Find Entries

21 thg 7, 2010

Chap 2

Chap 2: Hakke Kyuushou

Flashback

Ngày đầu tiên được chọn vào tiểu đội 13..

- Em muốn trở thành kunoichi xuất sắc như Tsunade-sama!! – Cô gái với mái tóc hai búi nhanh nhảu nói, với anh mắt đầy tự tin. Ánh mắt của một kunoichi thật sự.

- Hay lắm! Vậy còn em, Neji-kun?

Cậu bé tóc dài lờ đi:

- Không muốn nói.

Endflashback

___o0o____

Mục tiêu thật sự của Neji là gì?

Là giết chết Bổn Gia, tiểu thư Hinata? Không! Đã qua rồi!

Muốn chiếm cả gia tộc Hyuuga? Không Cậu không phải là người có dã tâm hay là một người có tham vọng lớn đến vậy!

Vậy…. Phải chăng là trở thành một shinobi bậc nhất để có thể bảo vệ ai đó? Có lẽ là vậy! Nhưng ai đó mà Neji muốn bảo vệ là người nào? Sakura? Lee? Ino? Gai? Hay là…


- Neji-nii-san!

Một tiếng gọi trong veo quen thuộc cất lên. Neji quay mặt lại. Cô em họ Hinata đang đứng đằng sau cậu. Cũng không mấy gì ngạc nhiên khi Hinata đi cùng hai người đồng đội là Shino và Kiba. Chỉ lạ là lần này, Akamaru lại không đi cùng.

Kiba cười với vẻ tinh ranh và lóc chóc như mọi ngày, vỗ một cái thật mạnh lên vai Neji:

- Hề, sắp thi Jounin nhỉ!? Sướng nhá! Không biết chừng nào tụi tớ mới có thể làm Jounin, Hinata-chan nhỉ!

Neji thắc mắc:

-Tại sao cậu biết?

Kiba cười khoe hai cái răng nanh của cậu mà không thèm trả lời đàn anh.

- Neji-nii-san, anh được đề cử thi Jounin ạ?-Hinata ấp úng, không nhìn thẳng vào mắt của Neji…

Anh chàng nhận ngay điều đó, đáp:

- Hinata-sama, em đừng như vậy chứ!

- Ơ, ý anh là gì ạ…?

Neji mỉm cười:

- Em đừng có gục mặt như thế!

Hinata ngẩng đầu lên. Đôi mắt hiền lành thân thiện ẩn chút gì đó bí ẩn, đáng yêu, cố gắng lắm mới có thể chạm được tới đôi mắt không cảm xúc ở phía đối diện. Shino chợt lên tiếng:

- Vậy, tụi tớ đi trước, hai anh em cậu cứ nói chuyện với nhau nhé!

- Ơ…!? Shino-kun? Kiba-kun? Hai cậu…

Kiba và Shino trong thóang chốc đã hòa vào đám người trên đường, không đợi Hinata nói hết câu.

- Hinata-sama!- Neji gọi.

- Ơ, dạ!?

- Em có thể giúp tôi tập luyện được không vậy?

Hinata không tránh khỏi ngạc nhiên:

- Sao cơ ạ? Em á?

- Ừm!

Hinata reo lên vui mừng khôn xiết:

- Vâng! Cảm ơn anh nhiều lắm!

- Hả, cảm ơn? Cảm ơn vì cái gì?

Cô bé không trả lời mà cứ cười tủm tỉm. Cả Neji cũng không hiểu là Hinata đang nghĩ gì. Đây đâu phải là lần đâu hai người luyện tập cùng nhau, nhưng sao cô lại vui mừng thế nhỉ?? ( Sao thế ta??)

Chiều, thời tiết đã dịu hơn hơn khi thiếu cái ánh nắng chói chang của buổi sáng. Những tiếng động của shuriken và kunai cứ đan xen vào nhau, tạo nên một âm thanh như tiếng sáo nhưng nghe đến khó chịu vì nó chẳng có chút nhịp điệu nào. Lại còn những tiếng bước chân, nhanh và nhẹ tênh như làn gió thoảng, nhưng cũng đủ để bất kì ai nghe qua cũng khó chịu và chói tai. Nhưng người tạo nên nó thì lại chăng mảy may để ý gì đến, chỉ chú tâm vào đối thủ trước mắt.

Họ là những shinobi đang tập luyện cùng nhau.

Tiếng thở mệt nhọc của cả hai hòa lẫn vào nhau. Chàng trai, một shinobi đang luyện tập cất tiếng, vẫn thở hồng hộc:

- Hinata-sama… Em thật đã mạnh hơn rồi!

- Không, Neji-nii-san! Em… vẫn chưa đủ mạnh. Tiếp tục nhé!-Cô gái trả lời.

- Nhưng ta đã tập hơn 5 tiếng đồng hồ rồi! Tôi thì không sao, nhưng sama…Chỉ sợ sama không chịu nỗi…

Cô gái dứt khóat, ánh mắt màu oải hương ánh lên một vẻ kiên cường, đáp:

- Em không sao! Anh đừng coi em là đứa trẻ nhút nhát ngày nào nữa!

- Ý tôi không phải như thế, nhưng… tôi sợ sama sẽ gục mất!

- Không… em sẽ không sao đâu… Em vẫn có thể tập nhiều hơn bây giờ mà…-Hinata ấp úng.

Neji cười nhẹ, thoảng như cơn gió. Cậu bước đến, đưa cho Hinata một ngọn kunai, và nói:

- Vậy thì tiếp tục nhé, Hinata-sama!

- V…Vâng!!

Rồi cả hai lại tiếp tục đợt tập luyện mệt nhọc này. Dù thời tiết nóng nực, những bước chân run rẩy không thể đứng vững, hay những giọt mồ hôi như tắm cũng không thể ngăn cản hai người.

Neji rút một chiếc shuriken ra, bật lên cao và…

Shuriken Kage Bunshin!!

Chiếc shuriken của Neji biến ra thành hàng nghìn chiếc shuriken khác, lao tới Hinata. Cô bé xoay người lại, đôi mắt Byakugan vẫn mở. Cô đưa tay lên, bắt đầu thuật của mình.

Shugo Hakke Rokujuu Yonshou!!

Cô liên tục đỡ những chiếc phi tiêu đó bằng taijutsu của mình. Neji không một chút ngạc nhiên, nhảy xuống.

- Giờ tới lượt em nha, Neji-nii-san! - Hinata cười mộtnụ cười thánh thiện, nhưng mà hình như có chút gì đó … khó hiểu.

-!!!

Kage Bunshin no jutsu!!

Cô biến ra thành khỏang hai mươi phân thân, lao tới với tốc độ mà cô chưa bao giờ dùng đến, tấn công Neji. Kịp định thần, cậu bé vận dụng tất cả các chakra trên người, và xoay, thi triển jutsu vô cùng lợi hại mà chỉ có Neji và Hiashi làm được trong tộc, một jutsu phòng thủ tuyệt đối.

Hakkeshou Kaiten!

Vẫn là cái vẻ không mấy gì ngạc nhiên và dường như đã đóan trước, Hinata tạo thêm phân thân, khi Neji vừa dứt thì tất cả những phân thân lao đến. Hốt hoảng. Bỗng dưng, một luồng chakra chảy dài trong cơ thể, liền tập trung vào hai tay cậu, đều đặn, và nhanh chóng, bỗng dưng nó tự rời khỏi cơ thể cậu, và phát ra một luồng lốc xoáy cực lớn, phá hủy tất cả các phân thân.

Hakke Kyuushou!!

Không như hai lần trước, cả hai đều ngạc nhiên. Neji không biết rằng mình đã học jutsu này khi nào, còn Hinata thì quá kinh ngạc trước sức mạnh tuyệt vời kinh khủng của nó.

Bức tường dày cộm cả quả đấm của Tsunade còn không phá vỡ nổi, nhưng… Nó đã vỡ vụn! Cả những tán cây gần đó cũng trơ trọi mỗi gốc!

Hinata mở tròn xoe mắt, ngạc nhiên:

- Ne…Neji-nii-san…Anh đã làm thế nào thế?

- Tôi cũng không biết…

- Vậy sao… anh làm được hay thế..?

- Không nhớ ....

Cả hai suy nghĩ một lúc, không ngờ ý tưởng lại có thể gặp nhau tại giao điểm một cách bất ngờ. Cả hai reo lên vui sướng:

- Ninjutsu mới chăng? Chắc anh đã làm nhẫn thuật mới một cách bất ngờ? Chắc là vậy rồi!

Hinata nảy ra một ý kiến:

- Hay anh làm lại lần nữa thử xem!?

- Hở? Nhưng không biết là có được không…

Hinata nháy mắt:

- Thì cứ thử đi!

Neji gật đầu, hường vầ phía bức tường:

- Hây!

Một cơn gió nhẹ từ bàn tay của Neji phát ra. Thậm chí, nó nhẹ đến nỗi tường chừng đó chỉ là trò chơi thổi đèn cầy của bọn trẻ. Cả hai người… ngẩn tò te!

- Không thể thế chứ!-Neji thẫn thờ.(ToT)

- Thử lại lần nữa đi, Oniisan!

Lại lần nữa, lần này Neji cố tập trung hơn, và kết quả là…

Hakke Kyuushou??

Không!

Một cái cây rung rinh!

- Có kết quả hơn rồi đó! Cố lại lần nữa thử xem!

Rồi ba, bốn lần, kết quả chỉ nhích được chút tẹo, gần như là không cảm nhận được.

Bỗng, Hinata nói, như là phát hiện gì đó:

- Có khi nào là do chakra của anh không đủ không?

- Cũng có thể…

Hinata đến gần Neji, đặt tay cô lên bàn tay của Neji:

- Vậy thì em cho anh mượn chakra nhé! Thử lần nữa xem!

Luồng chakra của Hinata bỗng chốc hòa vào luồng chakra đang chảy cuồn cuộn trong cơ thể của Neji. Một lần nữa, nó lại tự điều khiển, và xoáy lại như một cơn lốc. Và..

Hakke Kyuushou!!!!!

Một cơn gió? Không! Là cả một cơn lốc xóay từ bàn tay Neji và Hinata. Cả hai quá vui mừng, nhưng cũng không kém phần bất ngờ trước việc này. ( bị Hiashi-sama mắng chứ vui nỗi gì!? Phá banh dinh thự nhà người ta )

- Làm được rồi! Chúng ta đã làm được! – Hinata mừng rỡ.

Neji mỉm cười, hôn lên trán của Hinata:

- Cảm ơn em, Hinata-sama.

End chap 2.
Thanks for reading.

Không có nhận xét nào: