Chap 2: Neji and Fubuki
Sau cuộc thi tuyển Gennin với tiểu đội của mình và Gai, Neji trở về nhà với vẻ thanh thản. Đơn giản là vì cậu đã chiến thắng, và vẫn cái mệnh danh thiên tài giỏi nhất từ trước đến nay, cậu thắng Gai và đồng đội của mình một cách dễ dàng.
- Không hổ danh nhỉ, Neji-kun! Lại nhanh – gọn – lẹ à?
Neji khẽ vuốt lại mái tóc, ngồi xuống bậc thềm bên cạnh cô gái. Cậu nói:
- Tất nhiên không! Đối thủ là Jounin, đấu sao lại nhanh thế! Còn cậu?
Cô gái cười nhẹ:
- Không thắng thì không phải là tớ! May là có Shiro cùng nhóm, nếu không thì…. Tiêu đời nhà ma rồi!
- Tuyệt đấy, Fubuki! Ngay từ đầu cũng có thể nghĩ là cậu qua được thử thách!
Fubuki nhăn mặt, cúi đầu thấp xuống, làm mái tóc cũng thả xuống đến sàn nhà:
- Ý cậu là sao!? Khó hiểu quá đấy!
Neji đáp:
- Khả năng của cậu thì không thể thua! Cậu là kunoichi mạnh nhất lớp đấy!
Fubuki hất mái tóc mình ra sau, cười, vẻ quí phái trông đến lạ:
- Thật sao!? – Cô ghé sát mặt Neji ( Oái!)- Đôi mắt trắng ấy không có biểu hiện gì! Nói thật không vậy!?
- Chẳng việc gì phải nói dối cậu! Mà này, bỏ cái thói quen đó đi nhé! Khó coi lắm đấy!
Fubuki ngượng đỏ mặt, vội ngồi nghiêm chỉnh lại. Từ nhỏ, cô đã thường hay làm như vậy rồi mà! ( ^_^ ) Thói quen từ nhỏ thì rất khó mà sửa.
-------------------------------------------------------
[ Flash back]
Ngày đầu tiên Neji chuyển đến trường Ninja Academy…
Những tiếng thì thầm to nhỏ cứ vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
- “ Tớ nghe nói cha tên đó vừa mất đấy!”
- “ Nó là Phân Gia, không hay ho gì đâu!”
- “ Nó yếu lắm, làm sao mà làm ninja chứ!”
- “ Kẻ tầm thường!”
…….
Nhưng cậu bé vẫn ngồi yên một chỗ mà không đếm xỉa đến những lời bàn tán xôn xao đó.
Thầy chủ nhiệm Itasu bước vào. Ông ta là một người khá thân thiện, vui vẻ, và rất được học sinh trong nhiều năm quí mến. Ông dẫn theo một cô bé, và nói:
- Fubuki! Em đến chỗ đó ngồi đi!
Cả lớp lại tiếp tục xì xào.
Cô bé nhỏ nhắn với mái tóc dài hơn lưng cột ngay cổ bước lại bàn của Neji. Cô nói nhỏ, vẻ lạnh lùng:
- Có vẻ cậu bị ghét đấy nhỉ!
Neji không bận tâm đến chuyện đó. Và có vẻ, đối với cả hai người, đó chỉ là một câu nói làm quen. Hai người có vẻ khá hợp nhau về cái tính lạnh lùng đó đấy! ( Khó gần thì có! -_-)
Và ngày hôm đó là lần đầu tiên mà cả lớp tham gia cắm trại. Không, chính xác là đi thử thách tài sinh tồn sau 2 năm học của các học sinh trường ninja.
Nhưng vì Neji và Fubuki không biết, nên họ đã cố tình không đến. Kết quả là lớp trưởng lớp họ, Sakurano Kazano đã phải đến tận nhà tìm kiếm. Số học sinh còn lại thì đều đã tiến sâu vào rừng.
- Hai cậu đến trễ đấy! Bây giờ ta mau đuổi theo thôi. Không, sẽ bị điểm 0 môn năng lực sinh tồn đấy!
- Được!
Neji, Fubuki và Sakurano cùng tiến sâu vào khu rừng. Nhưng mãi vẫn không thấy lớp đâu.
Trời cũng đã tối. Và các con vật hoang dã trong khu rừng cũng bắt đầu hoạt động, kiếm ăn.
- Neji! Cậu có dư chiếc kunai nào không? Khoảng hai ba cái là đủ rồi! – Fubuki lên tiếng.
Neji gật đầu, rồi đưa ra ba chiếc kunai sắc bén cho cô bạn.
- Để làm gì?
- Giăng bẫy! Đi cùng tớ, tiếp một tay nhé! – Fubuki điềm nhiên trả lời, tay quay chiếc kunai mấy vòng.
Neji cũng cầm một chiếc kunai khác, rút từ trong túi ra, phóng ngược về phía sau lưng mà không thèm nhìn, rồi đi theo Fubuki. Đoạn, cậu quay sang Kazano:
- Kazano! Giữ nơi đây, có chuyện gì thì cứ đốt bùa nổ phóng lên trời.
Cậu bé loáy hoáy túi đồ dùng gật đầu:
- Cứ giao cho tớ.
Sau khi nghe xong, Neji và Fubuki cũng tạm yên tâm rồi phóng đi thành hai ngã, bắt đầu công việc của mình. Neji cắm chiếc kunai của mình trong bụi cây dưới đất, sau đó giăng một sợi dây thông từ đó đến chiếc bùa nổ Fubuki đã dán trên cành cây.
Một lúc sau, họ quay trở về. Và căn lều trại cũng đã được dựng xong.
Sau khi đã làm xong các công việc của buổi tối, cả ba vào lều, và nằm ngủ. Nhưng chỉ mỗi cậu bé nằm bên bìa là có thể ngủ ngon lành. Còn hai người còn lại, vẫn mở đôi mắt trao tráo.
- Neji! Cậu có thể cho tôi biết về chuyện của cậu không?-Fubuki hỏi nhỏ.
Neji chuyển hướng đôi mắt mình sang Fubuki, nhăn nhó:
- Cô cần biết làm gì?
- Tôi nghĩ cậu giống tôi nên tôi muốn biết về cậu. Không được sao!?
Neji ngạc nhiên. Cậu tự hỏi, quá khứ của Fubuki như thế nào. Bây giờ, cậu mới bắt đầu để ý đến đôi mắt của Fubuki, nó buồn thăm thằm và luốn hướng về một phía nào đó rất xa xôi. Đôi mắt chứa đựng một quá khứ đau thương, một tình cảm sâu sắc buồn khổ.
- Gia tộc Sumika chúng tôi vốn là một dòng tộc danh giá, và có một sức mạnh rất phi thường, đó là có thể tạo ra một báu vật từ chakra của chính bản thân.
Neji bất ngờ. Làm sao mà có thể tạo được một vật thể từ chakra?
- Gia tộc tôi có một luật lệ, đó là trước năm 3 tuổi, phải tạo được một vật có sức mạnh khác người bằng chakra của mình, không thì một là phải rời khỏi gia tộc, hai là phải… - Nói đến đây, Fubuki nhắm mắt lại, như kìm hãm cái gì đó không cho nó rơi ra – chết.
Fubuki mím chặt môi, tay run run lên vì tức giận. Lúc sau, cô lại kể tiếp:
- Tôi và Manami là hai chị em song sinh. Nhưng vận mệnh đã buộc chúng tôi phải xa rời nhau, bởi cái luật lệ nguyền rủa đó. Tôi vừa sinh ra, đã thừa hưởng được sức mạnh phi thường của gia tộc, và mới năm 1 tuổi đã tạo ra được một sợi dây chuyền tạo ra ảo giác. Nhưng em tôi thì không. Nó rất yêu đuối, lại nhút nhát, không thể tạo được thứ báu vật mà gia tộc cần, kết quả là… - Fubuki rơi một giọt nước mát – Khi em tôi đang tập luyện, Manami đã bị một tên khốn trong Sumika tộc giết chết bằng chính báu vật của hắn.
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu vào.
- Khi tôi biết được tin này, tôi đã vô cùng phẫn nộ, và quyết tâm báo thù. Một lần nọ, tôi giăng bẫy tại nhà của người đứng đầu gia tộc, cũng là người giết chết em tôi. Nhưng không may tôi bị phát hiện, kết quả là cha mẹ tôi đều bị giết. Còn tôi thì bị đuổi khỏi gia tộc, và phải giao lại báu vật đó. Cả tuổi thơ tôi đều phải gánh chịu những cơn ác mộng mà người lớn ban cho, nên tôi từ một cô bé vui vẻ lanh lợi đã phải trở thành một người lạnh lùng, trầm lặng.
Neji kinh ngạc. Suốt tuổi thơ của cô bé… đã phải gánh chịu bấy nhiêu đấy chuyện hay sao? Nhưng cô vẫn luôn tỏ ra mạnh mẽ… Cô bé ấy…
- Cậu có biết câu chuyện của gia tộc Hyuga hay không? Đó là…
Neji kể cho cô bé nghe toàn bộ câu chuyễn của Hyuga tộc. ( Như các bạn đã biết).
Cậu cũng cô kiềm chế cảm xúc của mình.
Vận mệnh của hai đứa trẻ này sao lại giống nhau đến thế? Cái số phận đau khổ, đưa hai đứa trẻ từ một thiên thần của ánh sáng đã bị rơi vào bóng tối của thù hận. Và định mệnh cũng đã đưa chúng nó gặp nhau, trở thành bạn của nhau…
Phải chăng ngày nào đó, vận mệnh sẽ mang đến cho chúng nó một sứ mệnh đặc biệt? Sứ mệnh của các shinobi chăng?
Hẳn sẽ có một ngày, chúng nó thoát khỏi cái số phận nghiệt ngã đó, trờ thành những Jounin tài giỏi của Konoha này.
Cậu bé nở nụ cười, và đây cũng là lần đầu tiên sau 6 năm qua nó nở nụ cười:
- Fubuki! Tôi và cô có thể trở thành bạn thân đấy!
Fubuki ghé sát mặt Neji, nhìn chằm chằm vào cậu:
- Đôi mắt trắng ấy không thể hiện gì cả! Nói thật chứ?
- Tất nhiên thôi! – Neji đẩy đầu cô bé ra, nhăn nhó. – Đừng làm thế nữa nhé! Kì lắm!
Fubuki đỏ mặt:
- Oái, xin lỗi! Lần đầu tiên có người chịu làm bạn nên tớ hơi bất ngờ thôi…
Neji lại mỉm cười nhìn cô bé. Fubuki cũng vậy.
Định mệnh đã sắp xếp cho chúng thành bạn thân chăng?
( Không! Là tôi sắp xếp)
Fubuki niệm ấn chú, và nắm tay Neji lại. Và có vật gì đó trong tay cô.
- Một sợi dây chuyền?
- Ừ! Nó là thành quả thứ hai của tôi đấy! Tặng nó cho cậu.
Hãy làm bạn thân cho đến suốt cuộc đời nhé!
End chap 2
Thanks for reading.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét