã bắt đầu có mục tiêu của riêng mình.
“Cốc cốc!”
Neji ngoảnh mặt lại:
- Ai đó?
- Là em, Hinata ạ!
- Để tôi mở cửa, Hinata-sama.
Cậu vuốt lại mái tóc dài của mình và bước khỏi giường. Nhưng khi đến cửa, cậu lại hít một hơi thật sâu vào trước khi mở cửa, như đang định thần… Cuối cùng, cánh cửa cũng mở ra. Hinata mang trà vào phòng, đặt xuống chiếc bàn gỗ trong phòng Neji. Cậu ngạc nhiên:
- Sớm thế mà Hinata-sama đã pha trà rồi sao?
- Vâng! Chỉ là làm một chút, rủ anh cùng uống thôi ạ! Tối qua em không ngủ được.-Hinata trả lời.
Neji cầm tách trà lên. Hương dìu dịu thoang thoảng trong gió của vị trà khiến người thưởng thức cảm nhận được mùi vị tuyệt với của nó. Cậu nhâm nhi từng giọt, và cố nuốt thật chậm để cảm nhận vị thơm của trà.( Ngon hơn của Tenten làm nhiều).
- Ngon thật! Cảm ơn em, Hinata-sama.- Neji mỉm cười.
- Cảm ơn anh, Neji-nii-san.
Cả hai cùng ngồi uống trà, nhưng không nói gì. Không gian bỗng trở nên im lặng đến lạ thường.
Hinata lên tiếng, nhưng chính xác là để trốn tránh thứ gì đó, vì cô không muốn nó làm cô nổ tung:
- A, Onii-san… Hoa anh đào đã… nở rồi… Anh có muốn cùng em… đi xem hoa anh đào nở không…?
Neji đáp:
- Được! Sau đó, ta luyện tập tiếp nhé! Anh muốn hòan thiện chiêu thức mới của mình!
- Cảm ơn anh, Neji-nii-san.- Hinata lặp câu nói đó một lần nữa.
Sao mà bình minh hôm nay đẹp lạ thường thế nhỉ?
Bình minh của muôn lòai và…
Bình minh của Neji…
Nhưng liệu nó có kết thúc!?
- Neji-nii-san, chúng ta dừng chân ở đây nhé!- Hinata tủm tỉm, nói với vẻ rất vui.
- Ừ, cũng được.- Neji trả lời.
Rồi cả hai cùng dừng chân ở gốc cây trên núi. Từng cánh hoa rơi xuống mái tóc dài mượt hơn tất cả các kunoichi trong làng của Neji. Chưa bao giờ, có cảm giác thỏai mái đến thế.
Hinata cứ nhìn Neji mà cười. Có vẻ, cô đang rất vui khi được Neji cùng ngắm hoa.
- Sama làm gì mà nhìn anh hòai thế?
- Dạ, không! Chỉ là… em thấy anh… -Cô dừng lại, như đang cố tìm từ nào đó cho phù hợp- Đẹp quá…
Neji bất ngờ, vì đâu có ai nói con trai “đẹp” :
- Đẹp?
Hinata lúng túng:
- Dạ không… em … không có ý đó…
- Sama cũng rất đẹp đấy! – Neji át lời
Hinata cuối mặt xuống, và cô lại đỏ mặt. Với giọng hơi buồn, Hinata cười:
- Không phải là Tenten-san, Ino-chan hay Sakura-chan sao? Em không có điểm nào bằng họ! Em còn quá yếu…
- Không, thật sự sama hơn những người kia nhiều lắm, chỉ là sama không nhận ra thôi..
Hinata phủ nhận ngay:
- Không! Sự thật thì em không kiên cường và mạnh mẽ như Sakura-chan, không xinh đẹp và thông minh như Ino-chan, không đáng yêu và họat bát như Tenten-san… Em rất muốn được như họ.
- Sama hãy cứ là sama. Tôi thích sama như bây giờ hơn!
- Ơ?
Neji xoay mặt đi. Nhưng không như Hinata, mặt cậu không có chút gì bất thường, nhưng đảm bảo là trong thâm tâm, cậu đang rất xấu hổ. Hinata chỉ lên cành cây anh đào, reo to:
- Neji-nii-san! Hoa anh đào nở đẹp quá! Chưa bao giờ em thấy bông hoa nào đẹp như vậy!
- Phải! Nhưng tôi lại thích một bông hoa biết nói chứ không phải bông hoa anh đào vô tri giác kia.( Vừa đọc một cuốn truyện thấy câu này hay hay nên bỏ vào ^^)
Bông hoa đẹp nhất trong lòng cậu bé thiên tài của Konoha lại chính là… (ôi, sao mà mình anti NejiHina, đọc lại cái fic này, thấy ngán quá. )
Không gian thật bình yên và dễ chịu. Neji đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Chỉ biết rằng bên cạnh cậu, một cô bé đáng yêu và xinh đẹp như bông hoa anh đào cũng đang gật gù lim dim tựa đầu vào vai Neji.
“Đây là đâu? Ta đang ở đâu? Chỗ này là đâu vậy?”
Không gian dần hiện ra trước đôi mắt màu trắng tím ngọc trai của cậu bé với mái tóc dài điển trai. Một cánh đồng hoa ỏai hương bát ngát và thoang thoảng hương thơm đâu đó.Gần đó là một cô gái mái tóc chấm vai, khuôn mặt hiền như thiên thần bé nhỏ, đang hái những bông hoa kia
“ Cô bé đó là… Hinata-sama? Sama đang làm gì vậy?”
- A, anh… anh là ai?-Cô gái giật mình khi thấy có người lạ.
- Sama không nhớ tôi sao? Tôi là Neji đây mà?
Cô gái thắc mắc:
- Neji nào? Tôi có quen anh à?
Neji ngạc nhiên:
- Cô không phải là Hinata?
- Hinata nào?
- Thế cô là ai?
Cô bé cười:
- Tôi là Hyuga Hotaru! Cậu cũng là người của tộc Hyuga sao? Đôi mắt cậu màu hoa ỏai hương mà…
- Vâng. Cô có thể cho tôi biết là cô là ai không? Cô rất giống người em họ của tôi.
- Vậy à? Vậy em họ của cậu tên gì?- Cô gái ấy hỏi lại.
Neji trả lời không một chút ngần ngại:
- Thưa, là Hyuga Hinata!
- Hinata à… cái tên đẹp đấy! Thế cô ấy là người thế nào?
- Là một cô gái hiền lành, kiên cường, tốt bụng, mạnh mẽ và rất xinh đẹp.
Cô bé nói tiếp:
- Vậy sao? Cô bé ấy tốt đấy chứ! Thế còn ngươi?
- Tôi… Là một người vô cùng xấu xa khi đã từng có ý muốn giết cô bé ấy trong một trận đấu….-Neji cúi xuống, có vẻ hơi ân hận.
- Vậy sao!? Thắng không?
Neji ấp úng trước câu hỏi lạ lùng của Hotaru:
- Th… Thắng!
Cô bé ấy lại hỏi:
- Thế bây giờ đấu với ta, ngươi có nghĩ là sẽ thắng không?
- Sao? Bây giờ…
Không để Neji nói hết lời, cô bé bí ẩn kia liền bật cao lên và liên tục phóng phi tiêu đến Neji. Cậu bật xa ra, thi triển ninjutsu.
Hakkeshou Kaiten!!
- À, Kaiten à? Lợi hại lắm! Thế… còn cái này?
- !!!?
Neji dứt Kaiten, và vô cùng ngạc nhiên khi Hotaru đã biến ra sau lưng cậu lúc nào không hay. Không để cậu dùng bất cứ nhẫn thuật nào, cô bé điểm hết tất cả các huyệt đạo của Neji chỉ bằng một taijutsu nhanh đến nỗi tưởng chừng như một cơn gió thỏang.
-“ Chuyện gì… thế”
- Trong cách đánh của cậu vẫn còn để lộ nhiều sơ hở, nên luyện tập thêm. Còn chuyện này, ta muốn nói cho ngươi biết…
- ??
- Cô bé đó là đầu thai của ta đấy! Ta là người đứng đầu của tộc Hyuga. Ta rất tin tưởng ở hai ngươi, hai ngươi nhất định sẽ thay đổi gia tộc.
- !!!_ Neji tòan thân như không còn cảm giác, nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc, nửa ngờ nửa vực.
- Neji-nii-san! Neji-nii-san!! Tỉnh lại đi! Trời tối rồi đấy!
Neji dần mở mắt, và cậu quá ngạc nhiên khi trời đã xuống núi. Thì ra ban nãy chỉ là một giấc mơ, không có thật. Lần đầu tiên Neji có cảm giác là thua hòan tòan.
- Hinata-sama, em có biết ai tên là Hyuga Hotaru trong tộc ta từ trước đến nay không?-Neji bật dậy hỏi ngay.
- Ơ, hình như là có! Bà ta là người sáng lập ra Jyuuken cách đây hơn mấy trăm năm, và là người thừa kế đầu tiên của Hyuga tộc! Anh có biết bà ta sao?
Neji giật nảy. Thật là bà ta sao? Giấc mơ ấy là thật sao?
- Neji-nii-san, anh sao thế?
Neji ngập ngừng:
- Không… không có gì, chỉ là hơi choáng thôi. Thôi, chúng ta về thôi!
Cầu cho một cuộc sống yên bình.
End chap 3.
Thanks for reading.
Thanks for reading.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét