Artist: Vishiha Sakura
Genre: Friendship
Main Character: Vishiha Sakura, and my 4 friends.
Kind: Oneshot
It’s not a fanfiction.
To my friends: My old friends, can we be friends a gain? I hope you can heard my thinking, that i miss you so much. I can’t forget the time we played together. I want you to know, i don’t want you far away from me.
Những nét vẽ nguyệch ngoạc ngộ nghĩnh trên trang giấy vẫn treo trên mảnh tường màu vàng của căn nhà mới toanh vừa được xây xong. Cũng gần 5 năm rồi, kể từ ngày các bạn rời xa tôi, để trong tôi một kỉ niệm tuyệt đẹp của thời ấu thơ. Và bây giờ, tôi đã trở thành 1 thiếu nữ lớn khôn.
Nhưng trong trí óc nhỏ bé này, tôi vẫn nghe vang cái tiếng khóc nhè của con nhóc Sakura ngày ấy. Nó đã khóc vì bạn bè lần lượt rời xa nó, để nó lại một mình trên cái thành phố nhỏ bé này, thành phố Kitakyuushu Nhật Bản. Hàng đêm, nó vẫn thường khóc thầm, thương cho số phận nghiệt ngã của bạn nó, thương cho cái thứ gọi là tình bạn thảm thương mà nó phải lãnh chịu.
Nó cũng muốn chia sẻ cho bạn nó phần nào nỗi buồn, nhưng mà kết quả thì chỉ làm bạn nó đau khổ hơn.
Và giờ đây, nó, con ngốc khóc nhè Sakura, và cũng là tôi đây, cuối cùng cũng hiểu được rằng, thế giới, không thể nào mà không có buồn khổ.
Bạn bè nó, đau khổ thật, buồn bã thật. Gia đình nó thì thật hạnh phúc, đầy đủ, lúc nào cũng âm vang tiếng cười. Nhưng mà nó đau cũng không kém bạn nó đâu, vì nó là một người rất trọng tình bạn, và nó đã từng mất đi bao nhiêu là nước mắt để đối diện với sự thật là bạn nó đã đi rồi, không còn bên cạnh nó nữa. Nỗi buồn của nó, làm sao mà bạn nó hiểu được mà trách nó là con nhóc ngây thơ?
Mất bao nhiêu đau thương và nước mắt, cuối cùng, nó cũng đã trưởng thành, và có thêm bạn mới.
Nhưng có ai, có người bạn nào của nó hiểu rằng, mãi mãi, nó chỉ coi 4 người bạn thân trước kia của nó là bạn thân, và không bất kì ai khác có thể thay thế được họ. Không bất kì ai, dù người đó có` tốt với nó đến bao nhiêu.
Nó vẫn nhớ cái tên Eiyuki béo ú khờ khạo nhưng khỏe không ai bằng với cái tài làm văn số một; cái anh chàng bốn mắt Natsume hay ăn hiếp nó nhưng bao giờ cũng anh dũng bảo vệ nó lúc nó gặp nạn; ông anh họ thiên tài với nhiều phát mình “ vĩ đại” Naruno, nhưng lại có cái điểm xấu là hơi tự cao nhưng ít nói; Eikoono, người anh hàng xóm bản lĩnh thông minh với cái đầu to như “nhà bác học”. Và cuối cùng là nó, con nhóc nhỏ nhất bọn, với tài năng hội họa nhưng lại bừa bộn và hậu đậu hơn cả bọn con trai.
Mãi mãi, nó vẫn nhớ cái ngày nó cùng 4 người bạn bật chiếc TV lên, và cùng xem bộ phim Naruto, mà kết quả là mỗi người bỗng dưng đều có cái biệt danh riêng: Chouji, Kabuto, Sasuke, Kakashi, và Tenten. Cũng chính từ đó mà nó bỗng nhiên muốn trở nên mạnh mẽ hơn và có thể đủ sức để trở thành một Tenten thực sự trong nhóm chuyên phá làng phá xóm.
Và bắt đầu từ ngày hôm nay, nó, và tôi, sẽ bỏ hết những quá khứ buồn bã đó để bắt đầu một tương lai tốt đẹp hơn.
- Sakura-chan! Lâu rồi không gặp nhỉ! – Một giọng nói vang lên sau lưng.
Tôi quay đầu lại. Ra đó là Naruno, và cũng là người mà có cái biệt danh là Sasuke.
- Naruno-nii-san! Lâu rồi không gặp! Dạo này học vẫn tốt chứ!?
- Ừ! Lên cấp 3, học hành cũng khó khăn hơn! Phiền phức lắm! – Naruno-nii-san cười.
Tôi ghẹo ông anh:
- Thế còn “Haruno-nee-san” thì sao, hihi! Vẫn như trước đây chứ!?
Anh tôi liền nhăn nhó. Đôi lúc, tôi cảm thấy anh và Sasuke thật giống nhau đấy!
- Gì mà Haruno-nee-san!? Cô ta có tên họ đàng hoàng, sao không gọi!? Là Fubuki đó thôi!
- Thì chẳng phải hồi nhỏ Onii-san được gọi là Sasuke sao! Tuy bây giờ Naruto vẫn chưa hết, nhưng mà thế nào Sasuke cũng sẽ kết Haruno, nên em gọi Fubuki-san là Haruno thôi!
Anh tôi lại cười, cái vẻ ấy vẫn như bình thường:
- Em coi manga chiến đấu mà lại quan tâm đến mấy chuyện ấy, quả là con gái! Tiếc thật nhỉ! “ Neji-sama” chỉ quan tâm tới “ Hinata-sama”, chứ đâu có quan tâm tới Tenten!
- Anh nói gì chứ! – Tôi giận dỗi. – Làm gì có ai có thể trở thành “ Neji-sama” mà ghẹo lại em?
Naruno-nii-san chỉ cười phì mà không nói gì thêm.
- Hãy nhảy bài C-walk cuối cùng, Sakura-chan…
Tôi cười mỉm. Và bây giờ tôi cũng chợt nhớ ra rằng, chỉ vài ngày nữa là Onii-san lên Đại học.
- Thôi thôi! Em cao thế này, lại còn là con gái nữa! Nhảy giữa đường như thế trông kì lắm! Em mở nhạc cho anh nhảy nhé! – Tôi xoay mặt đi.
Nói xong, tôi rút chiếc điện thoại của mình ra. Và tôi cũng chợt nhận ra, không biết là điện thoại đã đổi hình nền từ bao giờ. Và cái hình đó, cứ mỗi lần nhìn vào là tim tôi lại nhói lên. Bức vẽ nguyệch ngoạc của năm đứa nhóc ngày ấy…
Từ năm đứa, rồi chỉ còn tôi và Naruno-san.
- Em vẫn còn giữ tấm hình đó?
- Vâng! Đối với em, nó là báu vật quan trọng nhất mà em không bao giờ có thể bỏ được.
- Em vẫn nhớ Natsume-san, Eiyuki và Eikoono-san?
Tôi cắn chặt răng:
- Vâng. Em không tài nào quên được họ. Mãi mãi không quên.
Làm sao tôi quên được chứ! Cái cảnh tượng đáng sợ ngày hôm ấy… Mãi không bao giờ quên được.
Nhưng ít ra… tôi cũng không khóc nữa. Tôi đã không khóc 7 năm trời. Và cũng không định sẽ khóc.
Chợt, anh tôi ngước mặt lên trời và bảo với tôi:
- Anh rất nhớ họ! Mong sao họ có được một cuộc sống bình yên.
Hãy nhớ đến tôi nhé! Tôi vẫn sẽ chờ cho đến ngày được gặp các bạn! Tôi sẽ mãi là Sakura, một Tenten trong nhóm Pinny mà các bạn vẫn biết; sẽ mãi là con nhóc trẻ con hay khóc nhè mà các bạn thường hay la mắng; sẽ mãi là con nhóc kiên quyết trong trận đấu tay đôi dù tôi luôn là người thua cuộc đầu tiên. Tôi sẽ mãi đứng nơi đây, nơi mà nhóm chúng ta đã từng cùng nhau khám phá, cùng nhau chơi trò rượt đuổi. Tôi tin chắc rằng, sẽ có, và phải có một ngày, chúng ta gặp lại nhau và cùng nhau chơi những trò con nít của chúng ta, cùng nhau hoàn thành tác phẩm truyện tranh mà chúng ta con dở dang với nhân vật chính là Neji và Nezumi.
Don’t be far away from me, because i miss you so much.
Sometimes, i think, can we be friends a gain
As the time when we were together.
I want you to know
I ‘ll stand here
Waiting you
Forever
Forget me not
I’m Sakura, Vishiha Sakura.
2 nhận xét:
Trời! Bùn quá vậy? Tội Sak quá... mà chuyện này có thật hok dzậy?
Thật chứ cậu! không tớ post chi
Đăng nhận xét